Cappuccino 2.0


Nhỏ mớ ngủ gặt phắt tay tôi ra rồi lăn sang bên kia ngủ tiếp. Tức tối tôi vả nhẹ vào mặt nó:

-Con bé này, dậy mau! Dậy còn đi về nữa, nhà người ta chứ có phải nhà mình đâu!

-Ơ, anh Phong hở? Em buồn ngủ quá à…ơ…oáp

Con bé ngoặc mòm ngáp vô tư làm cho thằng Toàn chỉ biết nhún vai rồi lật đật đi cất cuốn truyện. Còn tôi thì cố sức kéo nó dứt khỏi chiếc ghế sô pha như lột miến băng keo siêu dính đang bám chặt không buông vậy. Phải khó khăn lắm tôi mới vựt nó dậy được:

-Uầy, thiệt tình! Qua nhà người ta còn ngủ khò nữa, hết nói nổi!

-Nhưng thói quen của em mà!

-Sao không nói sớm, anh ngại chết được!

-Nói rồi anh có cho em đi cùng đâu!

Nhìn mặt con bé bây giờ vừa thương vừa bực. Chắc có lẽ nó cũng không muốn giấu tôi mấy chuyện này đâu nhưng sợ nói ra rồi tôi không cho đi. Dù sao nó cũng còn là con nít mà, đâu hiểu chuyện gì đâu chứ. Nó cũng đã thức dậy rồi thì thôi, không càu nhàu làm gì nữa, về nhà sớm kẻo chị nó lại hằn học tôi thì mệt.

Tạm biệt thằng Toàn tôi đèo con bé về nhà với y đoạn đường cũ nhưng chỉ khác cái là bây giờ con bé đang trong tình trạng buồn ngủ toàn tập. Ngồi sau xe tôi mà nó cứ gật gù lát lại nghiêng qua bên trái, lát lại nghiêng qua bên phải có khi còn suýt bật ngửa ra phía sau nếu không kịp vịnh tôi lại nữa. Với tình trạng thế này tôi không tài nào chở con bé về được. Đoạn đường còn đến 4 cây số nữa mà nó cứ gà gật thế này thì có ngày cũng té nhào xuống đường thôi.

Nhìn đồng hồ bây giờ cũng còn sớm, chỉ mới hơn 4h chiều trời vẫn còn nắng gắt. Cho nên tôi mua một hộp bột chiên cho con bé rồi ghé vào một quán cà phê trong một con phố nhỏ. Ở đó tôi chọn một vị trí gần cửa sổ, nơi có thể nhìn thấy cảnh xe nhộn nhịp ở Sài Gòn lúc chiều dần tà để thưởng cái vị cà phê cappuccino quen thuộc.

Không biết từ bao giờ tôi đã nghiện món nước này rồi, tôi nghiện cái đắng béo của nó, nhưng chắc là tôi ghiền vị đắng của cà phê hơn. Nó khiến tôi cảm thấy đời còn lắm trái ngang, cay đắng mà một đời người không bao giờ lường trước được.

Tôi tựa lưng vào chiếc ghế đệm, nhắm nghiền mắt để có thể cảm nhận rõ hơn cái vị đắng của cà phê lẫn trong từng vị ngọt của bột kem mang lại. Nhưng rõ ràng dù cà phê của quán này làm có ngon đến đâu cũng không thể ngon bằng cái vị cappuccino của một người con gái mà tôi đã từng thưởng thức được. Cái vị cà phê đó nó không lẫn vào nhau mà xuất hiện lần lượt, khi thưởng thức bạn sẽ cảm nhận cái vị béo ngọt đầu tiên rồi chuyển dần sang đắng chát nhưng một lúc sao nó lại chuyển sang ngọt thanh. Tôi cũng không biết chắc mình có thực sự nghiện cái vị cà phê đó không hay đơn thuần tôi đã nghiện cô bé pha cà phê ấy rồi…


-Anh Phong? Anh có ngủ không đó!

Tiếng con bé Linh vang lên làm tôi chợt bừng tỉnh, nó giơ hộp bột chiên còn gần nửa lên:

-Nè, anh ăn chung với em đi!

-Sao em không ăn hết đi, anh mua cho em mà!

-Thui, gần tới giờ cơm rồi, anh ăn phụ đi!

Hết cách tôi đành mở hộp bột chiên ra ăn phụ con bé. Nhưng có mỗi một đôi đũa vót thì làm sao mà gắp đồ ăn được. Vừa định thò tay bóc thì con bé đã đập nhẹ vào tay tôi:

-Hông được ăn bóc!

-Ơ, lúc trước em cũng thế mà!

-Lúc trước khác bây giờ khác, mình người lớn rồi phải lịch sự nơi công cộng tý.

Con bé tỏ vẻ người lớn nhìn tôi cười khì mặc dù ở nhà nó ăn bóc còn nhiều hơn tôi nữa. Nhìn nó tôi nhíu mày:

-Chứ giờ ăn bằng gì đây, có đôi đũa mà em cầm rồi!

-Thì đó, há họng ra!


-Hả?

-Em bảo anh há họng ra em gắp cho!

-Ẹc, thế kì lắm! Đưa đũa đây anh cầm!

-Hông cho! Há họng ra mau!

-Uầy, kì lắm mà!

-Bây giờ có há ra hông!

Nhìn vẻ mặt cương quyết của con bé cộng với bản tính cứng đầu sẵn có của nó tôi chẳng biết làm gì hơn ngoài thực hiện mệnh lệnh đã được niêm yết.

-Há họng to ra nè, ùm….!

Chẳng những đút, nó còn làm kiểu như đang đút cho trẻ con vậy. Mà cái mồm nó đâu có nói nhỏ được, cứ oan oác lên làm mấy người xung quanh nhìn tôi kinh ngạc rồi che miệng cười tủm tỉm làm tôi nhiều lúc quê thấy tía. Mấy cặp đôi khác còn nhìn tôi để phân bua nữa, kiểu như:

-Kìa anh, thanh niên bây giờ ngọt ngào hơn chúng mình rồi đó!

-Ừa, để bữa nào chúng mình cũng vậy nha?

Thiệt là những lúc đó tôi muốn độn thổ cho xong nhưng nhìn con bé đang khoái chí thế này tôi cũng chẳng muốn làm gián đoạn. Cũng may là số bánh còn lại trong hộp không nhiều nên chỉ gắp vài gắp là hết sạch.

-Xem nè, anh Phong ngoan ghê, hết sạch bột chiên luôn!

Con bé giơ chiếc hộp không lên khoe mẻ rồi chu mỏ hút ly nước cam tỏ vẻ thích thú lắm. Còn riêng tôi thì vẫn bình thường, duy chỉ có cái bụng là hơi no tý xíu nhưng vẫn còn đủ chỗ để ăn cơm chiều được.

Sau khi ăn xong hộp bột chiên, tôi lại ngã người nhìn con bé Linh vô tư hút nước cam rồi suy nghĩ đến kế hoạch của thằng Toàn, định mệnh sẽ xếp tôi với ai đây?



Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận