Cappuccino 2.0


Trong đêm 30 tết, vì lâm vào tình cảnh khó khăn phải chọn ra một người để đi chơi xuân với mình, tôi đã nhờ vào sự giúp đỡ của thằng Toàn và đương nhiên nó đã giúp đỡ tôi tận tình với cái kế hoạch đi tìm định mệnh của nó.

Theo kế hoạch tôi sẽ mời luôn Ngọc Lan và Lam Ngọc đến đường hoa Nguyễn Huệ, sau đó cả nhóm sẽ tách nhau ra để tôi có thể tìm được một người con gái trong biển người bao la vô cùng nhộn nhịp ngày tết này. Nghe có vẻ phi lí khi tin vào định mệnh như thế nhưng tôi luôn quan niệm trong đầu rằng hữu duyên thiên lí năng tương ngộ, vô duyên đối diện bất tương phùng. Người có duyên ắc sẽ gặp nhau tôi vẫn tin và sẽ luôn tin như thế.

Tính đến thời điểm hiện tại, tôi đã đi lang thang trong đường hoa được 20 phút đồng hồ rồi, chân cũng đã bắt đầu mỏi và có dấu hiệu muốn biểu tình đòi nghỉ mệt. Nhưng nhìn biển người bao la thế này và khi nghĩ đến một có gái nào đó đang đợi tôi trong ấy, tôi không thể nào dừng được. Tôi vẫn phải đi lang thang trong biển người nhộn nhịp đó.

Đường hoa năm nay công nhận cũng đông thật. Chỉ mới gần 11h thôi đã tấp nập người đi tham quan, chụp hình lưu niệm các kiểu, nước ngoài có người Việt có tất cả hòa làm một làm không khí Tết trở nên chộn rộn hẳn.

Dọc đường đi thật không khó để tìm thấy một cặp tình nhân nào đó đang âu yếm nắm tay bên nhau. Nhìn họ tôi cảm thấy thật tủi thân, đây đúng là cảm giác của một thằng FA thực thụ. Họ cứ nắm tay, chốc chốc lại trao cho nhau những nụ hôn phớt làm tôi lại chợt nhớ đến những kỉ niệm với Hoàng Mai trước đây.

Lúc trước những dịp đi chơi thế này luôn là cơ hội để tôi và Hoàng Mai thể hiện tình cảm với nhau. Nhưng thường thì Hoàng Mai luôn là người chủ động trước, do đó em luôn cứ chê tôi yếu này yếu nọ, những lúc đó tôi chỉ biết cười khì chữa thẹn. Bây giờ thì tôi chẳng còn bị em chê nữa rồi thậm chí muốn bị chê cũng chẳng còn được, bởi vì Hoàng Mai đã còn bên tôi nữa đâu, nãy giờ là do tôi nhớ lại những kỉ niệm trước đây giữa tôi và em thôi, thời gian cứ trôi và tôi vẫn cứ hoài niệm.

Dạo được một hồi tôi cũng cảm thấy khát nước. Mua một chai Pepsi của mấy người bán dạo trong đường hoa, tôi xà gần vào dãy hoa lan bên vệ đường vừa đi vừa ngắm một cách thích thú. Công nhận ngày tết bán nước mắc dễ sợ gần như gấp đôi ngày thường, chỉ mua một chai nước thôi mà tôi tiếc đứt ruột. Nhưng biết sao được, mệt với khát quá thì sao mà đi tìm kiếm cái định mệnh quái quỷ mà thằng Toàn đã đề ra đây.

Một chốc sau ở đằng xa xa, tôi thấy có một đám người bu rất đông, chắc là bạn bè họp mặt hay gì đó cứ la ó rùm ben cả lên. Nhưng khi đến gần một tý, tôi có thể nghe rõ được họ đang cổ vũ một ai đó. Gần một tý nữa, tiếng cổ vũ đó càng rõ hơn và tôi có thể nghe rõ đó là một tràn liên hoàn những tiếng “hôn đi” thật náo nhiệt. vẻ như có ai đó đang cầu hôn hay tỏ tình gì ở đây thì phải. Cũng có thể là thằng Toàn lắm, nó vừa nãy mới nói với tôi là sẽ ngỏ lời với bé Phương đêm nay mà. Kể ra hai đứa đó cũng đẹp đôi, chỉ có bé Phương mới trị nổi thằng Toàn này thôi.

Tự nhiên tôi lại cảm thấy mủi lòng, không muốn chen chân vào xem nữa. Thứ nhất là thấy hai tụi nó thế tôi lại thấy tủi thân, thứ hai là tôi chưa hoàn thành nhiệm vụ tìm kiếm định mệnh mà, gặp tụi nó bây giờ mắc công lại bị cằn nhằn cho nhức đầu thêm. Thế nên tôi cứ tiếp tục đi cho đến khi lại bắt gặp một đám đông khác.

Lần này không có tiếng ho reo, cổ vũ hôn nhau gì hết chỉ có tiếng ríu rít xin xỏ mà thôi. Nhưng không phải xin xỏ tiền bạc, hay làm hộ thứ gì cả. Đó là tiếng xin chụp hình ké. Phải, những người đó đang vậy quanh một ai đó để xin chụp ké. Nam có, nữ có, trẻ có, thanh niên có nhưng mặc nhiên không có người già. Chắc đây là một ca sĩ trẻ nổi tiếng nào đó được người ta tình cờ bắt gặp cũng nên, chợ hoa này đẹp thế mà.

Tôi cũng tò mò lắm, bèn chen chân vào xem tý đây là ai mà mọi người lại xin chụp hình ké nhiều đến vậy. Chen một hồi, tôi cũng vào đến trung tâm. Nhưng điều làm tôi cảm thấy bất ngờ nhất đó là người xin chụp ké không phải là ca sĩ hay diễn viên nổi tiếng nào cả. Đó chỉ là một cô gái bình thường như bao cô gái khác. Chỉ đặc biệt ở chỗ cô gái đó là con lai, lai Pháp. Đó chính là…là…


Tôi thật không thể nào dám nghĩ rằng người con gái đang đứng trước mặt tôi đây là Lan. Lúc nãy mới gặp do gấp quá tôi chẳng để ý được cách ăn mặc của nàng. Bây giờ khi có thời gian nhìn kĩ tôi mới thấy nàng quá ư là đẹp đi. Hôm nay nàng diện một chiếc váy voan màu trắng có diểm một vài họa tiết hình lá tre nhìn xinh không thể tả. Đã vậy nàng còn khoác thêm một chiếc áo khoác vest với nhấn thêm một đôi giày cao gót nữa, nhìn Tây dữ thần ên!

Dường như cũng có chút phiền toái vì các cu cậu cứ đòi chụp hình, nàng hơi nhăn mặt lên một tý khi hết cái máy ảnh này lại đến cái máy ảnh khác cứ nhá đèn vào mặt mình đến chói mắt. Có vẻ phát hiện ra sự có mặt của tôi trong đám đông nên nàng vội chạy đến bá vai tôi cười hềnh hệch với đám người kia:

-Hì, bạn mình đến gọi đi rồi, mọi người thông cảm nha!

-Sao thế, ở lại chụp vài bô nữa đi!

-Hông được, hì hì! Chúc mọi người năm mới vui vẻ!

Nói xong nàng cặp cổ tôi đi một mạch không để đám người kia kịp rượt theo.

Thú thật là được nàng cặp cổ như thế tôi sướng tê cả người. Đầu óc cứ lâng lâng như đang ở trên tiên cảnh khi mùi thơm từ nàng cứ sộc vào mũi tôi như thuốc nghiện, ngất ngây không thể tả. Tim tôi cứ đập rộn cả lên còn hơn là chạy 4-5 vòng sân trường. Chung quy là tôi lại say nắng nàng nữa rồi…


Được một quảng cũng khá xa, nàng mới dừng lại nghỉ mệt. Mà nàng thì có mệt gì đâu chứ, ngày nào cũng tập chạy bộ hết, chỉ có mình tôi chạy muốn bở hơi tai, quàng hơi chân mới theo kịp nhịp chạy của nàng thôi. Thiệt tình bây giờ là tôi khát nước dữ lắm luôn nhưng chai pepsi lúc nãy đã bị tôi làm rớt mất trên đường chạy rồi. Tôi còn chưa uống tới nửa chai nữa, tiếc gì đâu!

Ngồi bệt trên vỉa hè để nghỉ chân, tôi nhìn dáo dác xung quanh để kiếm một hàng nước bán rong nào đó để chữa lửa nhưng nhìn muốn lòi cả mắt ra mà chẳng có lấy một bóng hàng rong nào. Mọi thường thì không mời mà tới còn bây giờ cần mời mà chả thấy ma nào tới.

Nhìn Ngọc Lan rút chai nước từ trong túi xách ra chu chiếc mỏ bé xíu của mình uống mà tôi thấy thèm cực. Cơ mà mọi người đừng nghĩ bậy, tôi thèm là thèm nước uống chứ không phải thèm cái khác đâu nhen. Có lẽ nàng cũng thấy tôi chết khát từ nãy giờ nên cười đủng đỉnh đưa chai nước cho tôi:

-Nè, uống y!

-Nước của Lan mà, không tiện lắm!

-Giờ muốn chủ động hay bị động?

Nàng nẹt tôi một hơi làm tôi điếng hồn chộp lấy chai nước không kịp suy nghĩ.


Nhưng khi nhìn chai nước tôi chợt khựng lại không dám uống. Ngọc Lan vừa mới uống nước từ chai này, còn chưa kịp đóng nắp, nếu tôi cũng uống nước từ chai này chẳng phải tôi và nàng đã gián tiếp hôn môi hay sao. Chắc là việc này chỉ có mình tôi mới nghĩ đến nhưng quả thật mỗi khi tôi nhìn vào chai nước thì lại nghĩ ngay đến đôi môi chúm chím nhỏ xinh như hoa của Ngọc Lan. Những lần đó, tim tôi lại loạn nhịp.

Uống vào từng ngụm nước, cơ thể tôi cảm thấy khoan khoái, mọi mệt mỏi dường như tan biến đi hết. Chắc có lẽ là do tôi quá khát nhưng cũng có lẽ là do nước này của Ngọc Lan đưa nên tôi cảm thấy nó tuyệt vời vô cùng. Nó ngon hơn cả chai pepsi tôi uống lúc nãy và cảm tưởng như đó là nước uống ngon nhất mà tôi đã từng thưởng thức vậy. Tất nhiên là phải xếp sau cappuccino rồi, hề hề!

Nhưng ngồi một lúc lâu sau tôi vẫn thấy Ngọc Lan đứng cạnh mình, nàng cứ đứng đấy không chịu ngồi xuống cùng làm tôi nhất thời cảm thấy ngại ngùng mà không dám quay sang nàng.

Bởi lẽ Ngọc Lan đang mặc váy lại đứng cạnh tôi, cặp chân dài sọc của nàng cứ dán chặt vào mắt tôi không thể nào rời được . Vì lí do đó nên tôi cứ nhìn vu vơ đi chỗ khác chứ không dám ngước lên nói chuyện với nàng. Nhìn đối diện đã muốn chết rồi, bây giờ mà ngước lên thì có mà đứt gân não sớm.

Cho nên tôi gượng lời nói khéo với nàng:

-À, Lan này! Sao không ngồi xuống đi

-Phong vô tình hay cố ý không biết vậy? Biết Lan mặc thế này mà còn kêu ngồi xuống

Nàng nhíu mày nhìn tôi nửa nghi hoặc cứ như tôi là tên biến thái vậy. Tôi hốt hoảng ngồi dậy chống chế ngay:

-Ực, không phải! Tại sợ Lan mỏi chân!

-Mà chẳng lẽ Phong đi đường hoa này chỉ để ngồi đây sao?

Nghe nàng nói tôi mới chợt nhớ ra rằng tôi đã hoàn thành xong nhiệm vụ đêm nay của mình rồi. Tôi đã tìm được cô gái mình cần trong dòng người bao la như biển lớn. Phải chăng định mệnh đã sắp đặt Ngọc Lan cho tôi đêm nay? Nàng có phải là cô gái định mệnh của tôi hay không? Nhưng dù có giá nào đi chăng nữa, đêm nay chắc chắn tôi và nàng sẽ cùng ở bên nhau, cùng sánh vai bên nhau và cùng nhau thưởng thức buổi tiệc pháo hoa đêm giao thừa đẹp như trong mơ này.



Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận