Cạm Bẫy Hôn Nhân: Sự Trả Thù Của Tổng Giám Đốc


Trong lòng Cố Thịnh đau nhói, nghĩ đến ngày đó mình xuất hiện ở trước mặt Duyệt Duyệt, cách Duyệt Duyệt nhìn mình quả thật cùng năm năm trước không giống nhau, bây giờ suy nghĩ một chút, anh mới phát hiện, mình đã phạm vào một sai lầm lớn!


Anh bỏ qua cơ hội tốt rồi!


Mà bây giờ, trong mắt của Duyệt Duyệt, hai đứa bé so với mình càng thêm trọng yếu, nghĩ đến ngày đó Duyệt Duyệt lo lắng ôm Ninh Ninh chạy trối chết, trong lòng càng thêm đau nhói mãnh liệt.


Kiều Nam nở nụ cười, mang theo khoái cảm trả thù!


"Anh cảm thấy giữa anh và tôi, phụ nữ sẽ chọn ai!" Kiều Nam nhìn Cố Thịnh mất mát, lại một lần nữa mở miệng, nếu là năm năm trước, ở trước mặt Cố Thịnh, anh không vớt được một chút xíu tiện nghi nào thì bây giờ, anh phải thừa dịp đả kích lại, ai kêu người đàn ông này năm năm qua vẫn chiếm cứ lấy lòng của Duyệt Duyệt!


Trong lòng Cố Thịnh càng thêm mất mát, người sáng suốt nhìn thấy, ai cũng sẽ chọn Kiều Nam, người đàn ông này có bề ngoài anh tuấn, thân phận hiển hách, mà mình. . . . . quả thật khắp người nhếch nhác!

Trong lòng Cố Thịnh càng thêm mất mát, người sáng suốt nhìn thấy, ai cũng sẽ chọn Kiều Nam, người đàn ông này có bề ngoài anh tuấn, thân phận hiển hách, mà mình. . . . . quả thật khắp người nhếch nhác!


Duyệt Duyệt sẽ chọn Kiều Nam sao?


Anh theo bản năng tránh né vấn đề này, bắt buộc mình quên đi bất an trong lòng, cố gắng thuyết phục mình, Duyệt Duyệt không như những người phụ nữ khác!


"Tại sao không nói chuyện? Vậy là anh đã nhận rõ sự thật? Nếu rõ ràng rồi, anh có thể tự động rút lui, tôi sẽ chăm sóc cho Duyệt Duyệt cùng hai đứa bé thật tốt, bảo đảm sẽ giống như cha ruột của chúng, cho dù là tôi cùng Duyệt Duyệt có con của riêng mình, cũng sẽ không hề bạc đãi bọn chúng đâu!" Kiều Nam không ngừng đả kích Cố Thịnh, anh muốn nhìn một chút, đến lúc nào Cố Thịnh mới có thể phản kích anh!


"Tôi sẽ không rút lui!" trong mắt Cố Thịnh đầy kiên định, ánh mắt đột nhiên trở nên lợi hại nhìn thẳng vào Kiều Nam, bất kể như thế nào, Duyệt Duyệt đều là của anh, hai đứa bé cũng là của anh, anh sẽ không cho phép bọn trẻ gọi người đàn ông khác là cha!


Mấy ngày nay, anh theo dõi bọn họ, nhìn bốn người bọn họ đi chung với nhau cũng đã làm cho anh rất thương tâm rồi. Cố Thịnh nghĩ nếu như bốn người bọn họ thật trở thành người một nhà, anh tình nguyện cứ như trước đây, sống ở trong thế giới của bản thân, ít nhất còn có thể thấy Duyệt Duyệt trong ảo tưởng.

Mấy ngày nay, anh theo dõi bọn họ, nhìn bốn người bọn họ đi chung với nhau cũng đã làm cho anh rất thương tâm rồi. Cố Thịnh nghĩ nếu như bốn người bọn họ thật trở thành người một nhà, anh tình nguyện cứ như trước đây, sống ở trong thế giới của bản thân, ít nhất còn có thể thấy Duyệt Duyệt trong ảo tưởng.


"A? Vậy anh phải cố gắng thêm nữa mới được!" Kiều Nam nhíu mày, kiên định trong mắt của Cố Thịnh làm cho anh giật mình, xem ra câu nói vừa rồi đã làm Cố Thịnh xúc động! Nhìn bộ dáng anh ta từ trên xuống dưới, khóe miệng cười như không cười, vốn còn muốn đả kích Cố Thịnh nhiều hơn một chút, lại nghe được một thanh âm từ lầu hai truyền đến.


"Chú Kiều, không được khi dễ cha cháu!" Giọng nói của Cảnh Hạo đang từ lầu hai đi xuống, trên thực tế, mới vừa rồi lúc hai người bắt đầu câu chuyện, nó vẫn núp ở một bên nghe lén, biết chú Kiều bởi vì bại dưới tay cha mà không cam tâm. Nó không muốn từ đầu đứng ra che chở cha, nguyên nhân cũng chỉ là muốn mượn dùng chú Kiều kích thích cha một chút.


Dù sao có một ‘ tình địch ’ cường đại ở trước mặt, cha sẽ càng thêm ý thức được mẹ quan trọng thế nào, càng cố gắng theo đuổi mẹ hơn!


Nghe được lời tuyên thệ kiên định của Cố Thịnh, Cảnh Hạo rất hài lòng, nó xác định, cha sẽ không lùi bước, nhất định sẽ đem mẹ trở về!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận