Cậu Chủ Rất Cưng Chiều Em - Tiểu Bảo Bối


Vào ngày thứ bảy hôm ấy


, Hạo Minh dường như không thoát khỏi cái thói quen hàng ngày chạy đến nhà của Nguyệt Uyển.Cậu chạy chiếc xe đạp thể thao đến nhà cô, rồi lại bất chợt nhớ ra gì đó rồi lại bỏ đi. Có lẽ từ giờ cậu không nên đến đây nữa


Bên trong, Nguyệt Uyển đang hồi hộp hết sức, cô lục tung cả tủ quần áo, cái này bánh bèo quá, cái này trưởng thành quá không dễ thương, cái này giống mấy bà thím quá, còn cái kia thì nhìn nam tính quá,.....Tóm lại,không có gì để mặc hết:(((


[tg: cùng shoppeeeeeeee iiiii,nào tao muaaaaa,gì cũng có nha chị 😂]


" Con gái yêu của mẹ đang làm gì vậy " Dao Dao mang đĩa thức ăn lên phòng của con gái cưng, thấy mọi thứ lộn xộn, còn mặt cô bé thì chù ụ


" Mẹ xem tối nay con có hẹn với học trưởng, con không biết nên mặc cái gì? Haizzz" Nguyệt Uyển thở dài ngồi bệch xuống đất, chu chu cái môi than vãn


Thiệt ra là mấy việc tình cảm thời học sinh này cô có thể tha hồ tâm sự với mẹ.Vì ba mẹ không nghiêm khắc trong việc này, rất thoải mái với cô miễn là cô có thể học tốt và tâm trạng thoải mái. Thật ra lúc đầu, baba của cô nào có chịu, không hiểu mẹ "thuyết phục" kiểu nào mà sau 1 đêm baba liền thoải mái luôn.Mẹ thật hay!


" Con gái của mẹ xinh đẹp thế này, mặc gì mà chẳng đẹp, để mẹ xem...hmmm con có thể mặc cái đầm này, mẹ nghĩ rất hợp nếu thêm 1 bộ trang sức nhỏ đó " Dao Dao không tự nhận mình là người có mắt thẩm mỹ tốt, chỉ vì lúc trước Hàn Mạc mua cho cô quá nhiều đồ, mỗi lần đưa ra cả trăm bộ bắt cô chọn, mấy lần đầu cô không chọn được, hắn đều cho mang hết về nhà. Thử coi, chỗ nào mà chịu nỗi nên dần dần cô cũng biết cách lựa quần áo, trang sức,... để hắn khỏi vung tiền lung tung


Nguyệt Uyển cầm chiếc váy mẹ chọn, lao ngay vào phòng tắm để thay, bước ra đứng trước gương cô cứ ngắm nghía mình mãi.


" con gái của mẹ đẹp thật đấy " Dao Dao mỉm cường nhẹ nhàng, khen trầm trồ


Rồi không biết từ đâu, dì giúp việc hớt hải chạy lên


" Bà chủ,ông chủ kiếm bà "


"À được rồi, chị bảo chờ tôi một chút đi"


"Dạ không được, ông chủ bảo có việc gấp lắm "Dì giúp việc cúi đầu cung kính, hối thúc Nguyệt Dao Dao


Cuối cùng kết quả cô đi xuống thì thấy hắn đang ngồi chăm chú làm việc trên chiếc laptop


" Anh kêu em có việc gì thế? " Nguyệt Dao Dao đứng đối diện hắn hỏi


Trả lại cô là một mảng im lặng không trả lời.Cái gì đây? Không phải đã giận gì rồi à.Nhưng sáng giờ cô có đụng chạm gì tới hắn đâu


[tg: chính vì chị không đụng chạm gì tới ổng nên ổng mới vậy đó chị ]


" Anh cũng đừng làm việc nhiều quá! Kẻo không có sức khỏe " Nguyệt Dao Dao tiến lại gần Đằng Hàn Mạc hơn rồi nói ngọt.Nói gì chứ, ba cái vụ này cô rành như gì, chỉ cần nói ngọt thôi là ai kia cũng xiêu lòng rồi


Nhận thấy thời khắc đã đến, Đằng Hàn Mạc kéo cô ngồi vào lòng mình rồi cười tà


" Tôi không làm việc, vậy em kiếm việc khác cho tôi làm để "rèn luyện sức khỏe " đi " Ý đồ âm mưu của hắn đều nói rõ rành mạch hết ra rồi, đã tần tuổi này mà trông hắn vẫn khỏe khoắn, không chỉ là nét đẹp trai vẫn còn mà tinh lực thì vẫn khỏe nha


" Anh... hư " Nguyệt Dao Dao đỏ mặt, thật là bó tay với cái tên này luôn rồi


Kết quả thì mấy bạn cũng biết rồi, hai anh chị tuy đã già nhưng vẫn rất sung mãn nha


—————


Tối đó


" Hạo Minh chúc mừng sinh nhật con " Hà Mỹ Hoa chìa món quà ra trước mặt con trai mình vui vẻ cười nói, kế bên là Quan Hạo Vương


Hạo Minh nhận lấy món quà rồi cười, thiệt tình, cậu nghĩ thầm mẹ mình đã tần tuổi này rồi mà vẫn nhí nhảnh dễ thương giống......hình ảnh của Nguyệt Uyển hiện lên trong đầu cậu, cậu nhanh chóng gạt qua


" Con cảm ơn " Hạo Minh nhận lấy món quà rồi ôm mẹ mình


" À hôm nay con sẽ ra ngoài ăn sinh nhật đúng không, đi vui vẻ nhé " Hà Mỹ Hoa xoa đầu đứa con trai của mình. Cô cũng đoán non đoán mò là thằng bé đi chơi với Nguyệt Uyển rồi. Mà cô cũng rất thích con bé ấy, có cá tính giống cô hồi trẻ nên hai vợ chồng cứ tạo điều kiện cho đôi trẻ thôi


" Dạ " Hạo Minh cười trừ, rồi đưa quà cho cô giúp việc nhờ cô đem lên phòng của mình sau đó rời đi


" Anh, anh xem, sao đi chơi mà mặt thằng bé có nét gì đó không vui vậy " sau khi Hạo Minh rời đi, Hà Mỹ Hoa ngó nghiêng rồi lay lay tay áo Quan Hạo Vương hỏi


" Chắc không có gì đâu em, hôm nay nó đi chơi mà, sao mà buồn cho được " Hạo Vương điềm tĩnh nói rồi kéo bà xã vào nhà


—————————————————-


Hôm nay là ngày đặc biệt nên Hạo Minh được Hạo Vương cấp phép cho sử dụng một chiếc siêu xe, Hạo Minh lái chiếc xe với tốc độ nhanh đến một quán bar, ban đầu cậu không được vào vì chưa đủ tuổi nhưng Hạo Thiên có thẻ thành viên VIP mà chỉ có những gia đình quyền lực được sở hữu nên dễ dàng qua cửa sau đó


Cậu đặt một phòng VIP riêng cho mình, kêu một loạt các loại rượi lên rồi ngồi uống, cậu không hiểu vì sao hôm đó lại uống nhiều như vậy, chỉ là càng uống càng say thì càng sầu, người đời thật sai rồi, họ nói uống rượu giải sầu, uống say cho quên hết trời đất, vậy mà càng uống hình ảnh của Nguyệt Uyển lại càng hiện lên là thế nào.Tại sao tại sao, cô chỉ để ý đến tên học trường chết tiệt đó trong khi cậu mới là người yêu cô nhất cơ mà, cậu mới là thanh mai trúc mã từ nhỏ đến lớn của cô chứ không phải cái tên đó.Đã bao lần cậu muốn thổ lộ, nhưng lại sợ cô từ chối rồi cả tình bạn này cũng tan biến.Người ta nói tình bạn bước một bước có thể thành tình yêu nhưng tình yêu lùi một bước sao có thể thành tình bạn. Mà ngay cả lúc này cậu còn không dám nói huống hồ chi là....Hạo Minh cười bản thân mình thật hèn nhát. Phải rồi, nên để cậu ấy đi theo tiếng gọi của con tim mình


" chúc mừng...sinh nhật mày nha...kẻ thất bại " Hạo Minh giơ chai rượiu lên cao rồi cười hề hề như thằng khờ.Có ai biết được lòng cậu đau như cắt


Ông chủ quán bar thấy đây là vị khách có địa vị nên muốn làm vui lòng, cho mấy em chân dài vào phòng của Hạo Minh


" Này em trai, sao uống nhiều thế, để chị uống cùng em cho vui nha "


"Phải đó....phải đó "


Mấy cô gái kia dẹo dẹo đi vào phòng của Hạo Minh, lại gần dụi dụi người vào người cậu


Trong cơn say, cậu thấy dáng của một cô gái rất giống Nguyệt Uyển, miệng cậu lắm bắp đọc tên cô rồi đưa môi mình lại gần hơn, cô gái kia cũng dần dần đưa mặt lại sát cậu đáp lại


" Tránh ra! Cút hết cho tôi " bỗng nhiên, Hạo Minh nhận ra đó không phải là Nguyệt Uyển, cậu bắt đầu giận dữ quát lớn khiến mấy cô " chân dài" phải sợ sệt mà lui ra


Sau khi đã say khất, cậu loạng choạng rời khỏi quán bar, đi dọc trên vỉa hè như một tên say rượu bần cùng, rồi bỗng bên kia đường, cậu thấy bóng dáng ấy, chính là Nguyệt Uyển, kế bên là tên học trưởng kia, hai người cười nói vui vẻ


Hại Minh không kiểm soát, lao mình tới thì


"Rầm "


Một chiếc xe tải con đâm vào cậu, cả người Hạo Minh đau đớn, máu của cậu dần loang ra,nhuốm đỏ cả chiếc áo sơ mi trắng, cũng may lúc đó Mộc An cùng gia đình đi ngang qua,thấy như vậy,Mộc An không ngần ngại lao xuống,ôm lấy người của Hạo Minh mà khóc


" Hạo Minh, cậu làm sao thế, làm sao thế này,....huhu "


Người ta nói, có gì sợ hãi hơn nỗi sợ mất đi một người mình yêu thương


sau đó gia đình của Mộc An cùng đưa cậu đến bệnh viện


————————————————————-


" Hạo Thiên sao rồi bác sĩ, con tôi nó sao rồi " Hà Mỹ Hoa gần như ngã nguỵ khi nghe tin con trai của mình bị xe tông và vào bệnh viện


Ở trước cửa phòng cấp cứu, rất đông người, gia đình của họ Ninh ( Ninh Mộc An), gia đình họ Quan đứng đầy ở đó


" Cậu Hạo Thiên đã qua cơn nguy kịch nhưng còn hôn mê sâu,khi nào tỉnh lại thì tôi không biết, cứ để cậu ấy ở bệnh viện theo dõi " Vị bác sĩ già đẩy gọng kính nói


" Để tôi vào xem " Quan Hạo Vương thân cũng là một bác sĩ hàng đầu ai ai cũng biết danh, chi bằng để anh vào xem tình hình thế nào


" Đúng, đúng, anh anh, mau vào xem, mau cứu con trai mình đi huhu...." Hà Mỹ Hoa mất bình tĩnh cô cứ oà khóc lên


" Nào Mỹ Hoa, bình tĩnh, anh hứa là mọi chuyện sẽ ổn thôi " Quan Hạo Vương ôm cô vợ, lau nước mắt trên mặt cô rồi trấn an sau đó liền tiến vào phòng cấp cứu


" Trước khi bị tai nạn, hình như nó sử dụng một lượng rượu khá nhiều nên nồng độ cồn rất cao,ông cho thêm loại dịch "***" để bổ sung " Hạo Vương bước ra, rồi nói với vị bác sĩ kia


" Vâng, tôi biết rồi " Vị bác sĩ gật đầu cung kính rồi rời đi


" Tại sao? Hôm nay là sinh nhật nó cơ mà? Sao nó lại đi uống rượu một mình? Lại uống nhiều như vậy nữa chứ? Trời ơi, con ơi là con " Hà Mỹ Hoa nghe được càng thêm lo lắng, càng khóc.


Cô nghĩ đáng lẽ ra sinh nhật là ngày mà cậu con trai của mình mong đợi nhất chứ, mấy tuần trước sinh nhật, cậu còn hí hửng đánh dấu từng ngày, đến khi mẹ ghẹo thì cũng cười hì hì.Chỉ có mấy hôm gần sinh nhật, cậu mới bắt đầu có tâm trạng trình xuống.Rốt cuộc là Hạo Minh -con trai cô bị gì vậy chứ


——————————————-


Hại Thiên được chuyển đến phòng hồi sức VIP của bệnh viện, cậu vẫn nằm đó, dây,ống truyền khắp cả cánh tay


"Mộc An, trễ rồi chúng ta cũng về thôi con"


" Mộc An, cháu cứ về đi, để Hạo Thiên ở đây ta lo được rồi"


Ba mẹ của Mộc An và Hạo Minh đều khuyên cô về nhưng cô vẫn cứ ngồi bên giường bệnh của Hạo Minh


" Con,không sao, ba mẹ cứ về đi, con ở đây chăm sóc Hạo Minh. Bác Mỹ Hoa, con thấy bác không được khỏe, cũng không thể thức thâu đêm được đâu ạ, bác cứ về nghĩ ngơi rồi sáng mai vào cũng được ạ "


Do Mộc An quá kiên quyết ở lại, nên mọi người cũng đành trở về nghỉ ngơi một chút


" Hạo Thiên, sao cậu cứ mãi hi sinh như thế?"


Mấy nàng mong mỏi lắm phải hôm 😂


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận