Cạm Bẫy Hôn Nhân: Sự Trả Thù Của Tổng Giám Đốc


Tả Tình Duyệt như muốn hôn mê, từ lúc biết anh cho tới nay, cô nhìn thấy Cận Hạo Nhiên đều là một thân ưu nhã, chưa từng gặp qua biểu lộ của anh trong giờ phút này. Vẻ mặt của anh mặc dù kinh người, nhưng cô biết mình sẽ được an toàn!


Người đàn ông thấy Tả Tình Duyệt tiến vào trong lòng một người khác, cánh tay của người kia còn ôm chặt bả vai cô, càng thêm tức giận, "Mau buông bạn gái tao ra!"


"Bạn gái của anh?" Cận Hạo Nhiên thu lại bộ dáng ưu nhã ngày thường, thanh âm lộ ra lạnh lẽo, cảm nhận được Duyệt Duyệt run rẩy, trong mắt tức giận càng thêm nồng đậm. Nếu anh không tới kịp, có phải Duyệt Duyệt lại bị khi dễ?


Theo bản năng đem Tả Tình Duyệt ôm càng chặt hơn. Không biết vì sao, Tả Tình Duyệt cũng không ghét lồng ngực của anh. Trên người anh tựa hồ lộ ra một hơi thở hết sức quen thuộc đối với cô, dường như hai người từng là bạn bè nhiều năm vậy.


"Đương. . . . . . Đương nhiên là . . . . . Bạn gái tao!" Người đàn ông kia thấy ánh mắt kinh người của Cận Hạo Nhiên, trong lòng nhất thời hoang mang.


"Cận tiên sinh, tôi không phải. . . . . ." Tả Tình Duyệt vô tội nhìn anh, ánh mắt sắp khóc kia làm cho anh mềm đi, Duyệt Duyệt của anh, ai cũng không thể khi dễ!


Anh vỗ vỗ vai của cô trấn an, ánh mắt nhìn người đàn ông kia càng thêm sắc bén. Người đàn ông kia chột dạ, nhưng lại không muốn bỏ qua người phụ nữ như trân châu sáng chói mê người này, từ trong túi lấy ra một con dao nhỏ, chỉ vào Cận Hạo Nhiên, lưu manh hất cắm lên, "Tối nay cô gái này là của tao, thức thời thì cút ngay cho tao, bằng không dao găm trong tay tao cũng không có mắt đâu, nhất định làm mày chịu không nổi!"

Anh vỗ vỗ vai của cô trấn an, ánh mắt nhìn người đàn ông kia càng thêm sắc bén. Người đàn ông kia chột dạ, nhưng lại không muốn bỏ qua người phụ nữ như trân châu sáng chói mê người này, từ trong túi lấy ra một con dao nhỏ, chỉ vào Cận Hạo Nhiên, lưu manh hất cắm lên, "Tối nay cô gái này là của tao, thức thời thì cút ngay cho tao, bằng không dao găm trong tay tao cũng không có mắt đâu, nhất định làm mày chịu không nổi!"


Tả Tình Duyệt nhìn dao găm sắc bén, thở hốc vì kinh ngạc, theo bản năng nắm tay áo Cận Hạo Nhiên, nhìn vào mắt anh.


"Đừng sợ!" thanh âm Cận Hạo Nhiên trầm thấp trấn an cô.


Cận Hạo Nhiên trong mắt có chút khinh thường, đem Tả Tình Duyệt đẩy ra, nhìn người đàn ông kia, trên mặt nở nụ cười nhu hòa khiến tên kia càng thêm không có phòng bị, cho là Hạo Nhiên buông Tả Tình Duyệt ra là muốn rời đi, đắc ý nhíu mày, "Như thế nào? Nghĩ thông suốt rồi thì cút nhanh lên, muốn cùng tao giành. . . . . ."


Ai ngờ, lời của tên kia còn chưa nói hết, đã cảm giác được khoé mi đau xót, cũng chưa kịp kêu thành tiếng, trên cổ cảm giác được một hồi lạnh như băng, thân thể ngẩn ra. Bất ngờ nhìn thấy con dao nhỏ vốn vẫn còn ở trong tay mình lại đang chĩa vào ngay cổ họng của chính mình.


"Đừng. . . . . . Đừng. . . . . ." Người đàn ông sợ tới mức cả người run rẩy.


Cận Hạo Nhiên khóe miệng nâng lên ý khinh thường. Trong tay anh có mấy vật hình tròn (g3m: chắc là đá, lụm hồi nào ta?), mọi việc diễn ra nhanh đến nỗi làm cho người ta không thấy rõ xảy ra chuyện gì. Chẳng qua là thời điểm dao găm dừng lại, một hồi gió biển thổi qua, quần áo trên ngườitên kia hóa thành vải vụn bay xuống trên bờ cát.

Cận Hạo Nhiên khóe miệng nâng lên ý khinh thường. Trong tay anh có mấy vật hình tròn (g3m: chắc là đá, lụm hồi nào ta?), mọi việc diễn ra nhanh đến nỗi làm cho người ta không thấy rõ xảy ra chuyện gì. Chẳng qua là thời điểm dao găm dừng lại, một hồi gió biển thổi qua, quần áo trên ngườitên kia hóa thành vải vụn bay xuống trên bờ cát.


Người đàn ông giương mắt nhìn lồng ngực trống, trong mắt tràn đầy hoảng sợ, không thể nào tin nổi những gì vừa mới xảy ra. Hắn muốn chạy trốn, nhưng chân cũng không chịu khống chế, giống như là bị bùa chú, không cách nào nhúc nhích.


"Biết tôi làm nghề gì không?" Cận Hạo Nhiên trong mắt có chút tĩnh mịch. Anh sở trường dùng dao nhiều năm, mặc dù chuyên môn chính là khoa tâm thần cùng não bộ, nhưng ngoại khoa anh cũng có học lướt qua, không ai ngờ anh có thể dùng dao găm!


"Không. . . . . . Không biết. . . . . ." Người đàn ông chân mềm nhũn, nhất thời quỳ trên mặt đất, vẫn còn vì chuyện vừa rồi kinh hoảng không thôi.


"Tôi là bác sĩ, biết tôi đã rạch bao nhiêu thân thể người rồi không?" Cận Hạo Nhiên vuốt vuốt dao trong tay, ánh mắt bỗng chốc trở nên sắc bén, "Nếu để cho tao lại ở nơi này nhìn thấy mày lần nữa, lần sau sẽ không phải là quần áo đâu, mà là da thịt của mày!"


Người đàn ông như được đại xá, vội vàng biến đi, Cận Hạo Nhiên bỏ con dao trong tay, xoay người tìm Tả Tình Duyệt, lại phát hiện cô đang mở to mắt, há hốc mồm nhìn mình……


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận