Cậu Là Nam Thì Tôi Vẫn Yêu 2


Trời ơi, từ khi nào mình đã biến thành một con người buông thả thế này. Âm thanh đó cứ không ngừng vang lên bên tai Mạch Đinh. Về lại xe ngồi, Mạch Đinh cứ cảm thấy mọi người đi trên đường dường như đang nhìn chăm chằm vào cậu. Dường như ai cũng biết cậu đang tính làm gì. Vì vậy cậu đành phải nhắm mắt lại tựa ra ghế giả vờ ngủ. Xe đi được không xa thì dừng lại. Mạch Đinh mở mắt ra. Cậu nghĩ ít nhất cũng sẽ thác loạn tại chốn hoang vu nào đó. Nhưng cậu đã lầm. Mạch Đinh rất quen thuộc nơi này. Chính là tầng hầm để xe dưới nhà họ.


“Anh đùa cái gì vậy?”. Cứ cho An Tử Yến đậu xe tại nơi góc khuất nào đó đi thì Mạch Đinh cũng không ưa được cái địa điểm này.


“Nhỡ có người đến…”. Mạch Đinh còn chưa nói hết câu An Tử Yến đã gấp gáp nhào đến hôn. Không cho cậu kẽ hỡ nào để nói chuyện. Hắn hạ ghế trái tạo một không gian rộng rãi hơn. Sau đó còn tháo dây an toàn của Mạch Đinh. Mạnh bạo kéo hẳn cậu sang phía hắn. Không gian chật hẹp khiến cho mọi cử động đều rất khó khăn. Mạch Đinh muốn lên tiếng phản kháng nhưng lại bị đôi môi ướt át ấy bao phủ. Cậu ngồi lên đùi An Tử Yến, lưng tựa vào vô lăng. Cách một lớp quần vẫn có thể cảm nhận được dục vọng giữa hai chân An Tử Yến ngày càng mãnh liệt hơn.


(Chỗ này…)


Mạch Đinh sau lần kia mà ám ảnh mất mấy ngày. Âm thầm quyết tâm không thể để xảy ra chuyện đó lần nữa. Những chuyện vợ chồng kia chỉ có thể diễn ra tại nhà mới hợp lý. Tốt nhất là tạm thời không ngồi xe của An Tử Yến nữa!


“Mạch Đinh, theo tôi ra ngoài”. Giọng nói của Quách Bình kéo Mạch Đinh về lại thực tại. Cậu gật đầu rồi cùng theo Quách Bình xuống lầu. Anh hướng thẳng đến chỗ xe An Tử Yến. Mạch Đinh dừng lại: “Không phải dùng xe công ty sao?”


“Xe được dùng cả rồi. Chỉ có thể mượn tạm xe Yến thôi. Sao? Có gì không được?”. Quách Bình quái lạ hỏi. Mạch Đinh hậm hực nhìn chiếc xe: “Không có gì. Nhưng tôi không quen đi xe anh ta”. Lại còn không quen. Hai hôm trước còn thoát y trong xe được cơ mà.


“Cậu nghĩ mình là sếp tổng hả? Còn có tư cách chọn xe? Mau lên đi”. Quách Bình đã nói như vậy rồi, cậu chỉ còn biết im lặng mà leo lên. Trước tiên là phải khẩn trương xem xét xung quanh xem có đồ gì liên quan đến mình không. Tốt quá. Không có gì. Cậu thở phào nhẹ nhõm. Cậu quay sang chỗ Quách Bình. Sắc mắt nhanh chóng trở nên trắng bệch. Bình gel bôi trơn kia đang nằm thoải mái gần ghế lái. An Tử Yến dọn dẹp gọn gàng thật đấy! Bình tĩnh. Nhất định phải bình tĩnh. Đợi Quách Bình không chú ý rồi cất đi là được. Quách Bình nói nhưng không nghe Mạch Đinh trả lời, anh nhìn cậu: “Cậu say xe à? Sắc mặt khó coi quá”.


“Có, có một chút. Không có gì đâu. Anh cứ chuyên tâm lái xe đi”.


“Say phải nói cho tôi biết đấy”.



“Cảm ơn sư phụ đã quan tâm”.


“Ai quan tâm cậu. Tôi sợ cậu ói trên xe Yến. Bẩn”.


“Anh cũng quá phân biệt đối xử đi. Tôi vầy mà so sánh với xe của An Tử Yến sao?”. Mạch Đinh làm bộ oán thán, len lén đưa tay ra phía sau Quách Bình, lấy gel bôi trơi. Hên quá. Không bị phát hiện. Quách Bình đỗ xe xong. Mạch Đinh đang muốn cất vào túi xách thì vừa khéo bị Quách Bình nhìn thấy. Quá nhọ đi.


“Cậu cầm gì đó?”


“Làm gì có cái gì”. Mạch Đinh bóp chặt bình gel trong tay. Quách Bình không tốn sức đoạt lấy. Nhìn rõ dòng chữ bên trên. Anh dùng ánh mắt phứt tạp nhìn Mạch Đinh: “Mạch Đinh, đừng đem cuộc sống riêng tư tới chỗ làm việc. Chuyện mình, mình biết là được rồi. Đừng đem ra cho người khác biết. Chúng tôi biết cậu sống rất buông thả. Không phải chỉ một bằng chứng. Đây là cái gì?”. Chứng cứ rành rành trước mắt, Mạch Đinh có nói gì cũng vô ích.


Quả nhiên không ngoài dự đoán. Xử lý xong chuyện công ty, Quách Bình liền kể chuyện vừa rồi cho các đồng nghiệp. Thanh danh Mạch Đinh càng thêm bi thảm. Các đồng nghiệp nữ mỗi khi thấy Mạch Đinh đều thay nhau tránh xa. Cao Sảng ném tập tài liệu đến trước mặt Mạch Đinh: “Chỗ sai tôi đã khoanh tròn lại. Cậu sửa lại chút rồi in”. Mạch Đinh nhận lấy: “Cảm ơn. Phiền anh rồi”. Cao Sảng không cảm xúc gì đối với lời khách sáo của Mạch Đinh. Sắc mặt âm trầm. Người không biết lại cho anh đã mất niềm tin vào cuộc sống. Đang tính tự tử không chừng.


“Chẳng qua tôi không muốn hết giờ làm mà cậu còn gọi điện hỏi vớ vẫn”.


Đồng nghiệp với nhau mà chẳng có chút nể mặt gì. Mạch Đinh tức giận: “Tôi không gọi đâu”.


“Tuyệt đối đừng có gọi điện cho tôi”. Cao Sảng cầm áo khoác lên đi nhanh ra ngoài. Nhìn bộ dạng chính là kiểu không thích có công việc tìm đến sau khi hết giờ làm. Các đồng nghiệp trong bộ phận chăm sóc khách hàng cũng lần lượt ra về. Văn phòng dần trở nên trống trãi. Mạch Đinh lấy tay vỗ vỗ lên mặt. Vén tay áo lên, quyết làm xong hết việc rồi mới về nhà. Mắt cậu dán vào màn hình máy tính. Cầm chuột di qua di lại. Cậu đang đánh máy thì cửa thang máy mở ra. An Tử Yến bước ra ngoài.



“Em nghĩ anh về nhà rồi. Sao còn ở đây?”


“Liên quan gì em”.


“Giờ còn ai đâu. Không cần giả bộ nữa”.


“Giả bộ? Em lại hiểm lầm gì rồi”. Nguồn:


“Không có gì hết!”. Dù có người hay không, thái độ của hắn với cậu cũng khác gì nhau. Di động An Tử Yến đổ chuông. Sau khi nói chuyện xong. Hắn kéo kéo cổ áo Mạch Đinh: “Đi thôi”.


“Em phải làm xong cái này đã”.


An Tử Yến ném tập hồ sơ trước mặt cậu sang một bên: “Có làm hay không cũng không có gì đáng nói”. Mạch Đinh nhìn chằm chằm An Tử Yến: “Đương nhiên với anh là vậy rồi”.


“Từ bao giờ em trở nên không nghe lời như vậy?”. An Tử Yến hơi nghiêng đầu. Chuyện lúc sáng còn chưa tìm hắn tính sổ đây. Hắn còn đi chỉ trích cậu: “Nếu cái gì em cũng nghe anh, nhắm chừng cuộc sống của em cũng tiêu rồi”.


“Cuộc sống của em thì có gì bình thường đâu”.


“Đối với em mà nói thì nó rất thi vị đó!!”. Thật không hiểu An Tử Yến lấy đâu ra nhiều từ ngữ tàn ác như vậy. An Tử Yến nắm cổ áo Mạch Đinh kéo ra ngoài: “Đừng làm mất thì giờ của anh”.


“Thả ra, thả em ra…”.


– Hết chương 99 –


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận