Cappuccino 2.0


Nhưng khi Ngọc Lan vừa định quay đi, tên bí thư đó liền bước đến chắn ngang cửa ra vào khiến tôi phải lui về một đoạn để tránh bị phát hiện:

-Hì, có việc gì mà quan trọng hơn cả nói chuyện với anh nữa sao?

-Dạ em về sinh hoạt với lớp một số nội dung!

-Cái đó để mai một mốt còn được mà!

-Um, dạ còn đi với bạn nữa!

Nghe thế tên này bỗng tiến sát đến em:

-Thế bạn đó của em là trai hay gái!

-Dạ là trai…

-Nếu thế thì không cần phải gấp đâu, ở lại nói chuyện với anh chút nhé!

Vừa nói tên đó liền vòng tay ra sau eo nàng kéo ghì lại phía hắn.

-Một cô gái xinh đẹp như em thì nên theo anh, anh sẽ cho em mọi quyền hạng em muốn!

-Không...em không cần mấy thứ đó đâu!

-Thế em muốn gì nào, anh đáp ứng cho!

Càng nói tên đó càng áp sát vào mặt nàng, gần đến nỗi Ngọc Lan phải rút đầu về sau tránh né.

-Em có bạn trai rồi anh đừng làm thế!

-Bạn trai em là ai, nó được như anh không, hử?

Hắn đưa tay lên nựng cằm em với bộ mặt cực kì đểu cán.

Giờ thì tôi đã biết vì sao Ngọc Lan sợ vào văn phòng đoàn một mình rồi. Nguyên nhân chính là cái thằng dê xòm này đây. Từ nãy đến giờ tôi đứng ngoài đã thấy tất cả, máu nóng đã dâng đến đầu khi thằng này cứ liên tục có những cử chỉ quá lộ với nàng. Thảo nào Ngọc Lan lúc nãy cứ dặn dò tôi phải cứu nàng là vì thế.

Ngay lập tức tôi đùng đùng xông vào, kéo phăng Ngọc Lan ra khỏi tay nó, mắt long lên sòng sọc:

-Này, anh đang làm gì vậy hả?

-Ê, cậu là ai, sao tự nhiên vào đây? Cậu có biết là bọn tôi đang họp không?

-Họp họp cái mế, giở trò dê xòm con gái người ta thì có!

-Bằng chứng đâu, tôi đã làm gì nào?

-Lanna, vạch mặt thằng bí thư dê xòm này ra đi!


Tôi trừng mắt nhìn thằng đó với bộ vó chuẩn bị đánh nhau đến nơi.

Nhưng chẳng thể nào ngờ được, Ngọc Lan lại nhẹ lới với thằng đó cứ y như bị sai khiến vậy:

-Anh bí thư đang giảng những tình huống cứu thương khi bị tai nạn ình đấy Phong!

-Ơ gì vậy Lanna, lúc nãy chẳng phải…

-A đừng…

Chưa nói hết câu Ngọc Lan đã ôm chằm lấy tôi rất chặt. Cả thân hình nóng bỏng của nàng cứ ép sát vào người tôi chẳng thể nói một lời nào.

Tên bí thư giờ này đã há hốc hoàn toàn khi chứng kiến những gì xảy đang trước mặt hắn. Đến chừng một lúc sau, khi cơn thịnh nộ của tôi đã bị cả thân hình của Ngọc Lan lôi đi hết, nàng mới bắt đầu nơi lỏng vòng tay tựa vào lòng tôi mà khẽ nói với thằng bí thư:

-Em xin lỗi chưa giới thiệu với anh, đây là bạn trai em! Chắc tại bạn ấy hiểu lầm nên mới sỗ sàng như thế à, anh chức cao đừng chấp nhất bọn em nhé!

Bị nàng dồn vào thế bí, thằng bí thư đó chẳng còn cách nào khác ngoài nở nụ cười miễn cưỡng nhưng trong ánh mắt lại tóe lên tia lửa ganh tị khủng khiếp:

-Ờ hề hề! Không có gì đâu, không biết không có tội nhưng từ đây về sau nhớ dặn bạn em phải quan sát kĩ đấy biết chưa, mấy thằng tuổi choai choai háo thắng lắm!

-Anh nói ai…

-À thôi, bọn em đi nhá, tạm biệt anh!

Lại một lần nữa Ngọc Lan chen lời, cắt ngang câu nói của tôi. Và kết quả là bọn tôi phải rời khỏi văn phòng đoàn với tâm trạng cực kì ức chế. Giá mà không có Ngọc Lan ở đấy với căn phòng nhỏ hẹp như vậy thì chắc thằng đó đã ăn mấy đấm của tôi rồi, nhìn cái mặt nó khó ưa vô cùng.

Vẻ như biết được sự ức chế đó, Ngọc Lan khẽ cốc yêu vào trán tôi:

-Nè, làm gì mà mặt hầm hầm dzạ, giận Lan đấy à?

-Hông phải, đang bực vì không đấm cho thằng đó vài đấm thôi!


-Phong đừng làm vậy, anh đó là bí thư đoàn trường đấy, không nên gây hấn!

-Nhưng nếu cứ để vậy thì nó lại tiếp tục quấy rối Lan thì sao!

-Um, thì chắc lại nhờ Phong hoặc Lam Ngọc đi chung thôi, mấy lần trước mình toàn đi với Lam Ngọc cả mà! Hôm nay bạn ấy bận mất tiu.

Nàng cắn mỗi đáp lời tôi một cách miễn cưỡng.

-Nhưng dù sao cũng phải cẩn thận, Phong là phong thấy thằng này không phải loại thường đâu!

-Biết rồi mà ông cụ non, có khát không hôm nay Lan đãi chầu nước coi như cảm ơn!

-Thôi thế ngại chết!

-Giờ muốn uống rượu phát hay rượu thuốc!

Nàng nhăn mũi lườm tôi đăm đăm.

-Ực rồi, đãi thì đãi vậy!

-Hì, ngoan thế mới được chứ, đi thôi!

Nàng lại kéo tay tôi đi về phía căn tin giữa bao nhiều cặp mắt thù địch.

Căn tin lúc nào cũng thế, cứ hễ ra chơi là đông ngùn ngụt. Phải khó khăn lắm bọn tôi mới tìm được một chỗ lí tưởng để an tọa ngồi uống nước. Ấy thế mà vào đây rồi vẫn chưa hết rắc rối, bởi lẽ xung quanh em những thằng con trai cứ ngó đăm đăm, không chớp mắt. Vẻ như bọn con trai trong trường này ai cũng biết Ngọc Lan cả. Chắc là từ cái vụ nàng lên nhận thưởng văn nghệ cho lớp nên mới được nhiều người biết đến thế. Quả là quyết định sai lầm khi cho nàng đại diện lên nhận giải mà, để giờ nàng phải gặp nhiều rắc rối thế này đây.

-Phong uống gì để Lan gọi luôn?

-À một li cà phê sữa đi!


-Trùi, ghiền cà phề rồi à!

-Hề hề, uống để đỡ thèm cappuccino của Lan thôi!

Nghe thế nàng tròn mắt:

-Ơ, sao Phong không nói để Lan đem lên mỗi ngày cho Phong!

-Thôi mắc công lại làm phiền Lan lắm, vả lại uống cappuccino phải chọn nơi thật yên tĩnh mới thấm vị được!

-Ghê, biết thưởng thức dữ ta? Hay chiều này Phong ghé nhà Lan đi, Lan cho uống thả ga!

-Thôi, thế ngại chết!

-Có sau đâu, dù gì hôm nay Phong cũng chở Lan về nhà mà, hì hì!

-Chà, nếu vậy Phong phải về nhà mình thay đồ trước mới chở Lan về nhà được nhỉ?

-Như thế cũng không hề gì, coi như chở Lan đi du lịch đi, chịu hông?

-Hề hề, sao cũng được, vì tiểu thư cả!

Ngồi cùng nàng uống nước, à không! Phải nói là ngồi ngắm nàng uống nước mới đúng. Vì cơ bản từ lúc bưng ly cà phê ra ngồi uống tời giờ tôi chỉ toàn tăm tia gương mặt xinh xắn của nàng không thôi, nó quá ư là dễ thương kia mà. Và cả cái đôi môi be bé ấy nữa, nhìn nàng chu miệng hút nước mà trái tim tôi chẳng thể nào ngồi yên được, nó cứ nhảy nhót loạn xạ trong lồng ngực như muốn thoát ra ngoài vậy, nhìn xinh cực.

Nhưng rồi cái sự dòm lén của tôi cũng bị Ngọc Lan phát hiện. Nàng thò tay cốc đầu tôi phát đau điếng mà nhăn mũi:

-Hứ, cái tật xấu không bỏ! Muốn nhìn mình cho nhìn trực tiếp luôn nè!

-Ực, nhưng nhìn trực tiếp nó hông có cảm giác!

-Sao lại hông có, Phong thử nhìn gần lại coi!

Nàng kề sát mặt mình vào tôi làm tôi hốt hoảng giật lùi:

-Éc, thế này vỡ tim mà chết mất!

-Thấy chưa, đâu phải là hông có cảm giác mà là quá nhiều cảm giác đến nỗi Phong không chịu được đấy thôi!

-Đâu, tại sát quá Phong giật mình!

-Ui, chung quy là là yếu chứ gì!

-Thì…

-Thì sao?

-Thì vậy…., uầy!

Tôi khổ sở chấp nhận thương đau bởi cái mác “yếu” mà Ngọc Lan vưa gán cho tôi. Nhưng biết làm sao được, con gái ngộ lắm, mình hiền thì họ bảo mình yếu, mà mình bạo dạn thì họ bảo mình dê xòm, thế là thế nào chứ? Thôi thì thà bị chê còn hơn là bị gắn mác dê xòm, vì yếu yếu chứ có thể mạnh lên mấy hồi còn dê xòm thì có ngày bị chúng oánh cho bẹp dí chứ chẳng đùa.

Và buổi học hôm đó chỉ có thế. Ngoài việc giúp Ngọc Lan khỏi cái thằng bí thư dê xòm kia thì chẳng còn việc gì quan trọng nữa. Nhưng linh tính cứ mách bảo tôi rằng sự việc sẽ không đơn giản như vậy. Ở đôi mắt thằng bí thư khi bị bọn tôi qua mặt lúc nãy, nó toát lên vẻ câm thù rất khủng khiếp. Chắc chắn sự việc sẽ không dừng lại ở đó, nhưng tôi chẳng biết khi nào nó sẽ xảy ra thôi, cứ tốt nhất là nên đề phòng.



Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận