Cạm Bẫy Hôn Nhân: Sự Trả Thù Của Tổng Giám Đốc


Quan sát được vẻ mặt thay đổi trong nháy mắt của Duyệt Duyệt, Cố Thịnh nhíu mày, cô sao vậy?


Nghĩ lại vừa rồi anh thổ lộ với cô, trong giây lát những lời thề thốt trước kia cũng xuất hiện lại trong trí nhớ anh, nhịn không được tự rủa thầm. Đáng chết! Sao mình lại có thể…..theo bản năng càng xiết chặt tay cô “Anh xin lỗi, Duyệt Duyệt, anh nói thật đó, anh……”


Dù cho trên thương trường, cái lưỡi không xương lắt léo của anh bàn đến chuyện làm ăn như cá gặp nước, nhưng giờ đây trước mặt cô anh nghiễm nhiên trở thành một kẻ không biết ăn nói, không biết nên giải thích sao về tất cả mọi hành động, lời nói anh đã gây ra cho cô trong quá khứ!


Những vết thương vẫn còn rỉ máu đó, rành rành ở trước mắt, anh không thể quên, thế còn Duyệt Duyệt thì sao, cô làm sao có thể quên được?


“Mọi người ăn đi, tôi no rồi.” Cô rút tay về, hiện tại không thể nghĩ cho các con nữa, may thay Ninh Ninh đang cúi mặt thưởng thức bữa sáng, chỉ có hạo Hạo chú ý đến tình trạng của hai người, đợi cho Duyệt Duyệt vừa rời đi, ngồi bên cạnh Cố Thịnh là Hạo Hạo nhịn không được đá anh một cái vào chân!


Nhất định những lời cha nói vừa rồi đã gợi lại cho mẹ những chuyện đau buồn lúc trước!


Trong lòng Cố Thịnh quặn đau, con trai đá anh một cái, anh không có ý định giáo huấn lại con trai, nhưng Duyệt Duyệt…..nhìn bóng lưng cô đi về phía sofa, anh rất muốn chạy theo giải thích, nhưng anh sẽ giải thích thế nào đây? Nói cho cô biết, anh sẽ không giống như năm năm trước làm tổn thương cô sao?


Nhưng cô có chịu tin không?


Người phụ nữ đã bị tổn thương sâu sắc, có thể tiếp tục đón nhận anh lần nữa bước vào cuộc sống của cô, điều này coi như nhẫn nhịn rất lớn rồi. Anh phải làm sao mới xoa đi được nỗi đau anh gây cho cô năm năm trước đây?


Cố Thịnh chưa từng trải qua sự rối rắm như vậy, vấn đề này còn khó hơn bất kì vấn đề khó khăn nào trong kinh doanh vấp phải!


Anh hối hận, rất hối hận về tất cả những chuyện anh đã gây ra cho cô, giờ đây anh rất muốn năm năm trước người bị tổn thương chính là anh.


Anh đáng chết!


“Daddy vẫn chưa chịu về à?” Cảnh Hạo giương đôi mắt thông minh lớn mật nói, trong lòng vẫn vì chuyện cha làm mẹ cậu buồn mà tức giận, dùng thái độ của chủ nhà, tuy ngoài miệng gọi Daddy, nhưng một chút cũng không có kính trọng người cha trước mắt!


Đối với việc bị con trai đuổi về, Cố Thịnh trong lòng thở dài, nhìn cô đang ngồi trên ghế sofa, trời biết anh rất muốn lưu lại, muốn ở gần ba mẹ con thêm nữa, nhưng nếu anh ở lại sẽ chỉ làm cho mọi chuyện thêm tệ hơn thôi.


Anh rốt cuộc làm sao vậy? Sao có thể để sự việc trở thành như hiện tại?


Rõ ràng là ở cùng nhau rất hòa thuận, bản thân còn vì chuyện tối qua có thể ngủ cùng cô trên một chiếc giường mà vui mừng, nhưng mới sáng sớm đã bị đẩy về tình trạng lúc ban đầu!


“Duyệt Duyệt, anh về trước, anh sẽ đến thăm ba mẹ con sau.” Cố Thịnh cầm áo veston, đi đến cửa, vẫn còn lưu luyến nhìn Duyệt Duyệt, hy vọng bao nhiêu cô có thể quay đầu nhìn anh một cái, nhưng cô vẫn thủy chung quay lưng về phía anh!


Trong lòng mất mát, xem ra anh thật sự khiến cô buồn rồi! Tại sao bản thân đối với cô luôn là sự tổn thương? Anh đã rất cẩn thận rồi, nhưng vẫn như cũ không tránh khỏi, đây chính là ông trời đang trừng phạt anh ư?


Đi ra khỏi cổng lớn căn chung cư, bắt gặp Kiều Nam, Cố Thịnh không kiềm được ấn đường cau lại, mới sáng sớm, anh ta đến đây làm gì? Nhìn mặt anh ta còn hiện lên nụ cười xấu xa, Cố Thịnh theo bản năng cảnh giác!


Vừa nãy còn có ý định đi về, nhưng hiện tại không có ý định đó nữa. Mắc cười! Sao anh có thể để người đàn ông kia lần nữa một mình hưởng thụ những điều vốn thuộc về anh?


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận