Cạm Bẫy Hôn Nhân: Sự Trả Thù Của Tổng Giám Đốc


Tả Tình Duyệt ngẩn ra, không thể tưởng tượng nổi nhìn anh, giống như nghe được chuyện gì đáng sợ.


Anh. . . . . Cám ơn cô sinh ra Ninh Ninh cùng Cảnh Hạo cho anh?


Cô nhìn người đàn ông trước mặt không chớp mắt, trong đầu hiện ra chuyện năm năm trước, anh không hề muốn mình sinh con cho anh, ba lần bốn lượt muốn làm cho cô sảy thai, mà bây giờ chính anh lại cảm ơn cô vì cô sinh ra hai đứa con cho anh!


Thông qua phản ứng của Cảnh Hạo, cô mơ hồ biết Cố Thịnh sẽ không để ý hai đứa con này, nhưng lại không ngờ rằng anh sẽ cảm tạ cô!


"Không. . . . . Sinh hạ bọn trẻ chỉ là vì em thôi!" Tả Tình Duyệt nhìn xuống, năm năm này, không có hai đứa bé, cô chỉ sợ sớm đã sụp đổ.


Cố Thịnh trong lòng cả kinh, cho là cô muốn cùng mình phủi sạch quan hệ, kích động bắt được tay của cô, "Bọn trẻ cũng là máu thịt của anh!"


Anh không biết trong lòng cô rốt cuộc nghĩ như thế nào nhưng có thể dùng con để ràng buộc cô cũng tốt, hai đứa bé là lợi thế duy nhất của anh.


Lông mày Tả Tình Duyệt nhíu lại, nhìn chằm chằm anh, anh đang cùng mình giành hai đứa bé sao?


Ánh mắt bỗng chốc trở nên phòng bị, không, cô cho phép hai đứa bé gặp anh, nhưng cũng không cho phép anh đem con cướp đi. Hiện tại, cô đã có chút hối hận, với thủ đoạn của Cố Thịnh, muốn cướp đi hai đứa bé là quá dễ dàng, mà cô. . . . .


Trong lòng trồi lên một chút sợ hãi, nhìn đôi mắt Cố Thịnh cũng không nhu hòa nữa, tránh thoát tay của anh, Tả Tình Duyệt một tay ôm Ninh Ninh vào trong ngực, "Cảnh Hạo, mau đứng lên!"


"Mẹ, cha xém chút ngã xuống." Bị Tả Tình Duyệt ôm, Ninh Ninh đột nhiên sợ hãi kêu ra tiếng, khiến Tả Tình Duyệt đột nhiên cứng đờ, quay đầu lại nhìn bởi vì cô giãy giụa, Cố Thịnh lảo đảo xém ngã xuống, trong mắt có chút thương tiếc, nhưng cũng không phản ứng gì, ôm Ninh Ninh tông cửa đi ra, lúc đi vẫn không quên kêu Cảnh Hạo một lần nữa.


Cảnh Hạo không có lập tức đuổi theo, mà cười như không cười nhìn cha có vẻ hơi nhếch nhác, ra vẻ người lớn.


"Con đã nói cha nên dưỡng tốt thân thể mới có thể gặp mẹ, bây giờ nhìn xem, lúc đầu con đề nghị không sai mà, cha cảm thấy thế nào? Cha. . . . ." Cảnh Hạo thêm nhíu mày, có chút hả hê, bởi vì Cố Thịnh không tuân theo ước định, len lén tới gặp mẹ mà cảm thấy không vui.


Cố Thịnh nhìn bộ dạng tiểu ác ma của con, khẽ cau mày, so với Ninh Ninh, Cảnh Hạo không đòi cha ôm ấp, nghĩ thêm chút nữa, trong nội tâm lại có chút khổ sở, Ninh Ninh giống như Duyệt Duyệt, mà Cảnh Hạo lại rất giống anh nha!


"Cha, con nghĩ cha vẫn là nên trở về chăm sóc thân thể cho thật tốt, như cha vậy, ngay cả con cũng không đuổi kịp, thế nào đuổi kịp mẹ?" Hướng anh làm một cái mặt quỷ, nhún vai một cái, cười đi ra khỏi cửa tiệm, đuổi theo Tả Tình Duyệt.


Nhìn theo bóng lưng bọn họ rời đi, trong lòng Cố Thịnh cứng lại. Đúng rồi! Cảnh Hạo nói không sai, anh quả thật nên dưỡng tốt thân thể, anh bây giờ, ngay cả một đứa bé cũng không đuổi kịp, sao có thể đuổi theo Duyệt Duyệt?


Nhưng mà nếu mình dưỡng tốt thân thể, là có thể đuổi kịp Duyệt Duyệt sao?


Nghĩ đến phản ứng của Duyệt Duyệtvừa rồi, cô nhất định cho là mình muốn cướp con đi


Anh cười khổ, cô có biết, trong lòng của anh, chỉ có cô - Tả Tình Duyệt mới là quan trọng nhất!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận