Cappuccino 2.0


Tôi ở giữa đương nhiên lãnh đạn hết. Hai chị em mà cứ như trẻ con, có việc nhỏ thế cũng cãi nhau um trời lở đất. Cũng may là bọn họ chỉ ở nhà tôi đến hết tết này thôi , nếu mà ở luôn thì chắc tôi phải chuyển viện sớm rồi. Ở chung với hai người này có ngày cũng tăng xông máu bất đắc kì tử mà ngủm cù đèo mất, gớm ăn hai chị em!

Đến tối khi trời đã bắt đầu phủ một màn sương se lạnh xuống những con phố xuân khiến cho nó trở nên huyền ảo, thần bí. Những ánh đèn lung linh dường như cũng tô điểm thêm cho sự huyền ảo đó bằng cách chớp tắt liền hồi trên những miến băng rôn, những bảng hiệu quảng cáo và hơn hết là những ánh đèn màu sáng rực rỡ trải dài trên con đường hoa Nguyễn Huệ ngày tết.

Đường hoa Nguyễn Huệ tập trung đủ rất nhiều loại hoa đẹp từ Đà Lạt và Cao Lãnh được trang trí kèm mới những chiếc cầu ô thước làm bằng tre, những chiếc xe kéo bằng gỗ và cả đài phun nước luân phiên đổi màu dưới ánh đèn rực rỡ đủ màu sắc trong cảnh đêm sặc sỡ tràn đầy sự tươi vui của mùa xuân đang tràn về.

Đến đây từ rất sớm, chỉ khoảng 10h hơn là tôi với 2 chị em nhỏ Nhung đã có mặt ở đây để chờ thằng Toàn, Ngọc Lan và cả Lam Ngọc nữa. Phải nói một câu là tôi can đảm lắm mới dám mời hai người đó đến cùng một lúc thế này. Chẳng biết sẽ có việc gì xảy ra không khi Lam Ngọc lúc nào cũng hăm he cái máy chém trên bàn tay và Ngọc Lan vẫn luôn là thiết thủ sát thủ khi có món nghề cốc đầu tóe nước mắt.

Vào tầm này đường hoa đã trở nên đông đút, chật nít người tham quan chụp ảnh, dạo mát. Không khí cũng nhộn nhịp hẳn lên tỉ lệ thuận với số người có mặt tại đây vào giờ này. Cảm tưởng như chỉ cần sơ ý không quan sát một tý thôi là chúng tôi sẽ lạc nhau ngay vậy. Đông gì phát sợ!

Hai chị em nhỏ Nhung giờ này vẫn đang chiến tranh lạnh nên mặc nhiên không thể nhau đứng chung với nhau được và cũng mặc nhiên tôi là người đứng giữa làm làn ranh phân định chí tuyến bất đắc dĩ của hai chị em họ. Con bé Linh giờ này đang say sưa với hộp cá viên tôi mua lúc nãy, còn nhỏ Nhung thì mặt hầm hầm như bị dựt hụi. Hai bên chí tuyến như nước với lửa làm tôi chẳng biết làm gì hơn ngoài đứng đực mặt ra như bù nhìn cắm giữa đồng trống.

Lát sau thằng Toàn cũng đến, đương nhiên là có cả bé Phương nữa, giờ này thì tôi đã chắc mẩm 90 phần công lực rằng bé Phương đang cặp bồ với thằng Toàn rồi, nhìn cung cách của em tíu tít bên thằng Toàn lúc vừa mới đến thì tôi đã nhận ra ngay.Tuy nhiên tôi cũng chẳng ngạc nhiên gì vì lúc trước người luôn bên bé Phương khi em buồn chỉ có một mình thằng Toàn và cũng chỉ có một mình nó với trình độ đai đen nhất đẳng taekwondo mới có thể đánh bật những đối thủ nặng kí từ lớp khác đến tán tỉnh ong bướm bé Phương.

Chung quy lại thì việc bé Phương cặp bồ với thằng Toàn là môn đăng hậu đối đến từng cọng lông chân khỏi bàn cãi. Cũng nhờ bé Phương mà thằng Toàn cũng bớt quậy với đi chọc phá con gái lớp khác, hẳn vì bé Phương cũng không phải loại người hiền từ gì khi thấy người mình thích vo ve bên cô nàng khác, lạng quạng là anh Toàn nhà ta lại bị ăn dẫm chân thần công đến rớm nước mắt ngay ấy chứ.

Khi nó đến, tôi vui cười giới thiệu hai chị em cho bọn họ biết:

-À giới thiệu cho Toàn với Phương biết nhé, đây là Nhung bạn mình ở dưới quê bằng tuổi, còn đây là Linh em gái của Nhung năm nay 14 tuổi.

-Chà, chắc em gái này con nhớ anh chứ hả, hôm bữa mới tới nhà anh đọc truyện nè!

Thằng Toàn cười hiền tán chuyện với con nhỏ và con bé cũng nhận ra ngay thằng Toàn, người đã cho nó mượn quyển truyện đọc say sưa đến phát ngủ lăn ra ghế. Duy chỉ có con nhỏ Nhung là hơi cáu gắt nên chỉ cười ậm ừ rồi đứng khoanh tay nhíu mày nhìn con bé Linh quấn quýt bên thằng Toàn và bé Phương một cách đầy khó chịu.

Vẻ như gặp được tri kỉ nên con bé Linh càng quấn quýt bên Ngọc Phương hơn sau khi hai người đã nói chuyện với nhau rất vui vẻ. Con thằng Toàn thì kéo tôi ra một góc bàn về kế hoạch:

-Sao, mày đã mời hai em đó chưa?

-Mời rồi làm theo kế hoạch của mày cả đấy chả biết có bị gì không?

-Úi xời, mày chỉ khéo lo! Kế hoạch của tao chắc mẩm là đêm nay mày sẽ cùng ngắm pháo hoa với 1 trong 4 em này, không sai vào đâu được!

-Ê, tao chỉ cần Lan với Ngọc thôi, tại sao phải thêm Nhung với Linh nữa, mày tính biến tao thành thằng đa tình hay sao?

-Mày phải làm thế bởi vì hoàn cảnh bắt mày làm thế, mày thử nghĩ lại xem?

-Uầy thì…

-Uầy uầy tía cưng, hai nhỏ đó đến rồi kìa!

Thằng Toàn đẩy lưng tôi về phía trước, nơi có Ngọc Lan đang lỉnh kỉnh bước đến, phía sau đó không xa là Lam Ngọc với vẻ mặt khó chịu khi thấy cả đám chúng tôi đang đứng tại đây và đương nhiên em cũng không thể nào không thấy Ngọc Lan đang đi trước mình được, vừa đến nơi em đã nhíu mày tỏ vẻ khó chịu:

-Gì đây Phong!

-À thì đi xem pháo hoa…


-Sao…

Vừa lúc đó Ngọc Lan đã giả lả chen vào:

-Thôi Ngọc không sao đâu!

-Như thế mà không sao à?

-Hì hì, bởi vì những kẻ đùa giỡn với tình cảm của con gái sẽ không có kết cục tốt!

Nàng nói khẽ lườm tôi một tia nhìn sắc lẽm làm tôi như hóa đá ngay tại chỗ, cứng đơ toàn thân không nhúc nhích được. Mãi đến khi có thằng Toàn nói hộ tôi mới gột rửa cái lớp xi măng cứng ngắc đang bám trên người:

-Hề hề, mấy bà làm gì mà căng thẳng vậy? Tết là ngày để người ta tụ hợp với nhau đón tết, như thế này là đúng rồi, có sai gì đâu?

Ngọc Lan như không quan tâm đến lời nói của thằng Toàn, nàng quay sang Lam Ngọc nhưng mục tiêu lại là nó:

-Ngọc này, dường như mình cảm nhận được hới hám của ông Toàn trong vụ này đó!

-Thế thật hả, vậy thì mình khỏi cần mua mộc nhân rồi!

Thằng quỷ Toàn phởn vừa nghe đã lui về sau lưng bé Phương mặt mày tái xanh không còn một chút máu bỏ lại mình tôi đứng trước hai bà la sát như đang chuẩn bị hành hình. Cũng hên là lúc đó bé Linh đã xuất hiện giải vây:

-Ủa anh Phong, đây là ai thế?

-À…đ…đây là hai bạn của anh, chị cao cao này là Lam Ngọc, còn chị mắt xanh này là Lanna.

Vừa thấy cặp mắt xanh biếc của Ngọc Lan, con bé đã reo lên:


-Oa, chị này mắt đẹp quá à, chị là người lai hả?

-À hì, phải rồi em!

Rồi nó quay sang Lam Ngọc:

-Ui, còn chị này cao ghê, em muốn được như chị lắm á!

-Ừ, thì em phải tập thể dục nhìu lên!

Nhân lúc con bé đang làm đánh lạc hướng Lan và Ngọc, tôi từ từ lùi về gặp thằng Toàn lúc này vẫn đang nép sau lưng bé Phương bàn chuyện:

-Sao mày, để lâu tao thấy không ổn?

-Thì thực hiện kế hoạch ngay và luôn!

-Ngay bây giờ à? Còn sớm chán!

Tôi nhìn đồng hộ bây giờ mới điểm đến 10h30, nhưng thằng Toàn đã bác bỏ ngay:

-Mày chắc là kiếm được một người trong thời gian ngắn giữa biển người bao la như thế không?

-À…

-Cứ cho là mày kiếm được sớm đi, thì cũng còn ói thời gian để đi chung với nhau mà, chứ có bắt buộc mày phải dẫn đi xem pháo hoa liền đâu?

-Vậy làm giờ à?


-Chứ sao nữa? Lẹ mày, tao giờ đi một mình lại đó bị ăn thịt ngay!

Thế là theo kế hoạch, tôi với thằng Toàn lại chỗ đám con gái thông báo:

-À, mấy bạn nghe rõ đây, bây giờ chúng ta sẽ tự quản nhé!

-Tự quản là sao vậy? - Bé Linh lóc chóc lên tiếng.

-À thì tự quản có nghĩa là tụi mình bây giờ chia nhau ra đi tham quan đường hoa, một chốc gần 12h thì tụ hợp lại đây xem pháo hoa, được không?

-Vậy tự quản thế nào?

-Hề hề, theo mình để tự quản cho tốt với đảm bảo việc tham quan chợ hoa đầy đủ thì phải chia nhau ra từng người một đi!

-Thế tui lạc thì sao? - Nhỏ nhung nhíu mày.

-Nếu sợ lạc thì bạn có thể đi dạo gần đây! Tất cả có ok không?

Tuy nhiên, không một ai trả lời ngoài con bé Linh nhiệt liệt hưởng ứng giơ cả hai tay. Đến khi tôi mở lời thì mới có tiếng đáp trả:

-À mọi người thấy thế nào, tự quản cũng không khó mấy nhỉ?

-Hùm, khó thì không khó…

-Vậy nghen, tui với bé Phương và thằng Phong đi trước đây, hẹn gặp lại…

Vừa nói thằng Toàn đã kéo bé Phương với tôi lao vút đi hòa lẫn vào đám đông trước mặt làm đám con gái chưa kịp gọi với thì chúng tôi đã mất dạng từ lúc nào. Chạy đến đầu đường hoa, thằng Toàn mới chịu dừng, nói giơ ngón cái lên cổ vũ:

-Chúc mày thành công nhen!

-Ê khoang, giờ tao phải làm gì?

Nó bỗng dưng mặt hầm hầm dí sát vào tai tôi:

-Liệu hồn mày kiếm được một em trong đêm nay, tao không giúp mày được nữa! Hôm nay tao sẽ chính thức ngỏ lời với bé Phương, mày tự mà lo lấy mình đi!

Rồi mặt nó trở về nét vui vẻ bình thường chào tạm biệt tôi:

-Vậy nghen, chúc may mắn!

-Hi, chúc anh Phong may mắn nha!

Con bé Phương cũng cười chao tạm biệt tôi, vẻ như thằng Toàn cũng đã cho em biết kế hoạch của nó rồi.

Bây giờ thì chỉ có một mình tôi đơn thân độc mã đi tìm định mệnh của mình thôi. Rồi tôi sẽ tìm được ai đây, giữa dòng người nhộn nhịp đông đúc thế này. Ngọc Lan, Lam Ngọc hoặc bé Linh hoặc thậm chí là nhỏ Nhung, tôi chẳng biết được là ai cả. Thôi thì cứ trông chờ vào số phận sắp đặt vậy…

__Cappuccino 2.0__



Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận