Cappuccino 2.0


Trời bây giờ đã sập tối. Những tia nắng yếu ớt cuối cùng cũng đã tắt hẳn sau đường chân trời rộng lớn để nhường lại ngôi vị ngự trị của mình àn đêm nhộn nhịp trên đất Sài Thành. Ngoài đường xe cộ đã bắt đầu đông dần bởi những công nhân viên chức tan sở, những tốp học sinh mỏi mệt sau ngày học dài đăng đẳng và thấp thoáng trong đó còn có người người khuất thực ngồi trên hè đường mong chờ một sự giúp đỡ từ ai đó.

Không khí xô bồ ở Sài Gòn là thế, nó hào hoa, bóng bẩy nhưng bên cạnh đó cũng không ít những góc khuất đang ngay đêm lo kế sinh nhai ình. Tôi tự hỏi tương lai của mình về sau sẽ như thế nào, làm việc gì và người bạn đời của mình sẽ là ai trong số những thân xung quanh tôi. Tôi tự thấy mình là một ông cụ non trong lốt một thằng choai choai tuổi 16 chẳng biết nhân tình thế thái là gì. Phải chăng do thiếu hơi ấm của mẹ từ nhỏ đã khiến tôi thành ra như thế này không? Nhưng dù sao tôi cũng đã lớn, đã tự biết lo ình thì không được kêu ca phàn nàn gì nữa, chỉ biết sống tới đâu hay tới đó thôi.

Trở về ngôi nhà thân yêu của mình sau một buổi mua sắm mệt lừ, tôi vừa định đặt mông xuống ghê sô pha thì đã bị Lam Ngọc đập dậy:

-Nè, còn làm biếng nữa, vào phụ Ngọc một tay đi!

-Ơ, cho Phong nghỉ tý, nãy giờ đi chợ mệt quá, lại còn đói nữa!

-Hừm, thôi được rồi!

Nàng thở hắc ra một tiếng rồi xách đồ vào bếp.

Lúc đầu tôi còn huênh hoan lắm. Được ngồi coi TV thả ga chẳng ai làm phiền gì, nhưng khi nghe như tiếng dụng cụ trong bếp, trái tim tôi như có ai đó đang bóp nghẹn. Tiếng dao sắc vào thớt, tiếng nước chảy vào thao, tiếng thìa lật khua vào chảo nghe leng cheng…những âm thanh đó tôi chẳng thể nào quên được. Tôi còn nhớ lúc trước Hoàng Mai đã từng nói:

“Khi anh thấy người con gái nào bỏ thì giờ nấu ăn cho anh thì anh hãy quý trọng họ, bởi lẽ họ không bao giờ nấu ăn cho người họ không có tình cảm đâu!”

Lam Ngọc đang nấu ăn vất vả trong bếp mà tôi lại ngồi ngoài này nhởn nhơ xem TV. Sao tôi lại làm như thế nhỉ, chỉ vì ý muốn của bản thân. Tôi đúng là một thằng con trai tồi tệ, nếu như bây giờ tôi không vào phụ giúp nàng thì có đánh tôi cũng không ăn nỗi món của nàng được, vì cơ bản tôi không có tư cách ăn nó.

Nghĩ vậy nên tôi chạy ùa vào bếp xông xáo:

-Ngọc ơi, có gì để Phong phụ không?

-Mới nãy nói còn mệt mà, sao không nằm ngoài đấy xem TV đi!

Nàng huýt dài trách móc.

-Ừ hì, giờ thì hết mệt rồi, cho Phong phụ nhé!

-Hừ, lẻo mép! Thôi được rồi, sắc chỗ lạp xưởng này thành hình hạt lưu đi!

-Yes, madam!

Tôi khoái chí làm theo lời nàng răm rắp. Thế là tôi sẽ được ăn món chính tay nàng nấu mà không cần phải áy náy rồi, chỉ nghĩ đến đó thôi đã sảng khoái tinh thần, làm việc như máy. Chỉ thoáng chốc đã sắc xong chỗ lạp xưởng.

-Ngọc ơi, xong rồi nè!

-Nhanh nhỉ, chắc hôm nay trời mưa quá!

-Hề hề, người đẹp nấu ăn thì phải khác chứ!


-Xì, lột vỏ dùm Ngọc chỗ tôm này này đi! Cứ đứng đó ba hoa!

Nàng nhăn mũi để che đi vẻ e thẹn nhưng hai gò má ửng hồng đã làm lộ rõ tất cả.

Có thể nàng lạnh lùng, có thể nàng nguyên tắc nhưng nàng vẫn là con gái. Cũng biết vui biết buồn và còn biết cả mắc cỡ nữa. Nhìn nàng thế này tôi thấy gần gũi vô cùng, những cảm giác thân thương cứ chiếm lấy trái tim tôi đập từng nhịp một. Thật sự thì tôi muốn gọi nàng bằng bé gấu lắm nhưng những lần như thế tôi cứ sợ những chuyện xưa lại ùa về khiến nàng không vui nên tôi vội bỏ ý định ấy ngay, không dám nghĩ đến.

Loay hoay một hồi, món cơm chiên dương châu cũng đã hoàn tất. Viễn tưởng nàng sẽ ở lại ăn cùng tôi nhưng khi đặt dĩa cơm xuống bàn, nàng vội mặc áo khoác bước ra cửa khiến tôi ngạc nhiên:

-Ngọc đi đâu thế?

-Đi về, trời tối rồi! Ngọc còn chưa ăn cơm!

-Sao không đây ăn cơm luôn rồi về, một dĩa lớn thế này sao Phong ăn hết!

-Nhưng không tiện cho lắm…

Nàng cong cớn đôi môi nhỏ nhắn của mình suy tư.

-Không sao, có gì đâu mà bất tiện!

-Thật thế chứ?

-Thật, mau vào bàn đi kẻo đồ ăn nguội đấy!

Nghe vậy nàng khẽ cười, lấy chiếc điện thoại trong túi ra bấm số rồi áp vào tai:


-Vú đấy à, hôm nay con ở nhà bạn ăn tối một lát sẽ về, vú khỏi cần đợi cơm…à dạ, bạn cùng lớp mà đâu có gì đâu, cậu ta là người hay chơi chung với con lúc nhỏ đó…thôi mà vú, người ta đang ăn cơm bất tiện lắm…thôi rồi, mệt vú ghê!

Rồi đột nhiên nàng cầm điện thoại đưa cho tôi:

-Nè, Phong rũ Ngọc ở lại thì Phong phải có tý trách nhiệm đi!

-Hả.., trách nhiệm gì?

-Nói chuyện với dì vú của Ngọc, lúc trước Phong cũng từng gặp đó!

-Ức, dì vú có hiền không vậy! Lỡ…

-Không sao, cứ nói đi! Nhanh kẻo đồ ăn nguội!

Nàng đốc thúc, tôi cũng chẳng dám cãi lời bèn áp cái điện thoại điện địa ngục vào tai mà cầu nguyện lâm râm:

-A…alô, con bạn của Ngọc đây ạ!

-Con là cậu nhóc lúc trước hay chơi với cô chủ phải không?

-Dạ, ực!

-Không phải khẩn trương như thế đâu! Dì cũng không quá khó khăn nhưng hãy cẩn thận, cô chủ có đôi lúc thất thường, nếu cậu hiểu hãy giúp đỡ cô ấy!

-Là sao ạ, con không hiểu?


-Chuyện đó nói qua điện thoại khó lắm, khi nào gặp dì sẽ nói rõ hơn! Thôi hai đứa ăn ngon miệng đi!

-Ơ, dạ! tạm biệt dì!

Khi tôi vừa cúp máy, Lam Ngọc liền tròn mắt dò hỏi:

-Sao, dì vú mình hỏi Phong gì vậy?

-Đâu có gì, chỉ dặn là phải quan tâm cô chủ nhỏ nhiều hơn thôi!

Nghe vậy nàng đỏ ửng đôi má nhăn mũi:

-Thôi đừng gọi Ngọc bằng tên đó, một mình dì vú gọi là mệt lắm rồi!

-Dạ, nghe rõ thưa cô chủ!

-Đã bảo mà cứ gọi, đấm cho phát bây giờ!

-Rồi, không gọi nữa, hề hề!

Tôi cười khi bắt đầu thưởng thức món cơm chiên do Lam Ngọc nấu.

Có thể nói món cơm chiên lần này so với lần trước ở nhà Ngọc Phương đã có tiến bộ rõ rệt. Theo như lúc trước thì nó đúng thật là có hơi mặn một tý, còn bây giờ thì khỏi chê. Màu sắc, mùi vị lẫn cách trình bày đều khá tốt, cứ tưởng như đang ăn món cơm này ở nhà hàng sang trọng vậy, mà thậm chí còn ngon hơn thế nữa chứ, làm tôi cứ cắm đầu ăn miết mà chẳng kịp lấy hơi.

Đến nỗi lam Ngọc phải cười tủm tỉm nhắc nhỡ:

-Nè, ăn chậm chậm thôi, nghẹn bây giờ!

-Hề hề, Ngọc nấu ngon mà sao cưỡng lại được!

-Hừm ,bớt lẻo mép đi! Muốn giống như ông Toàn hay sao?

-Thiệt chứ bộ, dốc chết liền!

-Thôi ăn đi, thề thốt không nên!

Bữa ăn đó cứ tiếp tục cho đến khi dĩa cơm chiên to đùng trên bàn hết sạch. Mà Lam Ngọc thì chẳng ăn gì nhiều, đa số đã vào bụng tôi hết rồi, ngon quá xá mà. Nhưng bữa tối kết thúc cũng là lúc Lam Ngọc phải quay trở về nhà của mình. Tôi cũng tiếc lắm, có vẻ như tôi đã quen với hương hoa lily của nàng mất tiêu rồi, nếu vắng nó tôi chắc sẽ rất nhớ. Dù biết là hôm sau sẽ gặp lại nhưng có mấy khi được riêng với nàng như thế này.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, tôi đã là gì của nàng đâu mà bắt nàng phải ở nhà tôi chứ. Thú thật là hiện giờ tôi vẫn chưa xác định được tình cảm của mình như thế nào. Yêu ai, ghét ai, thương ai tôi còn chưa biết thì làm sao tôi có thể làm tổn thương nàng được.

Tất cả chỉ tại tôi do dự không dứt khoát. Đối với cả Lam Ngọc và Ngọc Lan tôi đều có một cảm xúc gì đó khó tả lắm, có lẽ chính vì thế tôi mới không thể phân biệt được đâu là tình cảm của mình. Có thể nói Hoàng Mai đã mở ra cho tôi những cơ hội mới nhưng cũng đồng thời biến chúng thành những thử thách thực sự đối với tôi. Chẳng biết từ đây về sau tương lai của tôi sẽ đi về đâu đây, khổ gì đâu!



Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận