Cẩm Tú Đích Nữ


Edit: Juel juel


Vân Khanh chỉ cảm thấy bốn phía tối đen như mực, thân mình mơ màng từ từ bay lên.


Thời khắc nàng tỉnh lại, lọt vào trong tầm mắt là trướng lụa mỏng manh màu hồng cánh sen đang nhẹ nhàng đung đưa theo gió.


Thế này là sao? Ai đã cứu nàng thoát khỏi Hầu phủ, nàng còn tưởng rằng mình đã chết rồi, bả vai và lưng cũng không truyền đến cảm giác đau đớn như nàng nghĩ, thân mình lại còn phá lệ nhẹ nhàng.


Điều này là không thể, nàng đã hôn mê trong bao lâu, ngay cả vết thương trên lưng cũng không còn?. Vân Khanh chậm chạp ngồi dậy, một tay dựa vào giường, tay kia chạm vào một mảnh lụa tinh tế. Cúi đầu nhìn xuống, thấy trên đệm giường màu đỏ nhạt là tơ lụa đặc biệt của Giang Nam trắng mịn như nước, mơ hồ cảm thấy thật quen thuộc.


Ngước nhìn lên, bên cạnh chiếc giường điêu khắc từ gỗ hoa lê là túi hương thêu hình hoa mẫu đơn, mà mùi hương hoa sơn chi từ túi hương này đang tỏa ra khắp phòng.


Trong lòng run sợ, nàng nhớ rõ túi hương này, là lúc nàng mười hai tuổi, ngại huân hương trong phòng không có mùi hoa tự nhiên, Lưu Thúy đã nghĩ ra cách lấy hoa tươi phơi khô rồi cho vào túi, nàng thực thích nên bảo Lưu Thúy để túi hương này ngay cạnh giường của mình.


Nhìn xung quanh, cuối cùng thì nàng cũng nghĩ ra tại sao vừa rồi nhìn mọi thứ thật quen thuộc, đây là Trầm phủ ở Dương Châu, là khuê phòng Quy Nhạn các của nàng.


Nàng nhất thời kích động đứng lên, đập vào mắt là đôi bàn tay trắng nõn thon dài, mười ngón tay nho nhỏ, tựa như từ ngọc chạm khắc mà thành, không có một chút vết sưng đỏ rạn nứt, đôi bàn tay mà chỉ có những tiểu thư khuê các sung sướng an nhàn mới dưỡng thành. Đôi mắt khẽ hấp háy, Vân Khanh không kể dưới chân chưa đi giày, chạy nhanh về phía bàn trang điểm.


Gương thủy ngân sáng ngời, soi rõ khuôn mặt thiếu nữ, tóc đen tán loạn phía