Cappuccino 2.0


-Thực sự thì sau 2 năm em đã cố gắng thay đổi để anh cảm thấy vui nhưng xem ra chỉ là công cốc rồi! Chẳng những thế anh lại còn e dè với em nữa!

-Không em chẳng có gì sai cả bé Linh ạ! Chỉ là tại anh quá nhạy cảm với mấy chuyện này thôi!

-Vậy anh không ghét bỏ em à?

-Không bao giờ và chưa hề nghĩ đến chuyện đó, em khéo lo thôi!

Đột nhiên con bé thay đổi sắc mặt 180 độ. Từ khuôn mặt u sầu, không một chút sức sống khi nãy trờ thành một cô bé cực kì dễ thương với đôi môi bé xíu lúc nào cũng cong cớn lên bướm bỉnh.

Tiếng bác tài ngày một to hơn khi con bé vẫn chưa chịu lên xe. Lúc này con bé đã vui hẳn ra, hai má của nó ửng hồng lên tựa như có ai đó vừa mới đánh phấn cho nó vậy.

Nó nhìn đồng hồ rồi cười duyên với tôi một nụ cười tuyệt đẹp:

-Cũng đến lúc em phải về quê rồi! Nếu hè này anh có về chắc sẽ không được gặp em đâu!

-Ơ sao thế? Em đi đâu à?

-Đi đên một nơi mà sau này anh không phải e dè em nữa! Hãy đợi em anh nhé!

-Hả…là sao?

Nó chỉ nháy mắt cười tinh nghịch với tôi rồi lót tót chạy ra khỏi cổng trèo lên xe nhanh như một con sóc chẳng để tôi kịp gọi với. Bây giờ tôi chỉ biết đứng nhìn chiếc xe từ từ chuyển bánh rời khỏi cổng nhà tôi ngày một xa hơn.

Ngờ đâu lúc gần quay vào nhà thì con bé đã lú đầu ra khỏi cửa sổ xe vẫy tay với tôi. Trên tay nó còn cầm theo một chiếc nón kết màu đen. Cái nón đó chẳng thể lầm lẫn đi đâu được, nó là cái nón tôi dùng để cầm máu vết thương của con bé Linh, vì màu đen nên tôi tiếc của giữ lại để dùng cho đến hôm nay.

Chẳng lẽ nó lén lút, thập thò khi nãy là để lấy cái nón này sao. Tôi thật là chẳng hiểu gì cả. Nhưng ngay sau đó thắc mắc của tôi đã được nhanh chóng giải quyết khi con bé lấy cái nón đó đội vào đâu mình rồi giơ đôi bàn tay xinh xắn của mình lên làm những cử chỉ đầy ngụ ý.


Sau khi chiếc xe khuất sau con đường tấp nập, tôi mới bước vào nhà với tâm trạng cực kì khó tả. Nó chẳng vui, cũng chẳng buồn lại có một thứ gì đó khiến tôi cảm thấy bức rức. Nhưng chung quy lại thì khi tôi tiễn chân hai chị em con nhỏ Nhung, cũng không buồn là bao, hè sẽ gặp lại mà. Còn những cử chỉ mà con bé Linh đã ra dấu với tôi, tôi xin giữ bí mật, đến một lúc nào đó, mọi việc sẽ tự khắc rõ.

Và đó cũng là những diễn biến cuối trong những ngày tết mà tôi đã trải quá. Nó không vô vị như những năm trước, nó cũng không quá sôi nổi như đi chung với đám thằng Huy. Ở chung với hai chị em họ một thời gian tôi cảm thấy mình như sống trong một gia đình, một không khí gia đình thực sự mà tôi chưa từng biết đến. Chắc chắn tôi sẽ nhớ mãi cảm giác này, một cảm giác thật tuyệt vời.

Sau chuyện của hai chị em nhỏ Nhung, cứ tưởng tôi sẽ lại được sống những chuỗi ngày bình yên trong cuộc đời học sinh của mình nhưng ai ngờ lại xuất hiện thêm một rắc rối khác. Rắc rối này liên quan trực tiếp đến tôi và còn liên quan đến cả Lam Ngọc nữa.

Khi những ngày tết quá đi, chúng tôi bắt đầu đi học lại. Trông mặt ai cũng đều uể oải như đang luyến tiếc một kì nghỉ tết trôi qua quá mau mặc dù nó kéo dài đến hơn nửa tháng. Dường như cái dư âm của ngày tết còn chưa gột sạch hết trên người tụi nó nên khi vào lớp, tôi lại được nghe tiếng cắn hột dưa lách chách, mùi mứt thơm nức mũi và cả những cuộc trò chuyện về những ngày nghỉ tết của tụi con gái vang lên oang oang cả lớp.

Thằng Toàn với bé Phương giờ này đã đổi chỗ ngồi chung với nhau, còn thằng Khanh khờ mặc nhiên bị tống lên ngồi chung với tôi. Trông vẻ mặt của nó thảm đến phát tội, thằng Toàn là nguồn sống của nó trong những cuộc kiểm tra mà. Giờ đây nó được tống lên ngồi chung với tôi thì lấy gì mà làm ăn nữa. Còn tôi thì vẫn như mọi khi, vẫn điềm nhiên ngồi tựa lưng vào ghế, mắt nhìn đăm đăm về hai điểm trước mặt.

Một là Ngọc Lan với nét mặt lúc nào cũng hồ hởi, vui tươi thu hút rất nhiều người đến tán chuyện cùng nàng.

Thứ hai cũng là người tôi quan tâm nhất, Lam Ngọc. Người lúc nào lạnh lùng, quyết đoán và vô cùng bí ẩn. Chính vì tình cách này nên trong lớp rất ít người có thiện cảm với em và đôi khi em còn bị họ ghét bỏ.

Tôi chẳng lạ gì tính cách của Lam Ngọc nữa, tất cả là vì lời hứa với tôi năm xưa mà. Tôi chỉ không ngờ nó lại khắc sâu vào tâm trí của em đến vậy. Thậm chí em đã hi sinh một phần tuổi thơ của mình vì nó.


Mặc dù như vậy nhưng mỗi khi ở bên Lam Ngọc tôi chẳng có cảm giác sợ sệt nào cả. Bên em tôi cảm thấy rất gần gũi và thân thương. Một phần chắc là vì hương hoa lily của em, nhưng quan trọng nhất em chính là bé gấu mít ướt năm nào. Tuy với tính cách khủng khiếp như thế nhưng tôi biết bản chất của Lam Ngọc không phải như vậy. Tôi có thể cảm nhân được em là một người ngoài cứng trong mềm. Ẩn chứa bên trong lớp vỏ bọc rắn chắc vẫn là một bé gấu mít ướt, rất dễ bị tổn thương.

Thế nhưng tôi vẫn không thể nào lí giải được hành động của em vào sáng nay khi gặp tôi. Lúc đó tôi tình cờ gặp em ngoài hành lang khi đang trên đường đi vào lớp. Tôi hồ hởi chào em nhưng đáp lại em chẳng để tâm đến tôi, còn cố ý bước nhanh để bỏ xa tôi nữa. Lúc đó tôi cảm thấy hụt hẫn lắm, nhưng vẫn phải cố trấn an mình vì một lí do hư vô nào đó tôi chẳng biết được.

Cho đến khi vào lớp, tôi lại tìm cách tiếp cận em một lần nữa. Lần này tôi áp dụng cách tiếp cận của thằng Toàn là mang tập lên hỏi bài em. Nhưng lại một lần nữa tôi đã bị em gặt phắng không thương tiếc bằng cách giao lại trọng trách đó cho con nhỏ kế bên chẳng quen biết gì. Kết cục là nó tọng cho tôi nguyên một bài sớ về bài tập mà tôi định hỏi làm đầu tôi cứ như nổ tung.

Mãi cho đến giờ ra về, vừa định rượt theo Lam Ngọc thì một cánh tay từ đằng sau đã ghì cổ tôi lại suýt té:

-Nè, làm gì hớt ha hớt hải thế?

-Ớ Lan…?

Vừa quay đầu lại đôi mắt xanh biếc của Ngọc Lan đã hiện ra trước mắt tôi, kèm với đó là một nụ cười đẹp như thiên thần khiến tôi như chết mệt.

-Nè, nhìn vừa vừa thôi! Kẻo hồn bay đi là mình không chịu trách nhiệm đâu!

-À ừm xin lỗi! Mà Lan kêu Phong có việc gì vậy?


-Hì, cũng hông có gì! Tính rũ Phong tối nay đi dạo tý ấy mà!

-Tối nay hả, bộ có việc gì sao?

Tự nhiên nàng đỏ mặt cốc đầu tôi:

-Ơ vô duyên, bộ có việc mới rũ đi dạo được hả?

-Ờ hông, hề hề! Vậy tối nay mấy giờ được?

-Um, khoảng 6h đi! Nhớ mua dùm mình một bó hoa hồng nha!

-Hửm, hoa hồng nữa sao?

Tôi lại ăn thêm cái cốc của nàng:

-Ơ, vô duyên! Người ta kêu mua thì mua đi! Có phải kêu Phong đi chết đâu!

-Uầy rồi rồi!

-Hì hì, vậy tối nay gặp lại nha! Xe Lan đang để ở ngoài, gặp lại Phong sau!

Nàng nheo mắt chạy đi để lại trong lòng tôi biết bao sự khó hiểu. Vì sao nàng lại rũ tôi đi dạo tối nay, vì sao nàng lại nhờ tôi mua cả hoa hồng nữa. Tất cả những thắc mắc đó có lẽ đến tối tôi mới biết được nếu không tình cờ gặp thằng Toàn với bé Phương đang ngồi uống nước ở một quán gần trường.

Hai tụi người đó bây giờ hạnh phúc lắm, đi đâu cũng kè kè bên nhau. Thân đến độ xin Lam Ngọc đổi chỗ ngồi luôn cơ mà. Chung quy lại thì sự kết hợp của hai người này về khách quan lẫn chủ quan đều mang lại những điều thú vị cho cả tôi và những đứa khác.



Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận