Cạm Bẫy Hôn Nhân: Sự Trả Thù Của Tổng Giám Đốc


"A. . . ." Tả Tình Duyệt kêu thành tiếng, động tác của người đàn ông thật thô bạo, không có chút thương tiếc nào. Cô nỗ lực muốn để ý thức mình được thanh tỉnh, mở mắt ra, muốn xem rõ người đàn ông ở trước mắt, nhưng mặc cho cô cố gắng thế nào, trước mắt chỉ là một bóng dáng mơ hồ, cô chỉ biết một điều, ở chung phòng với mình hiện giờ là một người đàn ông cứng rắn.


Thân thể bị thuốc khống chế, cô đã không có biện pháp chống cự lại anh ta, cũng không có biện pháp chống cự với chính mình. Cô chỉ có thể bất lực mặc cho anh ta hung hăng đùa bỡn, mặc cho tự ái của mình bị giẫm đạp, đồng thời cũng biết, chờ đợi cô, còn có nhục nhã vô tận từ người chồng mới cưới.


Cố Thịnh gạt cà vạt của mình ra, kéo qua cổ tay cô, trói chặt hai tay cô lại, thân hình cao lớn đồng thời cúi xuống đặt trên người cô, không chút nào thương tiếc xỏ xuyên qua thân thể của cô. . . . . .


Khi cảm nhận được tầng trở ngại thật mỏng kia, thân thể Cố Thịnh đột nhiên ngẩn ra, cô ta còn là xử nữ sao?


Trong mắt hiện ra vẻ tối tăm, không có người nào rõ ràng người phụ nữ này hơn anh, ngay từ thời cấp 3, cô đã không còn là xử nữ. Ánh mắt khóa chặt gương mặt của cô, cô tựa hồ không có quá nhiều thống khổ, khóe miệng nhếch lên vẻ châm chọc, xem ra người phụ nữ này tốn không ít công sức!


Cư nhiên dùng màng trinh giả để gạt anh, cho là anhsẽ dễ bị lừa sao?


Người đàn ông như một con thú cuồng bạo, tùy ý hành hạ trên người Tả Tình Duyệt, mà Tả Tình Duyệt bị thuốc khống chế, đã hoàn toàn không còn ý thức, cô chỉ biết, thân thể của mình tựa hồ không còn là của mình nữa rồi!


Trong bóng tối, người đàn ông kia suốt đêm không hề dừng lại, mà tiếng rên của cô gái cũng vang vọng cả đêm trong phòng.


Trận chiếm đoạt mang theo thù hận và âm mưu sắp đặt này kéo dài suốt ba ngày ba đêm.


Sáng sớm ba ngày sau đó.


Ánh nắng sáng sớm chiếu vào gian phòng, Cố Thịnh vẫn ở trong thân thể Tả Tình Duyệt, nhìn người phụ nữ đã bất tỉnh, mắt sắc bén của anh híp lại. Anh chưa bao giờ tham luyến thân thể người phụ nữ nào như thế, nhưng, người phụ nữ này lại tựa hồ khiến anh không thấy đủ.


Tóc của cô tán lạc trên gối, ánh mặt trời vẩy vào trên người cô, giống như thiên sứ. Tầm mắt anh dần dần đi xuống, da thịt vốn là trắng như tuyết, giờ lại hiện đầy dấu răng cùng vết hôn, còn có dấu tay của anh, khiến anh không khỏi nghĩ tới ba ngày ba đêm mất hồn. Anh không thể không thừa nhận, Tả Tình Duyệt có một thân thể làm cho người ta như mất hồn. Ở trên giường, cho dù là bị thuốc khống chế, phản ứng của cô cũng không lưu loát, chỉ là, anh biết chắc cô là đang diễn trò!


"Đáng chết!" Cố Thịnh khẽ nguyền rủa ra tiếng, cảm giác được dâng trào của mình ở trong cơ thể cô lại bắt đầu rục rịch ngóc đầu dậy, trong lòng thoáng vẻ không vui. Anh cố hết sức phủ nhận dục vọng của mình dễ dàng bị cô khơi lên!


Vén chăn lên, đứng dậy xuống giường, vọt vào phòng tắm như trốn, mở vòi sen, không ngừng dùng nước lạnh cọ rửa thân thể của mình, cố gắng làm dịu dục vọng trong người xuống.


Nửa giờ sau, Cố Thịnh từ trong phòng tắm bước ra ngoài, ánh mắt rơi vào trên người Tả Tình Duyệt trên giường, giờ phút này cô bị mệt mỏi liên tiếp ba ngày, vẫn còn ngủ, dung nhan thiên sứ khiến khóe miệng anh nhếch lên vẻ tàn nhẫn.


"Tả Tình Duyệt, không biết khi cô tỉnh lại, có còn biểu tình an bình như thế này không?" ánh mắt Cố Thịnh trở nên tĩnh mịch. Anh rất tò mò muốn xem biểu tình đau đến không muốn sống của Tả Tình Duyệt. Chỉ là, lúc này, việc anh cần làm trước tiên là rời phòng trước khi cô tỉnh lại, anh không thể để cho cô biết người đoạt lấy cô là mình, nếu không tất cả sẽ không còn ý nghĩa gì.


Ánh sáng tà ác lóe lên rồi biến mất, người đàn ông mặc xong y phục của mình, kéo cửa phòng rời đi. . . .


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận