Cao thủ địa cầu tại tiên giới


Không có hệ thống âm thanh, tuy Dũng Mĩ Mĩ có đầy đủ tư duy cũng như linh tính của khôi yêu nhưng với bộ xử lí này, nó muốn nói cũng không nói được, bất quá khi Mao Hữu Tài nhanh nhẹn lấy từ nhẫn chứa vật một bộ xử lí của người máy vệ sĩ thế hệ hiện đại lắp vào, một giọng nói quen thuộc liền vang lên.

- Chủ nhân của ta, cảm ơn ngài, rốt cục ta đã có thể nói chuyện…Ha ha, Á…Sao lại là người máy lỗi thời thế này? Chỉ là hình dạng người máy vệ sĩ gia đình thôi sao?

Hưng phấn rồi lại thất vọng, cảm xúc của Dũng Mĩ Mĩ có thể nói chuyển biến nhanh như chớp giật.

Vừa mất đi hai trăm bảy chục ngàn, tâm tình Mao Hữu Tài cũng chẳng tốt:

- Sao, ngươi ghét lắm hả? Ta nói cho ngươi hay, vì để ngươi sống lại, tiền dự trữ của ta đã tiêu gần hết đó!

- Thực xin lỗi, chủ nhân, không phải ta không hài lòng… Chỉ là, loại người máy lỗi thời này chỉ miễn cưỡng được xem như người máy chiến đấu thôi, nếu gặp chuyện không hay mà sức chiến đầu của ta chỉ sợ không bằng người máy chiến đấu, sao ta có thể bảo vệ chủ nhân được chứ?

- Thôi bớt nói tào lao đi, bây giờ bắt đầu thử nghiệm toàn bộ tính năng, trước tiên thử nghiệm tốc độ, mở buồng điều khiển ra đi.

- Vâng, chủ nhân.

Ngữ khí Dũng Mĩ Mĩ có vẻ đặc biệt uể oải, nhưng Mao Hữu Tài ra mệnh lệnh, nó vẫn mở buông điều khiển.

Vừa vào trong, nhất thời Mao Hữu Tài hít phải mùi vị sắt hoen rỉ. Không gian này vừa vặn chứa thân thể hắn, trong đây vương vãi dầu máy cùng một số rác rưởi không tên, trên ghế ngồi không ngờ còn có một lỗ thủng ta bằng nắm tay.

- Tức thật! Gian thương đúng là gian thương!

Trong lòng Mao Hữu Tài nhất thời dâng lên cảm giác bị lừa.

- Chủ nhân, ta bắt đầu chạy!

Dũng Mĩ Mĩ bắt đầu chạy dọc sân thử nghiệm.

Người máy lỗi thời đã ba trăm tuổi, đã vậy còn có hình dạng vệ sĩ gia đình, phương thức điều khiển bằng bàn phím chủ yếu xuất phát từ lo lắng về chi phí sản xuất cũng như sức mua, cho nên không thể so sánh với những bộ điều khiển tích hợp đơn giản bây giờ, cũng vì thế, Dũng Mĩ Mĩ vừa chuyển động, ngồi trong buồng điều khiển Mao Hữu Tài nhất thời bị xóc lên, hơn nữa chỗ ngồi bị thủng, cảm giác rất giống đang đánh xe trâu đi đường núi.

- Ba mươi km, bốn mươi km… Bảy mươi, chủ nhân, ta đã đến tốc độ cao nhất.

Thanh âm Dũng Mĩ Mĩ càng thêm vạn phần uể oải.

Mao Hữu Tài tự giễu nói:

- Không sai, có nhanh hơn người chạy bộ một chút, ngươi không cần chạy nữa, chúng ta thử nghiệm hệ thống vũ khí một chút, có một bia tập bắn cách đây một ngàn thước, ngươi bắn hạ nó đi.

- Hay lắm chủ nhân, ta rất thích cảm giác nổ súng!

Dũng Mĩ Mĩ khởi động hệ thống súng năng lượng, tập trung vào bia, “roẹt, roẹt, roẹt”, đạn năng lượng mang theo một chuỗi ánh sáng điên cuồng lao đi.

Dũng Mĩ Mĩ khởi động hệ thống súng năng lượng, tập trung vào bia, “roẹt, roẹt, roẹt”, đạn năng lượng mang theo một chuỗi ánh sáng điên cuồng lao đi.

- Wow, mạnh quá!

Mao Hữu Tài đang tươi cười đột nhiên khựng lại:

- Dũng Mĩ Mĩ… Không phải ta kêu ngươi bắn bia sao? Sao lại không trúng gì cả?

Giọng nói Dũng Mĩ Mĩ nghẹn ngào như muốn khóc:

- Chủ nhân của ta, quả thật ta theo lệnh ngài bắn vào bia mà, nhưng… Đúng rồi, sao lại bắn không trúng? Nhất định hệ thống nhắm có vấn đề?

Ngay vả một cái bia tập bắn mà cũng không bắn trúng, vậy người máy như thế còn có tác dụng gì?

- Chủ nhân, ta có thể không cần thân thể này không?

- Đương nhiên không được, ta đã trả tiền rồi, ta cũng không đủ tiền mua cho ngươi thân thể hiện đại hơn, mặt khác, cũng không được phép, à đúng rồi,

Mao Hữu Tài đột nhiên nghĩ ra:

- Dũng Mĩ Mĩ, ngươi kiểm tra lại toàn bộ xem nào, xem có thể tra ra nguyên nhân gì không?

- Vâng, chủ nhân, chuyện này cần khoảng hai phút.

Dũng Mĩ Mĩ dùng quang não kiển tra toàn bộ hệ thống, hai phút sau nó nói:

- Chủ nhân, thực sự có chuyện rồi… Do là người máy lỗi thời ba trăm năm trước, nên các dây dẫn đã lão hóa nghiêm trọng, các mệnh lệnh thường xuyên bị chấp hành sai, mặc khác, linh kiện máy móc cũng hư hỏng nghiêm trọng, vận động mạnh cũng như làm các thao tác chính xác cũng không có khả năng.

Đầu Mao Hữu Tài đột nhiên to như cái đấu, đây không phải hai vấn đề bình thường, thay mới dây dẫn, máy móc không phải đem vứt thân thể này sao?

- Làm sao bây giờ đây? Chủ nhân!

Sau nữa ngày trầm từ Mao Hữu Tài đột nhiên nghĩ đến một chuyện:

- Ta nghĩ đến một biện pháp nguyên thủy nhất, ta dùng linh hạt và linh lực cải tạo ngươi, nhưng không biết kết quả cuối cùng ra sao, có điều ta tin tưởng nhất định tốt hơn bây giờ một chút.

- Linh hạt ư? Ta biết rồi, chính là tài liệu vẽ kí hiệu trận khống chế của ta sao? Trong cơ sở dữ liệu của ta tuy không có loại tài liệu này, nhưng ta tin năng lực chủ nhân, hì hì, được chủ nhân cải tạo, Mĩ Mĩ ngạp tràn chờ mong.

- Có điều lại nảy sinh một vấn đề, tức là khi ta cải tạo toàn bộ linh kiện cũng như hệ thống của ngươi, sau này ngươi chỉ phát ra uy lực cực đại dưới sự điều khiển của ta, nếu không ngươi chỉ có thể phát ra uy lực rất nhỏ, ngươi có đồng ý không?

- Sao ta không đồng ý chứ? Thật ra trong nội tâm Mĩ Mĩ cực kì khát vọng được chủ nhân “thao tác”.

- Sao ta không đồng ý chứ? Thật ra trong nội tâm Mĩ Mĩ cực kì khát vọng được chủ nhân “thao tác”.

- …..

Mao Hữu Tài nhanh chóng bắt tay vào thử nghiệm. Dưới sự khống chế của hắn, một bộ phận linh hạt tụ tập vào buồng điều khiển Dũng Mĩ Mĩ, nhưng lần này không phải hắn hấp thu mà là Dũng Mĩ Mĩ hấp thu, loại hấp thu này hoàn toàn do hắn điều khiển, Dũng Mĩ Mĩ cũng không biết mình đang hấp thu vào đâu. Quá trình này cũng giống việc dùng linh hạt vẽ kí hiệu trận, chẳng qua tính chất khác nhau thôi.

Linh hạt bay đầy trời như mưa tuyết nối nhau tràn vào cơ thể Dũng Mĩ Mĩ, dưới tác dụng của linh hạt, từng chỗ loang lổ trên máy móc, trong dây dẫn đều dẫn dần bong tróc ra, trở nên sáng bóng đầy sức sống. Trong dây dẫn cũng dần trở nên thông suốt. Điều huyền diệu nhất diễn ra ở buồng điều khiển, vốn là hệ thống điều khiển bằng bàn phím nhưng bây giờ từ các phím bỗng “mọc” ra những xúc tu tua tủa, chúng hướng tới Mao Hữu Tài mà phát triển, mỗi xúc tu ứng với một dây thần kinh của hắn, bao gồm cả thần kinh não phức tạp nhất.

Loại biến hóa này đã được vượt quá mong đợi của Mao Hữu Tài, lần này thử nghiệm rất thành công, chiếu theo xu thế phát triển hiện tại, những xúc tu mọc từ bàn phím sẽ thay thế hệ thống bàn phím lỗi thời, một khi cùng thân thể hắn kết hợp, hắn dễ dàng trở thành người-máy hợp nhất! Cũng chính là cấp truyền thuyết của chiến sĩ cơ động!

Chừng ba giờ sau, Mao Hữu Tài ngừng hẳn việc cải tạo Dũng Mĩ Mĩ, hoàn cảnh linh hạt lúc này đã trở nên thưa thớt, cần phải có thêm thời gian phục hồi, nên hắn chỉ có thể chuyển sang chỗ khác.

- Trước khi đi, Dũng Mĩ Mĩ, ngươi thử bắn lại lần nữa xem nào.

- Chủ nhân không thao tác ta nữa sao?

- Bây giờ chưa được, cần phải có thời gian.

- Vậy được, ta tự thao tác mình bắn vậy.

Vứa nói chuyện Dũng Mĩ Mĩ vừa nâng tay súng năng lượng lên. “Roẹt, roẹt, roẹt” Một chuỗi đạn phun ra, tấm bia đàng xa nổ ầm một tiếng vỡ thành vô số mảnh nhỏ.

Mao Hữu Tài sửng sốt một lúc lâu mới hưng phấn nói:

- Nếu cứ thế này, không lâu nữa ta sẽ cải tạo ngươi thành ngưởi máy chiến đấu độc nhất vô nhị trong toàn vũ trụ này.

Dũng Mĩ Mĩ cũng hưng phấn dị thường:

- Chủ nhân, ngài chỉ cải tạo ta một lúc thôi, ta đã phát hiện chân tay đã linh hoạt hơn ít nhất gấp đôi so với lúc chưa cải tạo, giống như được tăng thêm dầu bôi trơn vậy, điều này ta từ hệ thống cảm nhận được.

- Bây giờ ngươi thử chạy một lần nữa xem sao.

- Vâng, thưa chủ nhân.

Dũng Mĩ Mĩ cất súng năng lượng, bắt đầu vận động đôi chân.

- Bốn mươi km, năm mươi, sáu mươi, bảy mươi… Một trăm lẻ năm km!

Mao Hữu Tài hưng phấn la lên, ba trăm năm trước người máy này chỉ đạt tối đa một trăm km, ba trăm năm sau, trải qua một lần cải tạo, nó không ngờ vượt được giới hạn, điều này chứng minh một điều, dùng linh hạt cải tạo chẳng những thành công, hơn nữa, nếu tiếp tục phát triển thì không thể đoán trước được!

Khi chấm dứt thời gian thử nghiệm, Xuân Điền Tiểu Bộ cùng vài nhân viên của lão không biết đã đứng ven đường piste tử bao giờ. Biểu tình của họ đều kinh ngạc giống nhau. Dũng Mĩ Mĩ đến trước mặt Xuân Điền Tiểu Bộ, Mao Hữu Tài từ buồng điều khiển nhảy xuống.

Khi chấm dứt thời gian thử nghiệm, Xuân Điền Tiểu Bộ cùng vài nhân viên của lão không biết đã đứng ven đường piste tử bao giờ. Biểu tình của họ đều kinh ngạc giống nhau. Dũng Mĩ Mĩ đến trước mặt Xuân Điền Tiểu Bộ, Mao Hữu Tài từ buồng điều khiển nhảy xuống.

- Sao lại biến thành thế này?

Xuân Điền Tiểu Bộ miệng há hộc hỏi.

Mao Hữu Tài cưới nói:

- Xuân Điền tiên sinh ám chỉ điều gì?

Xuân Điền Tiểu Bộ chỉ vào Dũng Mĩ Mĩ nói:

- Ba giờ trước nó không phải dạng này, nó biến hóa quá nhiều, giống như biến thành hàng mới… Không, hình như còn có một khí tức nào đó rất lạ, Mao tiên sinh, cậu có thể giải thích không?

Mao Hữu Tài cười lắc đầu:

- Xuân Điền tiên sinh, ta chỉ dùng khăn lau chùi nó một chút thôi, mặt khác, ta đã xử lí xong một số vấn đề nhỏ, tính năng của người máy này cũng không tệ, ta rât vừa lòng.

Bằng ánh mắt nghi hoặc nhìn chằm chằm Mao Hữu Tài, Xuân Điền Tiểu Bộ đột nhiên nói:

- Mao tiên sinh, ta nguyện ý bỏ ra hai mươi tám ngàn mua lại con này được không? Cậu vừa bán liền tay đã kiếm được mười ngàn.

- Xuân Điền tiên sinh thật biết nói đùa, ta tiêu hao nhiều tinh lực để sửa chữa con này, bây giờ không lẽ chỉ vì có mười ngàn đồng mà bán sao?

- Chuyện này.,.. Ta thêm hai chục ngàn nữa, ba trăm ngàn đó, thế nào?

Xuân Điền Tiểu Bộ dùng ánh mắt tham lam nhìn Dũng Mĩ Mĩ, trong mắt hắn, người máy kia đã không còn lỗi thời như lúc đầu mà đã trở thành một đống vàng lấp lóe. Xuân Điền Tiểu Bộ cảm thấy rất kì quái, chỉ sau ba giờ ngắn ngủi, rốt cục điều gì đã xảy ra với người máy này, mà tên Mao Hữu Tài này, trông như một thiếu niên bình thường, không thấy có dụng cụ cũng như tài liệu gì cả, sao hắn có thể làm được loại chuyện này thần kì thế này. Dù sao, Xuân Điền Tiểu Bộ cũng tuyệt đối không tin Mao Hữu Tài chỉ dùng một cái khăn lau là được.

- Ha ha, Xuân Điền tiên sinh, chúng ta ngừng nói chuyện này tại đây nhé, ta không bán đâu, không còn sớm nữa rồi, ta cũng nên về rồi.

Mao Hữu Tài quay lại buồng điều khiển. Ngay sau đó, Dũng Mĩ Mĩ nặng nề nhấc chân đi về cửa ra vào.

Xuân Điền Tiểu Bộ cực kì không cam lòng:

- Đợi đã! Mao tiên sinh, cậu suy nghĩ thêm chút nữa đi! Cậu có địa chỉ liên lạc của ta mà, nếu giá kia không được, ta còn có thể thêm chút nữa mà ….

Lúc này Dũng Mĩ Mĩ đã đi xa rồi.

Vừa ra khỏi công ty của Xuân Điền Tiểu Bộ, Mao Hữu Tài lập tức đem Dũng Mĩ Mĩ vào nhẫn chứa vật. Lúc này đêm đã khuya, trở lại căn cứ công binh, Mao Hữu Tài liền ngã vật ra ngủ, nhưng đêm nay hắn vô cùng hưng phấn, ngay cả trong mộng cũng mơ mình khống chế linh hạt cải tạo người máy chiến đấu độc nhất vô nhị phiêu lưu toàn vũ trụ.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận