Cẩm Lý Tiểu Hoàng Hậu


Lúc này là lúc trời đông giá rét, hai người lại khoác áo choàng, trong túi để một cái lò sưởi tay, sau đó liền bắt đầu lấy diều ra, ở mảnh đất trống trải bắt đầu thả bay.


Dương yêu Nhi dù là chơi cái gì cũng đều chơi đến mê mẩn, không màng mệt mỏi, lại càng không để ý canh giờ.


Ngón tay nàng cũng đã bị đông lạnh đến đỏ ửng nhưng nàng vẫn hoàn toàn không hay biết.


Nàng cầm diều con hổ, lộc cộc chạy một đường, gió đông gào thét, cánh diều mượn sức gió, lay động bay lên trời, phần phật ở không trung trông rất là xinh đẹp.


Tiêu Dặc ở phương diện này, so với đứa bé ba tuổi cũng không khá hơn chút nào.


hắn thả diều thế nào cũng không bay được.


Đại khái là bởi vì, muốn hắn chạy nhanh như vậy, thật sự quá mất thể thống, Tiêu Dặc bất luận như thế nào cũng không làm được. Nhưng thả diều vẫn chậm chạp không bay, sắc mặt Tiêu Dặc nhìn cũng không được tốt. hắn dù gặp chuyện gì, cũng đều có thể xử trí nhanh gọn. Cố tình thả diều, lại giống như đang chế giễu làm khó hắn.


Dương yêu Nhi hiếm khi được thả lỏng lại vui sướng như vậy, nàng chạy tới chạy lui bốn năm vòng, ngẩng đầu dán mắt vào diều, nhìn đến cổ cũng mỏi, kết quả vụt một cái, diều lại bị kẹt trên một nhánh cây đại thụ.


Dương yêu Nhi còn đang cầm dây, nàng không nỡ buông tay, liền xoa xoa cổ, quay đầu nhìn Tiêu Dặc.


“Hoàng Thượng.” Nàng kêu.


Kết quả lại thấy Hoàng Thượng cũng giống như nàng, đứng ở nơi đó không nhúc nhích, không có biện pháp.


Dương yêu Nhi nhìn nhìn diều trên cây, lại nhìn Tiêu Dặc, cuối cùng lại nhìn chằm chằm diều con thỏ của Tiêu Dặc. Nàng quyết đoán buông lỏng dây trong tay, chuyển động đi tới bên cạnh Tiêu Dặc.


“Ta tới.” Nàng nói, trên mặt thế nhưng lại mang theo vẻ nóng lòng muốn thử.


Tiêu Dặc nhìn bộ dáng của nàng, nao nao, sau đó hắn lấy lại tinh thần, mắt nhìn Dương yêu Nhi sắp lấy đi con diều từ trong tay hắn.


Tiêu Dặc tay nhấn một cái, Dương yêu Nhi liền không động đậy được.


Cánh tay hắn đem Dương yêu Nhi ôm vào trong ngực, chính mình một bàn tay cầm dây diều, một cái tay khác lại nắm tay cầm dây của Dương yêu Nhi.


“Thả đi.” hắn thản nhiên nói. không hề cảm thấy xấu hổ.


Dương yêu Nhi cảm thấy mỹ mãn tiếp tục thả diều, nàng ngược lại cũng đã nắm được vài phần kỹ xảo, muốn nàng chỉ nàng nhất định là không chỉ được, nhưng nàng kéo kéo dây diều mỏng, cuối cùng cũng khiến diều bay lên được.


Chỉ là mỗi khi nàng muốn chạy ra ngoài, thì lại bị Tiêu Dặc kéo trở về trong lòng ngực.


Dương yêu Nhi cảm thấy mình như đang cõng một cục đá lớn, đi như thế nào cũng đi được, đành phải từ bỏ.


Bọn cung nhân thị vệ vây quanh nhìn thấy một màn như vậy, trong lòng đều hiểu rõ không nói ra mà cúi đầu xuống.


Hai người cứ như vậy chơi đùa đến chừng nửa đêm, Dương yêu Nhi thật sự mệt mỏi, tay chân nhũn ra, ngay cả đứng cũng không đứng được. không cho phép nàng phản kháng, Tiêu Dặc đem người chặn ngang bế lên, trực tiếp cứ như vậy mà nhét vào bên trong xe ngựa.


hắn cầm áo choàng đem nàng bao lại, sau đó mới tự mình lên xe.

hắn cầm áo choàng đem nàng bao lại, sau đó mới tự mình lên xe.


“Trở về.”


“Dạ.”


“Diều……” Mũ sa trên đầu Dương yêu Nhi rơi xuống, lộ ra gương mặt xinh đẹp phía dưới.


“Vật trân quý.” Tiêu Dặc nói: “Trẫm nhận.”


Dương yêu Nhi: “Được…… đi.”


Tiêu Dặc nói được thì làm được, hắn thật đúng là đưa diều con thỏ kia cung nhân theo hầu bên người, lệnh cho hắn cất kỹ. Ngay sau đó lại lệnh thị vệ đi lấy diều con hổ bị mắc ở trên cành cây xuống, cũng mang đi cất.


Dương yêu Nhi nhìn hai cáu, mới ngoan ngoãn ngồi xuống.


Nàng đợi một hồi lâu, cũng không thấy Tiêu Dặc mở miệng, Dương yêu Nhi chớp chớp mắt nhìn về phía Tiêu Dặc, hỏi: “Tiếp theo, đi chỗ nào?”


Tiêu Dặc nhàn nhạt nói: “Về nhà, ngủ.”


Dương yêu Nhi giấu đi tia mất mát dưới đáy mắt.


Tiêu Dặc đem biểu tình của nàng thu vào trong đáy mắt không nói gì.


Như thế hoàn toàn có thể thấy được, nàng cũng không phải là trời sinh ngu ngốc, nhận biết đối với bên ngoài đần độn. Chỉ là nàng hiện giờ, mới khôi phục một chút sức sống, hẳn là cảm xúc cùng tình cảm của người thường.


Chờ đến khi xe ngựa dừng lại bên ngoài cửa lớn ở Dương.


Dương yêu Nhi còn ngồi ngay ngắn ở bên trong, không động đậy.


Lưu ma ma ở bên ngoài nói: “cô nương, chúng ta nên xuống xe.”


Dương yêu Nhi lại nhìn về phía Tiêu Dặc.


Tiêu Dặc lập tức nhớ cái gì đó, hắn đi qua vén màn lên, tự mình xuống xe ngựa trước, rồi lại xoay người vươn tay về phía Dương yêu Nhi, đem nàng ôm xuống dưới, lúc này bản thân mới lại quay trở lại trong xe ngựa.


Lưu ma ma nhìn đến dở khóc dở cười, thầm nói, thì ra Dương cô nương cũng học được “Cậy sủng mà kiêu”.


Đợi đến lúc Lưu ma ma cùng Liên Quế đỡ Dương yêu Nhi vào cửa, xe ngựa mới chạy nhanh đi về một hướng khác, rất mau liền biến mất ở trong bóng đêm.


Bên này Lưu ma ma đột nhiên thở ra một hơi.


Dương yêu Nhi không khỏi nghi hoặc mà nhìn nàng.


Lưu ma ma vội cười nói: “Lão nô cảm thấy rất vui.”


Ai có thể nghĩ đến, trước đêm đại hôn, Hoàng Thượng đặc biệt xuất cung, tới cùng Dương cô nương ở dưới màn đêm, thả diều cả đêm. Ngay cả áo choàng trên người cũng bị đông lạnh.


Hành động như vật, thật sự có vẻ vừa kỳ quái vừa buồn cười.


Nhưng hành động như vậy lại khiến mọi người cảm thấy vui mừng.


Bởi vì như vậy mới chứng tỏ, trên người Hoàng Thượng cuối cùng cũng một tia nhân khí nhi……


Có lẽ do quá mệt mỏi, Dương yêu Nhi cũng không rảnh nghe Lưu ma ma cùng Liên Quế nói, đáy mắt nàng choáng váng, vội vội vàng vàng tắm gội rửa mặt, lại thay một thân xiêm y sạch sẽ, sau đó liền nằm vào trong chăn.


Đám người Lưu ma ma sợ nàng nhiễm khí lạnh, còn đốt than, lại chất thêm chăn ở bên chân nàng, để chân nàng được ấm áp, miễn cho khí lạnh xâm nhập.


Dương yêu Nhi nhắm mắt lại, rất nhanh liền ngủ mất.


……


Xe ngựa chạy nhanh tiến đến hoàng cung, trong cung im ắng, dù cho trong bụi cỏ cây cối có muôn vàn tiếng côn trùng kêu vang, cũng không hề làm cho người ta cảm thấy ầm ĩ náo nhiệt.


Tiêu Dặc vén màn, nhìn thoáng qua bên ngoài.


Bóng dáng cung điện in trên thật dài mặt đất, lại cực kỳ cao lớn, giống như quái thú đang ẩn núp trong đêm khuya, tường cao kia, ngói đỏ đều trở thành nhe răng múa vuốt.


Tiêu Dặc chỉ nhìn thoáng qua, liền lập tức buông màn xuống.


Trở lại Tây Noãn Các, Tiêu Dặc mới cảm thấy trên người có chút dính nhớp, thì ra mới rồi cùng Dương yêu Nhi chơi đùa, nhìn có vẻ cũng không đi lại nhiều, nhưng thực tế lại ra một thân đầy mồ hôi.


hắn rất hiếm khi như vậy.


Cho dù là cầm cung bắn tên, hay là luyện võ để cường thân kiện thể, cũng rất ít khi ra mồ hôi. Khi đó ngự y tổng kết nói, hắn như vậy là vô cùng không tốt.


Tiêu Dặc hơi sửng sốt, sau đó mới phân phó cung nhân đi chuẩn bị nước ấm tắm gội.


Sau khi tắm gội, Tiêu Dặc mặc áo trong đơn bạc, ngủ ở trên giường. Bởi vì hôm nay bị gió thổi trúng không ít, Tiêu Dặc cũng không dám lấy thân thể của mình ra chà đạp, lại sai người mang thêm chăn mỏng.


Chăn phủ thêm vào, thân thể rất nhanh lại trở nên ấm áp. Tiêu Dặc nhắm mắt lại, dần dần ngủ. Chỉ là ngủ được một lúc, lại cảm thấy chăn trên người có chút quá ấm áp.


trên trán hắn dần dần thấm ra một ít mồ hôi.


Tròng mắt Tiêu Dặc hơi hơi chuyển, mí mắt cũng không mở ra.


hắn lại nằm mơ.


Cái chăn giống như biến thành giai nhân đè trên người hắn.


Giai nhân dáng người mảnh khảnh, nàng mềm mại dựa vào trên hắn ngực, lại không biết vì sao, lại chống lại được cánh tay cửa hắn, ngón tay vừa nhỏ vừa trắng kia ấn ở trên tầng cơ bắp trên cánh tay hắn, sau đó giãy giụa như muốn ngồi dậy, lại giống như là muốn thoát khỏi lòng ngực hắn.


Tiêu Dặc liền làm cái động tác mà đêm đó đã làm vô số lần.


hắn duỗi tay ra ôm ôm ——


hắn chạm được vào eo mềm mại của nàng.


Nhưng nàng lại như bị bỏng, đột nhiên né tránh ra bên ngoài, nàng chống lại cánh tay hắn, càng kịch liệt hơn lúc muốn tránh khỏi cái ôm cửa hắn.


Giữa chân mày Tiêu Dặc bao phủ một tầng âm u, hắn mím môi ngày càng chặt, trông có chút bạc tình bạc nghĩa, thậm chí là vô cùng lãnh khốc.


hắn đột nhiên mở mắt ra.


Duỗi tay gắt gao giữ chặt eo cùng cổ tay của đối phương.


Lực bàn tay hắn rất lớn, hắn gần như có thể thấy được cảm giác kinh sợ cùng bị đau trên mặt nàng. không…… Nàng sẽ không lộ ra vẻ mặt như vậy. Nàng cho dù có thật đau, cũng chỉ hai mắt ngập nước, đáy mắt lại không có một chút lên án. Nàng còn nói: “không đau.”


Nhưng Tiêu Dặc vẫn là chặt chẽ nắm lấy đối phương, giống như đang tự cưỡng bách mình, đem mỗi một chút biểu tình và biến hóa của đối phương đều khắc thật sâu vào trong đầu.


hắn nặng nề hôn nàng.


Hàm răng hắn đụng rách môi nàng, hắn nếm được vị tanh ngọt, nhưng mùi vị như vậy càng khiến cho hắn mê muội.


hắn dùng sức □□ môi của nàng, hôn qua cằm và cổ nàng.


hắn bình tĩnh đem toàn bộ cảm xúc biến hóa của nàng khắc vào trong đầu.


Chỉ cần trên mặt nàng tăng thêm vẻ sợ hãi, động tác của hắn cũng sẽ trở nên càng thêm thô bạo, như là muốn đem nàng toàn bộ đều xé nát ra.


…… Tiêu Dặc lại mở bừng mắt.


hắn nghe thấy Triệu công công ở bên tai gọi: “Hoàng Thượng, Hoàng Thượng……”


Tiêu Dặc đột nhiên ngồi dậy.


Là mộng.


Tất cả đều là mộng.


Nhưng hắn lại cảm thấy giấc mộng này lại giống như thật, hắn gầm như còn có thể nhớ rõ cảm xúc mềm mại chỉ thuộc về Dương yêu Nhi lưu lại dưới bàn tay hắn.

Nhưng hắn lại cảm thấy giấc mộng này lại giống như thật, hắn gầm như còn có thể nhớ rõ cảm xúc mềm mại chỉ thuộc về Dương yêu Nhi lưu lại dưới bàn tay hắn.


Tiêu Dặc ngồi ở chỗ kia, khuôn mặt lãnh lẽo lại u ám.


Bàn tay vén màn của Triệu công công cứng đờ, rồi lại yên lặng thả xuống.


“Diều hôm qua trẫm để các ngươi cất đâu?” Giọng của Tiêu Dặc cực kỳ khàn lại lạnh lẽo, giống như bị giấy ráp mài giũa không biết bao nhiêu lần.


Triệu công công nói: “Nô tài bây giờ đi lấy cho Hoàng Thượng.”


hắn không hỏi, vì sao Hoàng Thượng ngủ một giấc lại dậy đột nhiên hỏi tới thứ này. hắn không cần hỏi, chỉ cần hoàn thành phân phó của Hoàng Thượng là được rồi.


Chỉ trong chốc lát, Triệu công công đã nâng một cái tráp trở lại.


Tiêu Dặc duỗi tay nhận lấy tráp, mở ra.


Diều bên trong được đặt ngay ngắn, một cái vẽ con hổ đen, một cái vẽ thỏ trắng.


Tiêu Dặc mặt không biểu tình nhìn chằm chằm diều kia một lát, sau đó đột nhiên vươn ngón tay gầy tái nhợt, đem dây của hai diều kia thắt thành một cái kết.


Có lẽ do lúc thắt có khá nhiều lực, ngón tay hắn liền lập tức bị siết ra một vết máu.


Hai giọt máu nhỏ rơi xuống diều, Tiêu Dặc ngược lại cũng làm như không thấy.


hắn khép tráp lại, đưa lại cho Triệu công công.


Triệu công công nương theo ánh nến, thấy rõ máu trên tay Tiêu Dặc, hoảng sợ.


Tiêu Dặc lại dựa vào đầu giường, thản nhiên nói: “Sợ cái gì? Thấy máu, chính là hiện tượng cát lợi.”


không biết vì sao, Triệu công công cảm thấy lúc này thái độ của Hoàng Thượng nhìn qua giống như đã thả lỏng đi một chút, ngay cả giọng nói cũng lộ ra một chút ung dung.


Triệu công công thở phào nhẹ nhõm, thấp giọng đáp: “Dạ.”


Tiêu Dặc nhắm mắt lại.


Lại không nhớ đến giấc mộng kia nữa.


Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:


không viết về giấc mộng thứ hai của tiểu hoàng đế, kỳ thật cũng là vì không khác biệt lắm, cũng là mộng xuân, nhưng lại phá lệ thô bạo, tiểu hoàng đế sở dĩ không muốn nhớ đến, là vì cảm thấy cái loại tư vị trong mộng không tốt.


hắn trước kia không biết, nhưng hiện tại lại cảm thấy chính mình quá mức sắc bén, đả thương người lại đả thương mình, cho nên tiềm thức mới làm giấc mộng này.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận