Cạm Bẫy Hôn Nhân: Sự Trả Thù Của Tổng Giám Đốc


Lòng anh giờ đây chỉ có Cố Tâm Ngữ, Cố Thịnh tùy ý mặc quần áo vào, lo lắng rời đi.


Tả Tình Duyệt ngẩn người, giấc mộng này cứ như vậy kết thúc sao? Trong lòng thậm chí có chút không cam lòng.


Lắc đầu, cô giờ phút này không nên suy nghĩ những thứ này, nghe Cố Thịnh vừa nói chuyện điện thoại xong, Tiểu Ngữ chắc là đã xảy ra chuyện, lúc này việc cô nên làm là giúp đỡ đi tìm chứ không phải ở chỗ này thương tâm.


Hốt hoảng sửa sang lại chính mình, Tả Tình Duyệt mới vừa đi ra cửa khách sạn, một chiếc xe MiniBus dừng lại ở trước mặt cô. Tả Tình Duyệt còn chưa kịp phản ứng, đã bị một lực lớn kéo vào trong xe.


“Ưm” Tả Tình Duyệt bị bụm miệng, trong không khí truyền đến mùi mồ hôi gay mũi, làm cho cô cực kỳ khó chịu, cô nhất thời phát hiện, mùi trên người Cố Thịnh sao dễ chịu thế.


Người đàn ông cao lớn cường tráng như hung thần ác sát nhìn chằm chằm cô, cô cảm giác được bầu không khí nguy hiểm đang bao quanh mình. Tả Tình Duyệt phòng bị nhìn mấy người đàn ông này.


Bọn họ là ai? Bọn họ muốn gì?


Tả Tình Duyệt theo bản năng giãy giụa, thừa dịp người đàn ông kia không chú ý, hung hăng cắn lên tay hắn ta bằng sức toàn thân.


“Đáng chết”! Kiều Tam bị đau bỗng chốc buông lỏng Tả Tình Duyệt ra, trong mắt bốc lên lửa giận, hung hăng tát một cái vào trên mặt của cô đau rát.


“Cứu mạng cứu mạng”. Tả Tình Duyệt muốn chạy trốn lại bị một bàn tay kéo về.


“Hừ, muốn tìm người cứu mày, mày cho rằng dễ dàng như vậy sao,thế gian này người dám cắn tao, mày chính là đầu tiên, làn da non mịn như vậy khiến lão đại này sờ vào thật sung sướng!” Kiều Tam tà ác nhìn Tả Tình Duyệt làm cho cô rợn cả tóc gáy. Đôi mắt gian xảo quan sát khắp người Tả Tình Duyệt không kịp chờ đợi nhào tới trên người cô.


“Ông cút ngay, tôi không muốn”,Tả Tình Duyệt dùng toàn sức lực đấm đá lung tung, đêm tân hôn kia... tâm trạng sợ hãi lại một lần nữa khống chế tư tưởng của cô. Cô không muốn người đàn ông khác đụng vào cô, ai cũng không thể! Ai cũng không thể


Kiều Tam lại một lần nữa kêu thành tiếng, người phụ nữ đáng chết này cư nhiên đá trúng “nơi này” của hắn!


Hôm nay hắn muốn dạy dỗ người phụ nữ này!


“Kiều Tam, cậu an phận một chút cho tôi, đưa cái này cho cô ta uống. Chỉ là một người phụ nữ mà cũng không đối phó được, thật là… Đừng có gây phiền phức cho tôi, người phụ nữ này cậu không động vào được đâu!” Người đàn ông ngồi ở ghế trước đem viên thuốc và bình nước vứt xuống phía sau, nhàn nhạt liếc Tả Tình Duyệt một cái, trong mắt nổi lên chút không kiên nhẫn.


Kiều Tam không cam lòng, không động được? Có người phụ nữ nào mà hắn không động được?


“Đây là người phụ nữ Nam ca muốn, cậu có mấy cái mạng mà dám đụng tới?”


Kiều Tam vừa nghe hai chữ Nam ca, thân thể run lên một cái, thái độ nhất thời mềm nhũn ra, trong mắt nổi lên mấy phần sợ hãi. Nhớ lúc trước mới vừa vào thành phố A, Đại ca trong một đêm giải quyết tất cả bang phái, khí thế kia cùng vẻ nhẫn tâm làm cho người ta nhìn mà sợ. Nam ca, hắn quả thật không đắc tội nổi!


“Cầm lấy nước uống đi!”


Tả Tình Duyệt theo bản năng lắc đầu, trong lòng có dự cảm nhất định không phải là cái gì hay ho!


“Không uống? Không uống cũng phải uống!” Kiều Tam mặc dù sợ Nam ca nhưng bị cô đá trúng chỗ hiểm đã tức cành hông, tay nắm lấy cằm của Tả Tình Duyệt, nhét thuốc vào miệng cô rồi đổ nước vào.


Tả Tình Duyệt không ngừng muốn tránh thoát hắn ta nhưng hơi sức giống như là đột nhiên bị hút hết, càng ngày càng suy yếu, ý thức cũng càng ngày càng tan rã, cuối cùng ngất đi.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận