Cảnh Cáo Cô Vợ Bỏ Trốn


Một ngày nào đó của tháng 3, sân bay quốc tế mới Hồng Kông.


“ Hành khách đi chuyến bay số 199 tới Đài Loan, mời ra cửa số 7 làm thủ tục.”


Âm thanh ngọt ngào vừa từ loa phát ra, Khang Di Lị liền ôm chặt hành lý xông lên phía trước, chỉ nỗi sợ có thể làm

lỡ mất thời gian, những người bạn thân vừa mới lại tiễn đưa đã vể hết

rồi, nếu như bây giờ để bà 1 mình ở lại Hồng Kông này, thì bà thật đã

chơi đủ rồi.


“ Ai da!” Bà chạy hơi vội, muốn không đụng trúng người khác hơi bị khó.


“ Bác này, không cần gấp vậy chứ? “ Một giọng trầm nam tính vang lên, một đôi tay to chắc khỏe đỡ Khang Di Lị dậy.


Khang Di Lị ngẩng đầu lên xem, trước

mặt là một người đàn ông còn trẻ cao to đẹp trai, “ Xin lỗi, bác chạy

nhanh quá, quên mất phải nhìn đường.”


“ Không sao.” Đối phương nở 1 nụ cười nho nhã.


“ Vị này, cháu cũng đi đến Đài Loan luôn phải không?” Khang Di Lị trong lòng mong chờ 1 vận may hỏi.


“ Đúng vậy.”


Khang Di Lị liền cười híp mắt, “ Vậy tốt quá! Giúp bác một việc, dẫn bác lên

máy bay được không? Đây là lần đầu tiên bác xuất ngoại, thực không biết

phải đi như thế nào.”


Khu làm thủ tục của sân bay mới có hơn 38 cửa, ngoài tiếng Trung và tiếng Anh để đối chiếu, lại còn có 1 đống

chữ số, Khang Danh Lị căn bản xem đến nỗi hoa mắt.


“ Không sao đâu.” Anh gật đầu, hình như rất vui với việc giúp đỡ này.


Sau đó Khang Danh Lị dưới sự chỉ dẫn

của đối phương, tới cửa số 7 làm thủ tục, bình yên vô sự lên đươc máy

bay, đã vậy lúc tìm chỗ ngồi còn phát hiện ra họ ngồi cạnh nhau.


“ Trùng hợp quá!” Khang Danh Lị cho rằng đây chính là có duyên.


Anh lại mỉm cười gật đầu ngồi xuống, lại không nói thêm lời nào, liền lấy công văn ra đọc.


Máy bay nhanh chóng cất cánh, Khang

Danh Lị nhịn không được xem xét tỉ mỉ người thanh niên ngồi cạnh, anh

ta xem chừng cỡ 27, 28 tuổi, ngũ quan đứng đắn, anh tuấn sáng sủa, thân mặc âu phục được là thẳng, có thể thấy gia thế thật không thường mà

cũng rất lễ độ, ngay cả bây giờ thời gian ngắn ngủi như vậy cũng lo công viêc, chậc chậc,…người đàn ông tốt như vậy hình như tuyệt chủng rồi

mà???


“ Khụ! Vị tiên sinh này, cháu họ gì vậy?? ” Khang Danh Lị kìm nén 1 hồi lâu, cuối cùng chịu không được mở miệng hỏi.


“ Cháu họ Lam, Lam của màu lam.” Anh cảm thấy hơi bất ngờ, nhưng vẫn ngẩng đầu đáp.


“ Lam tiên sinh, cháu… đã kết hôn chưa?”


Lam Cảnh Chuyên nhướng cao lông mày, càng có cảm giác kinh ngạc, nhưng vẫn ngẩng đầu trả lời. “ Vẫn chưa.”


Bingo! Khang Danh Lị thầm kêu, thầm nhắc bản thân không được cười hưng phấn quá, “ Vậy… hiện tại đã có bạn gái chưa?”


“ Cũng chưa.” Miệng Lam Cảnh Chuyên bắt đầu hiện ra ý cười, bác gái này hình như rất thú vị.


“ Thật ngại quá, không hiểu sao lại

hỏi cháu như vậy, là như vậy đó! Con gái bác năm nay 24 tuổi, chưa kết

hôn, cũng chưa có bạn trai, bác lấy ảnh con gái bác cho cháu xem.”


Khang Danh Lị vui vẻ lấy hình con gái từ trong túi xách ra, tình yêu của bà đối với con cái có khắp mọi nơi,

bên người có hơn 10 tấm của con trai, con dâu, con gái và cháu.


Lam Cảnh Chuyên từ từ mở to mắt, không dám tin lão bà bên cạnh cứ như vậy lấy hình con gái ra, không phải là

bà đi đến đâu cũng “chào hàng” con gái mình chứ? Nếu nói như vậy điều

kiện của cô gái kia cũng không tốt lắm!


“ Cháu xem, đây là hình của Vũ Phong

nhà bác, từ tiểu học, trung học đại học cho đến công việc hiện tại, mỗi

tấm đều dễ thương chịu không nổi!”


Ánh mắt Lam Cảnh Chuyên vừa nhìn thấy

những tấm ảnh đó, thật ngoài dự đoán của anh, người trong bức ảnh thật

là một người đẹp thanh tú, một đôi mắt đen lôi cuốn người, nhưng đôi môi hồng hơi cong như vậy,có thể nói rằng cô ấy có tính cách ương ngạnh.


“ Lệnh thiên kim thật dễ thương!” Lam Cảnh Chuyên biểu thị sự tán thành, nhưng điều này cũng chẳng nói lên điều gì.


“ Thật sao? Cháu cũng thấy vậy à?”

Khang Danh Lị mang nét mặt tươi cười nói: “ Vũ Phong nhà bác đã tốt

nghiệp Học Viện Nghệ Thuật được 2 năm rồi, trước mắt đang làm trong 1

công ty thời trang quốc tế, bọn họ rất yêu thương con bé! Nói con bé sau này sẽ trở thành 1 nhà thiết kế thời trang nổi tiếng.”


Lam Cảnh Chuyên mang 1 nụ cười lãnh

đạm, lắng nghe 1 hồi “ bài tụng” của Khang Danh Lị. Hôm nay tâm tình anh cũng tốt, công việc cũng không gấp, dành chút thời gian cảm thụ sự ấm

áp gia đình chưa từng có này.


“ Con bé Phong Vũ này thật chăm chỉ

làm việc,tới bây giờ nay cả bóng dáng 1 đứa bạn trai cũng chẳng thấy,

còn nói với bác rằng nó muốn đi du học, thế học xong rồi sau này thành

bà cô già, sao có thể gả đi đâu được chứ? Cho nên bác thật lo lắng thay

cho nó.”


Lam Cảnh Chuyên gật gật đầu , lại xem

người trong bức ảnh, trong đó có 1 tấm chụp ở bờ biển, cô ấy dưới trời

xanh mây trắng cười thật rạng rỡ, anh không thừa nhận rằng anh rất

thích.


“ Con gái như Vũ Phong nhà bác không

còn nhiều nữa, tính cách nó độc lập, lại có chủ kiến, lòng dạ hiền lành, đẹp từ trong ra ngoài, nghĩ đến điều kiện con bé tốt như vậy nhưng vẫn

không có ai xứng với nó, làm bác cảm thấy không đáng! Lần này Vũ Phong

bỏ tiền mời bác đến Hồng Kông chơi sẵn tiện thăm vài người họ hàng. Trời ơi! Mấy đứa kia lớn lên chả giống con gái đều được gả đi rồi, bọn họ đã vậy còn nói thay bác giới thiệu cho Vũ Phong mấy người, nghe xong thực

tức chết mà. ”


Khang Danh Lị vừa nói đến đây thì bụng đầy hỏa khí, nhưng khi quay qua thấy Lam Cảnh Chuyên đang chăm chú xem

hình, điều này làm bà càng thêm hy vọng, liền tiếp tục hỏi: “ Không biết Lam tiên sinh làm việc ở đâu?”


“ Cháu? Đây là danh thiếp của cháu. ” Lam Cảnh Chuyên lấy danh thiếp trong túi áo ra đưa cho Khang Danh Lị,

bởi vì để giải thích tên thì hơi phiền phức.


“ Woa…” Khang Danh Lị há hốc mồm, “ Cháu tự thành lập công ty? Tên công ty máy tính này bác hình như có nghe qua.”


Thật ra chưa nghe từng nghe qua tên “

Máy tính Thiên Tấn” thì hơi bị khó, ở thị trường máy tính Đài Loan tên

này cực kỳ nổi tiếng, nhưng Khang Lị từ đó đến giờ chưa thấy máy tính

nên cũng chỉ có chút ấn tượng mơ hồ mà thôi.


Lam Cảnh Chuyên không nói gì nhưng lại phát hiện ánh mắt của mình khó có thể rời khỏi mấy tấm hình này.


Thật tốt quá, là nhân tài, lại còn là

ông chủ, lại đang cô đơn. Khang Danh Lị mừng thầm trong lòng, không thể không thay con gái “ túm” chàng trai này lại.


“ Lam tiên sinh, cháu thấy con gái nhà bác thế nào?” Khang Danh Lị cười hỏi.


“ Rất được ạ!” Lời anh nói là thật.


“ Nếu như vậy, chi bằng hôm nào rảnh rỗi mọi người cùng ăn 1 bữa cơm đi!”


Lam Cảnh Chuyên đờ đẫn 1 lúc, ánh nhìn di chuyển đến người trong tấm hình, bắt đầu suy nghĩ về đề nghị hoang đường này.


Anh năm nay 27 tuổi, cũng không còn

trẻ nữa, anh dựa vào kỹ thuật máy tính tài giỏi của chính mình, cùng với tầm nhìn mưu lược chuyên nghiệp, tự thành lập công ty máy tính này, đến giờ thành lập cũng được 10 năm mới có được thành tựu như bây giờ.


Anh không phải chưa từng nghĩ qua vấn

đề kết hôn, nói chung người nhà cũng hối thúc anh lắm, nhưng anh luôn

quan tâm đến sự nghiệp, phụ nữ đối với anh mà nói cũng chỉ là đối tượng

để giải tỏa dục vọng, lúc nghĩ đến việc kết hôn mới thấy rằng quanh mình chẳn có đối tượng nào thích hợp.


Anh không muốn cưới một phụ nữ bia

rượu về nhà, không muốn tìm một người ngu xuẩn chỉ biết ở nhà làm bà

chủ, càng không mong tìm một thiên kim đại tiểu thư gây phiền toái cho

mình, đối tượng mà anh thực tâm muốn tìm tốt nhất là 1 cô gái hiện đại

được giáo dục tốt, tài giỏi độc lập.


Nói như vậy, cô gái này thưc phù hợp với những điều kiện của anh nha.


Công việc anh bận rộn như vậy, muốn

dành chút thời gian đi tìm hiểu đối tượng thực hơi khó, cuộc hôn nhân

nhân tốt nhất không phải nhờ đi coi mắt sao? Haiz, việc này cũng cần

phải đầu tư tiền bạc nữa.


“ Được ạ!” Anh phát hiện bản thân đồng ý thật nhanh lẹ.


“ Thật không?” Khang Danh Lị nhìn anh phân vân 1 lúc, còn cho rằng không có cơ hội, thật vượt quá mong đợi mà.


Lam Cảnh Chuyên lại gật đầu 1 lần nữa, chọn tấm có nụ cười đó, “ Có thể cho cháu tấm này không?”.


“ Tất nhiên là được!” Đợi sau khi 2 đứa kết hôn muốn chụp bao nhiêu tấm cũng được. Khang Danh Lị cười ha ha.


2 người quyết định như vậy, sau khi

trở về Đài Loan, nhờ liên lạc của Khang Danh Lị, nhanh chóng sắp xếp

thời gian và địa điểm 2 bên gặp mặt, đề 2 gia đình có thể làm quen với

nhau.


“ Thật đáng mong đợi! Bác có dự cảm 2 đứa chắc chắn sẽ thích nhau” Khang Danh Lị cứ như là đã nhìn thấy hôn

lễ của con gái, cả 2 mắt đều lấp lánh.


“ Tới giờ rồi! ” Lam Cảnh Chuyên cất bức ảnh vào trong bóp da của mình.


Việc này cả đời anh chưa từng làm qua, anh từng cho rằng đây là việc ngu ngốc mà chỉ những đứa nhóc 17,18 mới

làm, nhưng khi mở bóp, thấy cô ấy nhìn anh cười, anh cảm thấy rằng nụ

cười này thật tuyệt.


Máy bay hạ cánh, tới Đài Loan rồi, 2 người tạm chia tay nhau, nhưng việc này thì phải đươc triển khai nha!


Tối thứ sáu, Lê Vũ Phong theo thường lệ tăng ca đến mười giờ mới về

nhà, vừa vào nhà thình lình phát hiện cả nhà đang ngồi đợi cô ở phòng

khách lầu một, trừ 4 đứa tiểu quỷ đã đi ngủ rồi.


“ Mọi người sao đều nhìn con như vậy? Vũ Phong nhìn người nhà thắc

mắc, không chỉ ba mẹ cười thật rạng rỡ mà ngay cả anh hai, anh ba và 2

chị dâu đều cười rất xảo quyệt.


“ Có tin vui muốn báo cho em.” Anh hai Lê Trung Nhạc nói trước.


“ Thật không?” Vũ Phong ném túi xách qua 1 bên, khuôn mặt đầy vẻ hoài nghi.


“ Thật mà, mọi người đều rất mừng cho em!” Chị dâu lớn Ông Thục Huệ cũng nói như vậy.


Khang Danh Lị thực đắc ý nói: “ Vũ Phong à, chẳng phải lần trước mẹ

đi Hồng Kông chơi sao? Rốt cuộc lúc trên máy bay trở về làm quen 1 vị

Lam tiên sinh, điều kiện anh ta rất tốt, không chê vào đâu được!”


“ Thì sao nào?” Vũ Phong rất mệt mỏi, chỉ muốn về phòng tắm rửa.


“ Mẹ con đó, giới thiệu con gái yêu của mình với người ta, muốn 2 con làm quen với nhau.” Bố Lê Vệ Nhiên cuối cùng lên tiếng.


“ Cái gì?” Vũ Phong lập tức mở to mắt, “ Thật là mắc cười quá.”


“ Thật mà! Nơi đâu cũng có thể gặp người có duyên với mình nha.” Chị dâu nhỏ Hòang Thu Trân đương nhiên đang giúp bố chồng mình.


Vũ Phong bỗng nhiên đúng thẳng dậy:” Đừng nói với con là mọi người đã hẹn gặp người ta rồi nhá.”


Khang Danh Lị cười ha ha vài tiếng:” Cậu Lam đó vừa nhìn thấy hình

con thì không thể rời mắt đi được, cậu ta đưa cho mẹ danh thiếp để muốn

gặp mặt con, tối nay mọi người đã nói chuyện điện thoại xong rồi, hẹn

trưa mai ăn bữa cơm để 2 người gặp mặt nhau.”


“ Không phải vậy chứ ?” Vũ Phong thật không dám tin việc này lại có thể xảy đến với mình.


Dù sao ngày mai cũng là cuối tuần, cả nhà cùng ra ngoài liên hoan a!” Anh hai Lê Trung Nhạc nói.


“ Đúng vậy! Dù sao thì quán ăn cũng gần đây, băng qua đường là tới thôi mà.” Chị dâu lớn Ông Thục Huệ cũng nói.


“ Con không đi đâu.” Vũ Phong kiên quyết nói.


Anh ba lắc lắc đầu:“ Làm người phải giữ chữ tín. Mẹ cũng đã hẹn với người ta rồi, làm sao có thể thất hứa được?”


“ Thì cứ đi xem sao. Nếu không thích thì chúng ta có thể về nhà liền.” Chị dâu nhỏ Hoàng Thu Trân nói.


Thấy người này tung người kia hứng mà lại còn rất vui vẻ, Vũ Phong

bắt đầu nhức cả đầu,” Con mới đi làm được 2 năm, con không muốn kết hôn sớm như vậy, con vẫn còn rất nhiều điều muốn làm mà!”


Bố Lê Vệ Nhiên gật gật đầu,” Đừng lo quá! Bố sợ con luôn, cứ làm bạn bè đã, vài năm sau tính đến chuyện kết hôn cũng được.”


“ Chính là vậy đó! Chứ cứ nghe người ta hỏi tại sao con vẫn chưa có

bạn trai, con không biết rằng trái tim mẹ đang rỉ máu đây nè! Ôi….”

Khang Danh Lị đành phải dùng đến khổ nhục kế.


“ Con không quân tâm! Dù sao thì con cũng không đi, mọi người tự tìm

cách giải quyết đi.” Vũ Phong đã quyết tâm rồi. Cô không muốn dính đến

đi coi mắt không rõ ràng này.


“ Vũ Phong!”


Mặc cho 6 người trong phòng khách đang kêu la không ngừng, Vũ Phong

không thèm để ý xoay người đi lên phòng mình ở lầu 2, sập cửa 1 cái rầm

và cũng không nói thêm 1 câu nào.


Sáng hôm sau đúng 10 giờ, Vũ Phong đang trong giấc mộng thì bị lay

dậy. Tối qua, không, nên nói là sáng nay cô vẽ mẫu thiết kế đến 6 giờ

mới đi ngủ, đã vậy tuần này ngày nào cũng tăng ca, khó khăn lắm mới ngày nghỉ cuối tuần như vậy, sớm đã lên kế hoạch ngủ 1 lèo 24 tiếng luôn mà.


“ Đừng kêu con nữa, hôm nay được nghỉ mà…”


Cô trừng mắt nhìn, trước mắt là 3 người phụ nữ gồm mẹ và 2 chị dâu.


Trên khuôn mặt 3 người phụ nữ này đều mang 1 nụ cười không tốt lành

Trên khuôn mặt 3 người phụ nữ này đều mang 1 nụ cười không tốt lành

cho lắm, trước khi Vũ Phong kịp nghĩ thêm điều gì thì chăn đã bị tung

lên, hợp lực kéo cô xuống giường bắt đầu kế hoạch tác chiến của họ.


“ Mọi người đang làm gì vậy? Aaa….”


Vũ Phong chỉ có thể thét lên được vài tiếng liền bị kéo vào phòng

tắm, tiếp theo người thì giúp cô gội đầu, người thì giúp cô trang điểm,

đã vậy có người còn làm móng cho cô.


“ Có chuyện gì vậy? Con vẫn không muốn đi coi mắt.” Nói đến 2 từ “coi mắt” này Vũ Phong liền nhớ đến việc mắc cười ngày hôm qua, không nghĩ

mọi người lại nghiêm túc như vậy!


“ Đừng động, động nữa là lớp trang điểm này hư đó!” Chị dâu lớn Ông Thục Huệ nói cảnh cáo.


“ Tay đừng quơ loạn lên được không? Làm móng không phải là chuyên dễ đâu!” Chị dâu nhỏ Hoàng Thu Trân cũng nói.


Đứng phía sau Vũ Phong là lão mẹ Khang Danh Lị, bà vừa ngân nga 1

điệu hát dân gian vừa cười nói:” Hôm nay là ngày trọng đại, con phải ăn

diện lên 1 chút!”


“ Con không muốn!” Vũ Phong liều mình lắc đầu.


Nhưng tất cả sự giãy giụa đều dư thừa. Lúc 3 người này cùng chung tay hoàn thành mục tiêu trước mắt thì không ai có thể ngăn cản được.


Mặc Vũ Phong la hét, phản kháng thế nào, trải qua hơn 1 tiếng đồng hồ cô đã biến thành 1 cô gái thanh nhã.


“ Ai da thật là đẹp quá!” Khang Danh Lị mãn nguyện nhìn con gái mình.


“ Mặc bộ váy màu trắng thật là giống váy cưới quá đi!” Chị dâu lớn Ông Thục Huệ la lên.


“ Nếu không có váy của em thì làm gì có khí chất tự nhiên tươi mới

như vậy!” Chị dâu nhỏ Hoàng Thu Trân cũng rất thích thành phẩm này của

mình.


“ Mọi người đủ chưa?” Vũ Phong nhăn mày, cả người sắp bị bức điên rồi.


“ Sắp trễ rồi, chúng ta cũng sửa soạn 1 chút, chuẩn bị đi ra ngoài rồi.”


“ Đúng vậy! Con cũng phải mặc 1 bộ thật quyến rũ mới được!”


“ Có muốn xách túi theo không? Túi nào mới hợp nhỉ? Khó chọn quá!”


3 người căn bản bỏ ngoài tai những lời của Vũ Phong, bận rộn ăn diện, còn giúp kiểm tra cho nhau xem có chỗ nào không vừa ý không.


Vũ Phong sắp cười không nổi, xem ra họ không giống đang giỡn chút nào,” Xin mọi người đừng loạn nữa, con không đi mà!”


“ 11 giờ 50 phút rồi, đi nhanh thôi!”


“ Cũng may quán ăn ở đầu đường, nếu không thì đến trễ rồi!”


“ Đây là lần đầu tiên gặp mặt, không nên sơ suất!”


Thật tiếc 3 người phụ nữ đó lại không thèm quan tâm đến cô, nắm tay

Vũ Phong kéo đi ra ngoài, ở phòng khách lầu 1 có 3 người đàn ông đang

chờ sẵn rồi.


Ngoài ra 4 đứa con của anh hai, anh ba bình thường thì nghịch như quỷ, hôm nay cũng mặc đồ chỉn nhu.


“Mọi… mọi người cũng đi à? ” Vũ Phong không dám tin chỉ vào họ.


Ba, anh hai, anh ba đều mặc âu phục, còn thắt cravat, đầu tóc thì chải gọn gàng, giống như sắp đi dự đám cưới của ai vậy.


Tất nhiên, ba phải tận mắt đi xem mặt con rể tương lai của mình chứ!” Lê Vệ Nhiên lấy cặp kính cũ ra lau lau, nghĩ về 1 thời từng là đại biểu nông dân.


“ Muốn lấy em gái của anh thì phải qua được ải của anh đã!” Lê Trung

Nhạc mỉm cười, anh giống như đang là đạo diễn tuyển chọn diễn viên không bằng.


“ Anh cũng phải tra hỏi thật kỹ 1 phen mới được.” Lê Trung Hằng hưng

phấn nắm chặt nắm tay phát ra tiếng rắc rắc, dù sao anh cũng là trưởng

đội hình cảnh mà!


“ Tụi con cũng muốn đi xem sao!” 4 đứa tiểu quỷ to giọng nói.


“ Tốt lắm, tốt lắm…” Vũ Phong xoay người chuẩn bị chạy, “ Mọi người đi đi, con bận rồi!”


“ Không được chạy!” 10 đôi tay thò ra, tay lớn có, tay nhỏ có bắt Vũ

Phong tội nghiệp trở về, mọi người cùng ra khỏi nhà, cơ hồ như muốn “

khiêng” cô đi đến quán ăn.


Quán ăn “Bích Hải” nằm ở đầu đường, là 1 quán ăn có không khí thân

mật được trang hoành rất đẹp, đồ ăn Tây bên trong thì ngon miệng đẹp mắt nên nhà họ Lê rất thích nơi này, thành ra đã trở thành bạn tốt của ông

chủ Cố.


Lần này đi coi mắt ở quán của 1 người quen, chắc chắn rằng chẳng bao

lâu sau từ đầu đường đến cuối xóm sẽ biết tin tức này và cũng râm ran

suốt một năm, làm cô mỗi lần ra khỏi cửa đều nhận được vô số ánh mắt

quan tâm trìu mến.


Vũ Phong nghĩ đến thảm cảnh tương lai, thế nào cũng không bước vào quán ăn giống như địa ngục đó.


“ Wa, mẹ thấy phấn chấn quá!” Khang Danh Lị cười tươi đến không thể khép miệng lại.


“ Mẹ, mẹ nghe con nói.” Vũ Phong kiên cường nghĩ đến 1 kế hoãn binh, “ Nói không chừng đối phương chỉ đi có 1 người, chúng ta thì đông như vậy sợ sẽ dọa anh ta sợ, hay là cứ để con 1 mình đi gặp anh ta cũng được.”


“ Vậy à?” Khang Danh Lị vắt óc suy nghĩ 1 hồi, bà thật cũng không muốn dọa con rể sợ.


“ Làm ơn, để con vào trước nói chuyện với anh ta 1 chút được không? Nếu không anh ta bị nhà mình dọa mất.”


Thật ra Vũ Phong thực sự hy vọng rằng trước nhất có thể nói rõ với

đối phương mình không hề có hứng thú,sau đó bọn họ có thể giúp nhau 1

chút, cùng kết hợp ứng phó cho xong tình huống ngày hôm nay, để tránh

gặp rắc rối sau này dù thế nào đi nữa cũng không nên liên lạc với nhau

nữa.


“ Cũng được,vậy con đi nói rõ cho anh ta trước.” Lê Vệ Nhiên đồng ý đầu tiên.


Như vậy, sau khi nhận được sự đồng ý của 10 người Lê gia Vũ Phong mới thở phào, từ từ mở cánh cửa lớn của “ Quán ăn Bích Hải”, chú ý đến âm

nhạc Tây phương mà chủ quán thích lại nghênh đón, thật vẫn êm tai động

lòng người như xưa.


Nhưng… trong quán ăn hơn 100m2 này chỉ có 1 bàn ăn mà thôi, đã vậy

giống như là xếp tất cả bàn cùng 1 chỗ, tổng cộng có hơn hai mươi mấy

chỗ ngồi.


Bọn họ đều ăn mặc rất lịch sự, cùng cười nói với nhau, xem ra giống như là 1 gia đình.


Chẳng lẽ… chẳng lẽ vị Lam tiên sinh kia đem toàn bộ người nhà đến sao?


Vũ Phong hít vào 1 hơi, nhân lúc không có ai chú ý đến cô liền đóng

cửa lại, xoay người đối diện với người nhà vừa quan tâm vừa hiếu kỳ.


“ Sao vậy? Người vẫn chưa đến à?” Khang Danh Lị nhìn nét mặt con gái mình không hài lòng.


“ Người thì đến rồi…” Vũ Phong có chút gấp gáp nói.

“ Người thì đến rồi…” Vũ Phong có chút gấp gáp nói.


“ Thế dáng vẻ anh ta như thế nào?” 2 chị dâu cùng hỏi.


“ Em không biết, bởi vì em không thấy anh ta…”


“ Em đây là có ý gì?” 2 anh không hiều hỏi.


“ Bọn họ hình như cả gia tộc đều đến rồi, cho nên… cho nên em không biết ai mới là anh ta…”


“ Á?” Bố mẹ cùng lớn tiếng kêu lên, “ Thật à?”


Vũ Phong yếu ớt gật đầu, thật không biết nên có cảm tưởng về tình huống này như thế nào?


“ Thật là có thành ý!”


“ Đúng vậy! Chắc chắn là muốn cưới con gái Vũ Phong của chúng ta rồi!”


“ Ây da! Họ thật thận trọng như vậy, chúng ta cũng không thể qua loa được.”


Phản ứng của mọi người đều vừa mừng vừa lo, ngay lúc này vì muốn

nghiêm chỉnh cẩn thận nên mỗi người đều chuẩn bị sẵn tinh thần, từng

người từng người đều mang nụ cười trên mặt mà bước vào quán ăn.


Nhưng Vũ phong thì đi sau cùng, bởi vì cô bị kéo đi vô.


“ Ngại quá để mọi người đợi lâu như vậy! Thật là có lỗi.”


“ Đâu có, đâu có, chúng tôi cũng vừa mới đến, đúng rồi,chúng tôi đã bao chỗ này rồi, như vậy cũng dễ nói chuyện hơn.”


“ Xin chào ông bà Lam, rất vui được quen biết 2 người.”


“ Là phúc của chúng tôi mới đúng! Có thể cùng mọi người kết nên duyên này!”


Là lần đầu gặp nhưng Lam gia, Lê gia 2 nhà càng ngày càng thân thiết, nói chuyện thật sôi nổi, vừa nhìn thấy đã thích đối phương, nếu không

kết được mối thân tình này thì không được.


Ông bà, bố mẹ, cậu dì, bác trai bác gái,anh hai, anh ba, 2 em gái nhà họ Lam đều tới đủ cả, còn có thêm anh chị em họ, mấy đứa nhóc cũng tới 7 đứa, thêm nhân vật chính đang ngồi chính giữa, tổng cộng cũng 24 người, tất cả đều tề tựu đông đủ.


Vũ Phong nấp sau lưng mẹ, nhìn thấy mà mắt hoa cả lên, đầu thì ong ong, căn bản không biết ai mới là đối tượng xem mắt của cô.


“ Mọi người ngồi trước đi! Để 2 người trẻ làm quen nhau 1 chút.” Trưởng bối nhà họ lam Lam Dự Thư nói.


“ Đúng vậy! Tôi vẫn chưa kịp nhìn rõ Lê tiểu thư nữa!” Phu nhân nhà họ Lam Lý ngọc Hoàn cũng nói.


Như vậy mọi người đều ngồi chỗ của mình, giới thiệu nhau 1 lượt,

nhưng vẫn không biết là ai có quan hệ với ai, chỉ có thể nhìn rõ bề

ngoài của mỗi người mà thôi.


Cuối cùng cũng đến 2 nhân vật chính rồi.


“ Cảnh Chuyên, đây là Vũ Phong nhà bác.” Khang Danh Lị đã thân mật mà gọi tên của Lam Cảnh Chuyên rồi.


“ Xin chào, rất vui được làm quen với cô.” Lam Cảnh Chuyên nâng chai sâm banh lên, hướng Vũ Phong chào hỏi.


Vũ Phong sớm đã gật đầu vô số lần, cười cũng không biết bao nhiêu

lần, bây giờ nét mặt cũng cứng lại, cô ngẩng đầu lên nhìn, thì ra anh ta chính là Lam Cảnh Chuyên.


Anh có 1 khuôn mặt cực nam tính, đôi mắt sâu thẳm, sống mũi cao cao,

đôi môi mềm mại mím chặt, thân hình thì cao to khỏe mạnh, nói chung đây

chính là mẫu đàn ông có thể thu hút ánh nhìn của nữ giới.


Nhưng ánh mắt của anh, nụ cười của anh đều khiến cho cô cảm thấy bất

an, giống như có 1 loại khí chất nguy hiểm có thể dọa người, khiến

người khác không thể biết được anh đang nghĩ gì trong đầu.


Còn cảm giác của Lam Cảnh Chuyên khi nhìn thấy cô? Cô thật đúng như

anh đã hình dung, khuôn mặt thanh tú, thân hình mảnh mai, anh thật hài

lòng, nhưng cô còn có 1 khí chất rất đặc biệt càng làm anh thích thú

ngắm nhìn.


Lúc cô thập thò ló đầu vào thì anh đã chú ý đến cô rồi, hình dáng

hiếu kỳ của cô giống như thỏ con vậy, làm người khác không nhịn được

cười.


Lúc cô nhìn thấy mọi người, biểu hiện của cô cũng làm anh không kìm

được mà gật đầu, dù thấy rằng cô lung túng không biết làm thế nào nhưng

điều đó cũng chỉ làm tăng thêm vẻ dễ thương của cô mà thôi.


Hiện tại, cô đang ngây ra nhìn anh làm anh càng thấy buồn cười hơn.


“ Vũ Phong con nói gì đi chứ?” Lê Vệ Nhiên ở bên cạnh nhắc cô.


“ Ô!” Vũ Phong cuối cùng cũng tỉnh lại,” Xin chào.”


Đối thoại của 2 nhân vật chính cũng chỉ có vậy, tiếp theo thì trưởng

bối của 2 bên cùng tôn sùng nhau, người thì nói con trai mình tốt thế

nào, người thì nói con gái mình giỏi ra sao, sau thì khen con của người

kia ưu tú như thế nào, có thể nó, nếu cả 2 đứa không thể ở cùng nhau thì thật là đáng tiếc.


“ Nếu Cảnh Chuyên nhà chúng tôi cưới được Vũ Phong thì thật có phúc biết bao!”


“ Phải là phúc của chúng tôi chứ! Đưng khách khí như vậy.”


“ Sau này nói không chừng chúng ta là người 1 nhà cả!”


“ Vậy phải mau bồi dưỡng tình cảm thôi!”


Mọi người cười cười nói nói không ngừng, sớm đã quên mất 2 nhân vật chính.


Vũ Phong lặng lẽ cắt đồ ăn trong dĩ, căn bản không ăn được miếng nào, cô cảm thấy bản thân ngồi đây như là 1 trò hề vậy.


Lam Cảnh Chuyên âm thầm quan sát cô, khám phá từng động tác từng thói quen của cô.


Mỗi khi cô ngạc nhiên thường mở to 2 mắt, giả bộ như không có gì nhìn khắp nơi, sau đó thì lặng lẽ thở hắt ra, giống như mèo con, cún con,

làm anh không nhịn được cười thầm.


Cuối cùng mọi người đều no say, lúc này mới phát hiện 2 nhân vật chính đều im lặng, sao vậy được nhỉ?


“ Sao 2 đứa không nói nhiều nhiều chút?”


“ Mọi người nói chuyện vui vẻ thì sao chứ? 2 đứa mới là quan trọng mà!”


“ Hay có nhiều người quá nên không được tự nhiên?”


“ Vậy để 2 đứa ra ngoài nói chuyện, như vậy mới dễ mở miệng.”


“ Được, cứ vậy đi, tiễn 2 đứa ra ngoài.”


Dưới sự thống nhất của 2 gia đình, Lam Cảnh Chuyên và Vũ Phong đều bị đẩy ra ngoài “ Quán ăn Bích Hải”, ánh mắt chúc phúc cùng ý cười của mọi người tiễn họ, làm họ không thể không làm theo.


Sau đó mọi người làm gì? Cũng chẳng có gì, chỉ có đóng đô suốt ngày ở “ Quán ăn Bích Hải” uống rượu, chơi đùa, ăn uống, nói chuyện đến 12 giờ tối mới chấm dứt.


Xem ra ông chủ hôm nay kiếm được không ít, không, là rất nhiều mới đúng.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận