Cậu Là Nam Thì Tôi Vẫn Yêu 2


Còn ba ngày nữa sẽ đến giao thừa. Mạch Đinh mở mắt, kim giờ đã điểm đến mười giờ. Đêm qua, dường như cậu không hề chợp mắt. Đưa tay sang bên giường đã lạnh. Cậu ngồi dậy, khỏi động điều hoà, không khí trong phòng trở nên ấm áp hơn. Mạch Đinh rời giường, thẩn thờ đứng trước tủ quần áo. Phải mất cả tiếng đồng hồ cậu mới tìm được một bộ tây trang màu đen. Không gian cả căn phòng chỉ có mỗi cậu. Bất kể là tiếng bàn chải cọ sát vào răng hay nước chảy đều có thể nghe thấy rõ ràng. Vệ sinh cá nhân đâu vào đấy, cậu lại tiếp tục đứng đờ đẫn trước gương một lát nữa. Tắt điều hoà rồi cầm chìa khoá đi ra ngoài.


Trời bên ngoài rất lạnh. Cái lạnh len lỏi đến tận trong xương tuỷ. Mạch Đinh không trùm kín như thường ngày. Đối với cái giá rét của hôm nay, cậu không buồn bận tâm. Mua một bó qua trắng, cũng chẳng biết nó tên gì, cứ vậy mà ôm lên xe buýt. Trên xe có rất nhiều người, nhưng không mấy người có chung điểm đến với Mạch Đinh. Nghĩa trang yên ắng. Dường như năm mới với người người đã khuất quá đỗi bình thường.


An Tử Yến đứng trước phần mộ ông nội, hai tay cho vào túi áo khoác. Hắn im lặng nhìn tấm bia. Mạch Đinh dừng bước cách đó không xa. Cậu tin rằng ông nội và bà nội đang rất hạnh phúc ở một thế giới khác. Cậu đã quen với việc ông nội ra đi. Nhưng như vậy, có phải cậu quá vô tâm không? Mạch Đinh cố gắng nắm bắt nét mặt An Tử Yến. Rốt cuộc cũng chẳng thu được kết quả gì.


“Em đến khi nào?”


“Mới thôi”. Mạch Đinh tiến về phía trước, đặt bó hoa trước bia mộ: “Ông nội, cháu đến thăm ông đây. Ông thấy cháu có đẹp trai không? Đẹp hơn An Tử Yến luôn nhỉ?”. Cậu quay đầu lại: “Anh đã nói gì với ông nội vậy?”


“Không nói gì hết”.


“Sao thế?”


“Anh đã nói với em, nói chuyện với một tảng đá rất ngốc”. Nhưng mới sáng sớm mùa đông hắn đã đã dậy để đến gặp tảng đá đó thôi. Mạch Đinh suy nghĩ trong đầu, không nói ra. Cậu cười nghịch ngợm với An Tử Yến: “Dù sao thì trong mắt anh, lúc nào em cũng thích làm chuyện ngốc nghếch. Chả sao. Em còn có rất nhiều chuyện muốn nói với ông nội”. Mạch Đinh quay về phía phần mộ ông nội nói không ngừng nghỉ. Mệt quá liền ngồi bệch xuống đất. Cậu luôn cho rằng ông nộ có thể nghe được. Nhất định là như vậy. An Tử Yến đứng sau lưng Mạch Đinh. Nhìn thẳng vào cái gáy trắng noãn. Không cắt ngang, cũng không mắng cậu ngốc.



An Tố, An Tấn, Ngô Hinh đã đến. Không khí quanh phần mộ trở nên náo nhiệt hơn.


“Lát nữa sang bên kia vài ngày. Năm ngoài đã không sang bên bố mẹ bên đó rồi. Mới nãy dì có gọi, bố mẹ cháu đã đồng ý rồi”. Người nói câu đó không ai khác, chính là Ngô Hinh. Mạch Đinh vội vàng xua tay: “Không cần đâu, phiền lắm”.


“Có cái gì phiền. Đều là người một nhà mà”. Sự gần gũi của bà khiến Mạch Đinh cảm thấy ám áp giữa tiết trời đông. Mạch Đinh không từ chối nữa: “Cũng được”. An Tử Yến nhìn Ngô Hinh, không nói gì. Mọi người đến thẳng nhà ông nội. Năm này đoàn viên tại đây. Căn nhà được giữ nguyên hiện trạng như thời vẫn còn người ở. Lòng Mạch Đinh tràn đầy hoài niệm. Không lâu sau bố mẹ Mạch Đinh cũng đến. Hai bên thông gia nói chuyện với nhau. Mạch Đinh ngồi cạnh An Tử Yến muốn làm như một người con dâu khéo léo, hiểu chuyện.


“Em cắt táo cho anh ăn ha”. Mạch Đinh cầm quả táo lên, nở nụ cười hiền dịu. An Tử Yến đẩy mặt cậu ra: “Coi chừng anh cắt em”.


“Gì đấy? Em cũng có địa vị trong nhà mừ”.



“Em cần địa vị làm gì?”


“Có thể làm rất nhiều chuyện đó. Có được sự tôn trọng, rồi tình cảm gia đình càng sâu đậm hơn”. Mạch Đinh lén nhìn biểu cảm của Ngô Hinh. Thúc nhẹ cùi chỏ vào cánh tay của An Tử Yến: “Em hỏi anh cái này, anh không được cười em”.


“Ừ”.


“Sau khi có việc làm, có phải em trở nên mê hoặc hơn không?”. Vừa dứt lời, cậu liền nghe thấy âm thanh kinh bỉ rất rõ ràng. Mạch Đinh nhăn mặt: “Đã nói không cười rồi mà!”.


“Nói bừa thôi”.



“Không giỡn với anh nữa. Thật tình, em cảm thấy dì càng ngày càng thích em”.


An Tử Yến nhìn Mạch Đinh, không lên tiếng. Mạch Đinh không hiểu tại sao mỗi lần nhắc đến Ngô Hinh, An Tử Yến đều có thái độ như vậy. An Tử Yến đứng lên, đưa tay ra với Mạch Đinh: “Ra ngoài”. Cũng không phải là mời. Dường như cậu nhất định phải theo hắn. Mạch Đinh gạt tay An Tử Yến: “Trước mặt người lớn mà làm cái gì vậy?”


“Vậy đánh em trước mặt người lớn luôn nhỉ?”. An Tử Yến khẽ đẩy trán Mạch Đinh, sau đó ra ngoài. Mạch Đinh kiềm chế chạy theo. Không phải cậu muốn đi theo đâu. Vì… Vì hắn đẩy cậu thôi. Lát nữa, cậu cũng muốn đẩy lại hắn.


Bố mẹ Mạch Đinh, bố mẹ An Tử Yến, cùng ngồi trong một căn phòng, cùng nói về một chủ đề. Năm mới đối với Mạch Đinh như vậy đã quá ấm áp rồi. Tựa như những gia đình khác cùng làm những chuyện nhỏ nhặt. Ăn cơm, uống rượu, đánh bài… Người khác có thể không cảm nhận được suy nghĩ đó của Mạch Đinh, nhưng cậu vẫn cảm thấy càng bình thường thì càng giống cuộc sống. Đương nhiên cậu không thể hiểu những vĩ nhân, nghệ sĩ, thần tượng,… cuộc sống của họ quá mức xa vời. Cậu chỉ là một Mạch Đinh bình thường mà thôi. Trên thế giới này, kiểu người chiếm tỉ lệ cao nhất chính là người bình thường. Cậu sống trong số đông đó, cảm thấy rất an toàn.


Mạch Đinh đứng sau lưng mẹ cậu nhìn bọn họ đánh mạt chược. Ngô Hình cười với cậu: “Đừng chỉ lo giúp mẹ anh, đến đây xem cho dì với. Không thể để mẹ anh thắng hết tiền được”. Mẹ Mạch Đinh cười cười: “Nó xui lắm. Qua bên đó là chị thua liền”.


“Mẹ, không được nói xấu con chứ!”. Mạch Đinh phản ứng. Cậu lén ra sau lưng Ngô Hinh để chứng minh cho sự may mắn của mình. Ngô Hinh thay đổi thái độ lớn như vậy khiến cậu cảm thấy không chân thật. Nhưng cậu cũng không muốn tin đó là giả. Ngô Hinh đón nhận cậu, có thể là vì khoảng thời gian này xảy ra quá nhiều chuyện. Nên thay đổi nhanh hơn bình thường.


“Tiểu Soái đâu? Sao không thấy”.


“Chắc còn ngủ”. Mạch Đinh vì Ngô Hinh nên cố gắng không thể hiện sự kinh bỉ trong lời nói. Mẹ Mạch Đinh gật đầu: “Ngủ nhiều cũng tốt. Chả trách Tiểu Soái lại cao như vậy”. Mẹ Mạch Đinh không phải là thương bình thường đâu. Là cưng chìu đó. Cái gì mà ngủ nhiều là tốt? Trưa luôn rồi nhá!


– Hết chương 133 –


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận