Cạm Bẫy Hôn Nhân: Sự Trả Thù Của Tổng Giám Đốc


"Theo chiếc xe phía trước kia." Máu trong người Cố Thịnh cũng kích động, mới vừa rồi anh đã nhìn thấy Duyệt Duyệt, còn có hai đứa con của bọn họ, anh cũng nhìn ra được cô rất yêu hai đứa nhỏ, bọn họ rất hạnh phúc!


Nhìn cô đem hai đứa bé sắp xếp ở trên xe, anh không nhịn được muốn thay thế cô, cô vẫn như năm năm trước, thân thể mỏng manh như vậy, làm thế nào có thể gánh vác nổi hai đứa bé đây?


Trong lòng đầy tự trách, nếu năm năm trước mình sớm biết bản thân yêu cô sâu đậm tận xương tủy, anh cũng sẽ không bỏ qua ba người bọn họ lâu như vậy!


Năm năm trước, tình yêu của Duyệt Duyệt dành cho anh, sao anh lại hoài nghi cô?


Anh nhớ lúc mới bắt đầu theo đuổi cô, cô luôn dùng ánh mắt ái mộ nhìn mình, nhưng anh luôn một mực tránh né, vẫn luôn bị thù hận mê hoặc, đến cuối cùng, gây tổn thương cho cô, cũng làm đau nhói tim mình!


Xe chở Tả Tình Duyệt dừng lại trước khu vui chơi, Cố Thịnh nhìn bóng dáng mảnh mai kia đem Ninh Ninh ôm vào trong ngực, trong lòng ngẩn ra, muốn từ trong tay cô đón lấy, nhưng anh biết, hiện tại anh chỉ có thể đứng từ xa nhìn cô!


Tả Tình Duyệt mang theo hai đứa bé đi dạo khắp nơi, trên mặt ba mẹ con cũng tràn đầy nụ cười, duy nhất khiến Tả Tình Duyệt cảm thấy kỳ quái chính là cô vẫn cảm thấy có một ánh mắt quen thuộc dừng ở trên người của cô, giống như ánh mắt ở bên ngoài nhà trọ!


Nhưng mỗi khi cô nhìn sang, cũng vẫn không thấy gì!


"Mẹ, con mệt rồi, con muốn ăn kem." Mới từ vòng xoay ngựa gỗ đi xuống, Ninh Ninh được Tả Tình Duyệt ôm vào trong ngực, nó ôm lấy cổ của mẹ, ở trên mặt cô hôn một cái, cực kỳ vang dội.


Tả Tình Duyệt cảm thấy thật ấm áp, “Được, chúng ta đi ăn kem!"


Bỏ lại cảm giác kỳ quái đó, Tả Tình Duyệt một tay ôm Ninh Ninh, một tay dắt Cảnh Hạo, ba người đi vào trong tiệm, mà ở cách đó không xa, một người đàn ông chống gậy lẳng lặng nhìn theo, ánh mắt theo sát bóng dáng kia, đột nhiên, một thanh âm non nớt vang lên ở phía sau anh, mang theo vài phần trách cứ.


"Cha không tuân theo cam kết!"


Cố Thịnh đột nhiên ngẩn ra, cái giọng nói này anh sao lại không nhận ra, nhìn lại trong tiệm kem, chỉ thấy có hai mẹ con, trong lòng đã hiểu ra.


Xoay người nhìn cậu bé trước mắt, trong lòng đầy khổ sở, “Cha chỉ muốn len lén đến nhìn mẹ con, con yên tâm, cha sẽ không để cho mẹ nhìn thấy bộ dạng này của cha!"


Cảnh Hạo nhàn nhạt liếc anh một cái, như không muốn chấp nhận lý do này!


Cố Thịnh thật cảm thấy bất đắc dĩ, ai có thể nghĩ tới người đàn ông bá đạo không ai bì nổi năm năm trước, lúc này lại khúm núm, sợ đắc tội đối với một đứa bé trai!


Anh quá nhớ Duyệt Duyệt rồi, đã không thể đợi cho tới khi mình khôi phục mới đến gặp cô!


"Con không muốn làm cho mẹ thương tâm." Cảnh Hạo mở to mắt, cố ý không nhìn người đàn ông cao lớn hơn mình rất nhiều ở trước mắt, chợt cậu thấy mẹ từ trong tiệm ra ngoài, hướng về phía cửa bên này chạy tới, trong lòng cả kinh, “Nguy rồi, mẹ tới!"


Oanh một tiếng, đầu Cố Thịnh muốn nổ tung, nghe Duyệt Duyệt kêu tên Cảnh Hạo ngày càng gần, nhất thời cứng ngắc ở đó, không dám quay đầu lại!


Cô tới rồi, anh. . . . . nên làm gì bây giờ?


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận