Cạm Bẫy Hôn Nhân: Sự Trả Thù Của Tổng Giám Đốc


Trên tầng cao nhất của khách sạn, trong một căn phòng dành riêng cho sếp, không khí đầy hắc ám.


Cố Thịnh uống một ngụm rượu, sắc mặt âm trầm, đôi mắt tựa hồ mang theo vài phần giãy giụa.


Giờ này, Cận Hạo Nhiên chắc đã tới rồi!


Bọn họ đang làm gì?


Vừa nhắm mắt, trong đầu Cố Thịnh lại tự động hiện ra hai thân thể đang quấn lấy nhau, bọn họ vốn là có tư tình, vừa gặp dịp, còn không đi tới nước đó?


"Đáng chết!" Cố Thịnh hung hăng ném ly rượu, choang một tiếng, vỡ vụn đầy đất.


Thư kí Trần vừa vào cửa liền nghe đến thanh âm này, trong bóng tối cô nở nụ cười như ý, mới vừa rồi cô nhìn tận mắt Cận Hạo Nhiên đã vào trong phòng, lần này nhất định là xảy ra chuyện gì đó….


Bất kỳ người đàn ông nào cũng không thể nhịn được vợ mình cùng người đàn ông khác lên giường, đặc biệt là người kiêu ngạo như Cố Thịnh. Nếu không phải vì chuyện của Tiểu Ngữ, chỉ sợ anh cũng sẽ không dễ dàng đáp ứng đề nghị của cô.


Nụ cười càng lúc càng lớn, Thư kí Trần nhanh chóng đi tới bên cạnh Cố Thịnh, "Thịnh, em biết rõ anh rất không cao hứng, nhưng là. . . . . ."


"Cận Hạo Nhiên đâu?" Cố Thịnh lạnh lùng mở miệng ngắt lời cô ta, trong giọng nói có chút làm cho người nghe muốn run rẩy.

"Cận Hạo Nhiên đâu?" Cố Thịnh lạnh lùng mở miệng ngắt lời cô ta, trong giọng nói có chút làm cho người nghe muốn run rẩy.


Thư kí Trần ánh mắt lóe lên, "Đã vào phòng. . . . . . Em thấy bà Tổng tự mình tới cửa nghênh đón, hai người. . . . . . hình như rất vui vẻ, rất ngọt ngào!"


Bộp một tiếng, cái gạt tàn thuốc trên bàn bị quăng xuống nền nhà bằng đá cẩm thạch, ánh mắt thâm thúy của Cố Thịnh càng thêm kinh người, đáng chết! Quả nhiên là thế! Rất vui vẻ? Rất ngọt ngào? Tả Tình Duyệt đáng chết, ở trước mặt anh làm bộ như một liệt nữ bị bức bách, sau lưng lại hạ tiện như vậy!


Nghĩ đến cô cùng Cận Hạo Nhiên ôm nhau dây dưa, tim của anh đột nhiên đau xót, càng thêm phiền não không chịu nổi.


Không được! Anh không thể để cô cùng Cận Hạo Nhiên vui vẻ, ngọt ngào! Anh muốn đi ngăn cản bọn họ!


Thân hình cao lớn như một hồi gió lốc, đứng dậy liền hướng ra bên ngoài!


Thư kí Trần nhanh chóng từ phía sau ôm lấy hông to lớn của Cố Thịnh, dán thật chặt phía sau lưng của anh, "Thịnh, đừng đi, Cận Hạo Nhiên nói rồi, anh ta muốn có được Tổng giám đốc phu nhân mới có thể suy tính chuyện của Tiểu Ngữ. Thịnh, anh suy nghĩ một chút đến Tiểu Ngữ đi, chỉ có Cận Hạo Nhiên mới có thể cứu được cô ấy, anh bình tĩnh một chút, đừng làm ra chuyện khiến bản thân phải hối hận!"


Cố Thịnh dừng lại, hối hận? Anh hiện tại rất hối hận đã đem Tả Tình Duyệt đưa cho Cận Hạo Nhiên!


Nhưng vừa nghĩ tới Tiểu Ngữ, bước chân anh không nhúc nhích nổi.


Nắm chặt hai tay, Cố Thịnh ý muốn giết người đều đã có.

Nắm chặt hai tay, Cố Thịnh ý muốn giết người đều đã có.


"Thịnh, anh. . . . . . Còn có em, em sẽ vĩnh viễn ở bên cạnh anh." Thư kí Trần nhận thấy phản ứng của Cố Thịnh, cười cười, đem hông của anh càng ôm chặt hơn, tay trêu đùa vuốt ve lồng ngực rắn chắc. Kể từ lần ra nước ngoài trở lại, Cố Thịnh chưa từng đến tìm cô, ngay cả lần trước ở trong đại tiệc, cô cố ý câu dẫn cũng không thành công.


Mà lúc này đây, Cố Thịnh đang yếu ớt, cần được an ủi, cô vừa đúng có thể nhân lúc anh hư nhược mà vào!


Nhưng là. . . . . .


"Cô ra ngoài trước đi!" lông mày Cố Thịnh hơi nhíu lại, nhận thấy được ý đồ của cô ta, trong mắt có chút không vui.


"Thịnh. . . . . . Tại sao?" Thư kí Trần có chút giật mình, nhưng vẫn chưa từ bỏ ý định, tiếp tục đi xuống thăm dò, cởi ra dây lưng, tối nay, cô phải lấy được “cái” của người đàn ông làm cho cô tâm thần mê mẩn này!


"Đi ra ngoài! Đừng để tôi nói lần thứ hai!" Cố Thịnh bắt được tay cô, nhẫn tâm hất ra.


Thư kí Trần sắc mặt đại biến, tâm không cam lòng, nhưng lại không dám khiêu chiến quyền uy của Cố Thịnh, chỉ có thể xoay người rời đi.


Trong phòng vẫn tối đen như cũ, bao lấy Cố Thịnh, trong đầu tất cả đều là bóng dáng Tả Tình Duyệt, không đẩy ra được. . . . . .


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận