Cạm Bẫy Hôn Nhân: Sự Trả Thù Của Tổng Giám Đốc


Tả Tình Duyệt bận rộn trong phòng bếp, kể từ khi về tới đây, cô vẫn làm công việc ở đây. Cố Thịnh đã tỏ rõ thái độ với cô, bên ngoài cô có thể là Cố phu nhân, nhưng ở nhà, cô chỉ là mộtnữ giúp việc mà thôi!


"Cô chủ, để cho tôi làm đi!" Cô gái giúp việc Tiểu Thúy thấy Tả Tình Duyệt mảnh mai bưng một chén chắn nóng to, tốt bụng đi lên giúp một tay.


"Không cần, tự tôi làm được rồi!" Tả Tình Duyệt cảm kích cười cười. Ở trong biệt thự này, tất cả mọi người đều biết địa vị của cô, có vài người nhìn có chút hả hê, không đặt cô ở trong mắt, cô cũng không để ý, duy chỉ có cônữ giúp việc gọi là Tiểu Thúy này lại rất tốt với cô, trong lòng của cô cảm kích vạn phần.


"Cô chủ. . . ." Tiểu Thúy thấy cô cự tuyệt, trên mặt trồi lên một vẻ không cách nào đồng tình, đều nói cô chủ gả vào nhà giàu có, lẽ ra nên trải qua cuộc sống củacô chủ cao quý, nhưng cô nhìn tận mắt thái độ cậu chủ đối với cô chủ, nơi nào là mộtcô chủ cao quý? Có lúc cô nghe được cậu chủ chê cười cô chủ, ngay cả cô cũng cảm thấy đáng thương.


Tả Tình Duyệt vòng qua Tiểu Thúy, đây là phần chắn cuối cùng, giờ này, chỉ sợ Cố Thịnh cũng sắp về đến nhà!


Mới vừa nghĩ vậy, liền nghe một hồi tiếng bước chân dồn dập, Tả Tình Duyệt giương mắt, trên mặt trồi lên vẻ tươi cười, "Anh trở lại rồi. . . . Tối nay tôi làm. . . ."


Lời còn chưa nói hết, chỉ cảm thấy cổ tay bị Cố Thịnh bắt được, "Cẩn thận. . . . . ."


Cố Thịnh khẽ cau mày, hiện giờanh có chuyện quan trọng tìm cô, dùng sức lôi kéo, cái chén trong tay Tả Tình Duyệt liền rơi vào trên đất,chắn nóng bắn vào trên người của Cố Thịnh, khiến anh không khỏi khẽ nguyền rủa ra tiếng, "Đáng chết!"


"Thật xin lỗi. . . . tôi không phải cố ý. . ." Tả Tình Duyệt vội vàng lau cho anh, sợ anh tức giận hơn.


"Được rồi, đi theo tôi!" Cố Thịnh kéo bàn tay không ngừng bận rộn của cô trên người anh, không chút nào chú ý tới Tả Tình Duyệt cũng nhíu chặt lông mày, giống như là đang ẩn nhẫn đau đớn.


Bị Cố Thịnh kéo đến gian phòng, trong lòng Tả Tình Duyệt có dự cảm không tốt, đối với việc hai người đơn độc ở chung, trong lòng của cô sinh ra sợ hãi cực lớn, nhưng cô phải nhịn, phải chờ đợi Cố Thịnh đánh vỡ trầm mặc.


"Chuyện công ty ba cô, tôi sẽ suy tính!" Cố Thịnh cứng rắn nguội lạnh như sắt, giống như thái độ đối với đối thủ trên thương trường.


"Thật sao?" Tả Tình Duyệt kinh vui vạn phần, hôm nay cô len lén đi gặp ba, ông nằm ở trên giường bệnh nghiễm nhiên già hơn mười tuổi. Tả Phong mở miệng cầu xin cô xin Cố Thịnh giúp một tay. Cô biết rất rõ Cố Thịnh quyết định sẽ không giúp cô, nhưng cô vẫn không nỡ nhìn vẻ mặt mất mát của ba, nhắm mắt gật đầu đáp ứng thử một chút.


Hôm nay, cô đã nghĩ đến rất nhiều biện pháp có thể nghĩ, cũng không cảm thấy hiệu quả, bây giờ nghe Cố Thịnh nói suy tính, trong lòng của cô nhất thời dâng lên hi vọng.


"Chỉ là. . . ." Cố Thịnh cắt đứt nụ cười của cô, trong lòng bởi vì nụ cười của cô mà sinh ra một tia không vui, ở trong lòng cô, cha mẹ của cô quan trọng vậy sao?


"Chỉ là cái gì? Bất luận anh nói điều kiện gì tôi đều sẽ đồng ý, chỉ cần anh giúp Tả thị vượt qua cửa ải khó, đừng. . . ." Tả Tình Duyệt dừng một chút, lấy dũng khí tiếp tục nói, "Đừng đè ép tập đoàn Tả thị là được."


"Hừ! Điều kiện gì cũng sẽ đồng ý, đây chính là cô nói đó!" Cố Thịnh bị lời của cô nâng lên tức giận, chèn ép Tả thị? Anh chẳng những có lòng chèn ép Tả thị, anh còn muốn phá hủy tập đoàn Tả thị, thế nhưng so với chuyện của Tiểu Ngữ, những chuyện này đều không đáng nói.


"Ừ." Thừa nhận tầm mắt sắc bén của Cố Thịnh, Tả Tình Duyệt đột nhiên ngẩn ra, dự cảm xấu trong lòng càng thêm mãnh liệt.


"Tôi muốn cô ở với một người!"


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận