Cạm Bẫy Hôn Nhân: Sự Trả Thù Của Tổng Giám Đốc


Bữa tiệc đính hôn kết thúc, tất cả khách mời đã về hết, Cố Thịnh lái xe về biệt thự, vừa dừng xe, ánh mắt bị hút vào chiếc limousine dừng trước mặt, trong lòng hoài nghi, lông mày nhíu chặt.


Cận Hạo Nhiên? Không ngờ anh ta lại nhanh như vậy!


Giờ này, anh ta lại ở đây, vì chuyện gì, anh không cần suy nghĩ cũng biết, nhìn người phụ nữ đang ngồi bên cạnh, trong mắt bắn ra ánh sáng, Tả Tình Duyệt, anh vĩnh viễn sẽ không buông tay!


"Thịnh, sao vậy?" Tả Tình Yên cảm thấy có điều không bình thường, liền hỏi.


"Không sao, em ở yên đây chờ anh, anh ra ngoài có chút việc!" Ánh mắt Cố Thịnh lóe lên, mở cửa xuống xe, lúc này, Cận Hạo Nhiên cũng từ trên xe bước xuống, hai người đàn ông anh tuấn, một khí phách, một tao nhã lịch sự, từ từ đi tới gần nhau.


"Anh nên thực hiện cam kết của mình rồi!" Cận Hạo Nhiên ánh mắt lướt qua Cố Thịnh, rồi nhìn vào xe thấy người phụ nữ ấy, hôm nay là ngày anh đính hôn, đồng thời cũng là ngày anh từ biệt quá khứ. Từ hôm nay trở đi, anh chỉ có thể là một người bạn, đứng xa xa nhìn Tả Tình Duyệt, chỉ cần cô vui vẻ, anh hi sinh mọi thứ thì cũng xứng đáng lắm!


"Cam kết? Cam kết gì?" Cố Thịnh nhíu mày, khóe miệng nâng lên ý cười, ánh mắt nhìn thẳng gương mặt đang biến sắc của Cận Hạo Nhiên, trong mắt ẩn chứa châm chọc.


"Anh. . . . . Cố Thịnh, anh đã đồng ý rồi, tôi cùng Tiểu Ngữ đính hôn, anh sẽ buông tha cho Duyệt Duyệt, chẳng lẽ anh đã quên sao? Vậy là từ đầu chắc chắn anh đã toan tính không muốn cho cô ấy tự do!" Bình thường tính tình Cận Hạo Nhiên rất ôn hòa, trên mặt giờ đã nổi gân xanh, hung hăng nhìn nụ cười của Cố Thịnh, trong mắt lửa giận bùng nổ.


Cố Thịnh thấy phản ứng của Hạo Nhiên, nụ cười châm chọc nơi khóe miệng càng nồng đậm "Bác sĩ Cận rốt cuộc đã hiểu rồi sao? Tự do? Làm sao cậu biết cô ấy không tự do? Cô ấy là vợ của Cố Thịnh tôi, cậu có tình cảm với người phụ nữ của tôi là đã phạm vào quy tắc trò chơi, tôi cho cậu biết, Tả Tình Duyệt cả đời này là người phụ nữ của tôi, cho dù cô ấy có chết đi, cũng phải cùng tôi chôn chung một chỗ! Tự do? Buồn cười, ở bên cạnh tôi, cô ấy không cần tự do!"


Nói xong, nụ cười trên mặt Cố Thịnh cũng từ từ biến mất, thay vào đó là gương mặt nghiêm túc, vừa nói xong, anh cảm thấy một cú đấm như trời giáng đánh thẳng vào mặt mình, trong miệng mùi máu tươi lan tràn.

Nói xong, nụ cười trên mặt Cố Thịnh cũng từ từ biến mất, thay vào đó là gương mặt nghiêm túc, vừa nói xong, anh cảm thấy một cú đấm như trời giáng đánh thẳng vào mặt mình, trong miệng mùi máu tươi lan tràn.


"Cố Thịnh, đồ khốn kiếp!" Cận Hạo Nhiên không chút lưu tình, giờ đây anh hận không thể giết chết Cố Thịnh cho hả giận!


Cố Thịnh khẽ cau mày, trong mắt ánh lên không vui, khốn kiếp? Cho dù là khốn kiếp thì thế nào? Anh chỉ muốn Duyệt Duyệt ở bên cạnh mình, anh mặc kệ người ngoài nhìnanh thế nào! Dù người đời coi anh như ác ma anh cũng không quan tâm!


"Xả hết tức giận chưa? Nếu như hết tức giận rồi, xin mời đi cho, tôi muốn dẫn vợ mình về nhà!" Cố Thịnh hừ lạnh một tiếng, lấy tay lau đi vết máu nơi khóe miệng.


Cận Hạo Nhiên nhìn anh ta, tại sao có thể như vậy? Anh dùng hôn nhân của mình, mục đích là đổi sự tự do và niềm vui cho Duyệt Duyệt, nhưng, nhưng bây giờ anh biết, tất cả những gì anh hi sinh đều là vô ích, điều này khiến anh không thể chấp nhận được!


Trong lòng tức giận trước nay chưa từng có dâng trào, tay càng nắm càng chặt, anh đã từng tự nói với mình, đôi tay này có hai tác dụng, một là cùng với Duyệt Duyệt đánh đàn, hai là dùng y học để cứu giúp bệnh nhân, nhưng giờ đây anh chỉ muốn dùng đôi tay này để trút giận!


Lại một đấm đánh vào mặt Cố Thịnh, lần này sắc mặt Cố Thịnh cực kỳ khó coi, trong mắt thoáng qua ánh sáng, một nắm đấm hướng về phía Cận Hạo Nhiên, cú đấm quá mạnh khiến Cận Hạo Nhiên lảo đảo.


"Vừa rồi không ra tay, là vì tôi muốn giữ thể diện cho chồng chưa cưới của em mình thôi, cậu đừng có được voi đòi tiên!" Muốn đánh nhau vậy sao? Anh Cố Thịnh cho tới bây giờ chưa từng sợ ai, người khiến anh sợ cũng chỉ có Tả Tình Duyệt mà thôi!


Trừ sợ cô bỏ rơi mình, không thương mình, anh cái gì cũng không sợ!


"Được voi đòi tiên? Người được voi đòi tiên là anh chứ không phải tôi! Anh không nhìn thấy nỗi khổ của cô ấy sao? Anh không nhìn thấy sự bi thương trong mắt cô ấy sao? Kể từ khi cô ấy gả cho anh, cô ấy có được ngày nào vui vẻ không , anh là người rõ nhất! Anh muốn giữ cô ấy bên mình, tại sao không đối xử tốt với cô ấy, quý trọng cô ấy? Chẳng lẽ anh muốn cô ấy bị hành hạ đến chết, anh mới vừa lòng sao? Cố Thịnh, anh là một con quỷ!" Cận Hạo Nhiên chỉ vào người phụ nữ trên xe, mỗi một câu chỉ trích đều như đâm một nhát dao vào lòng Cố Thịnh.


Cố Thịnh giật mình, anh thấy sự đau khổ của cô, cũng hối hận về những hành động mình đã làm nên anh đã quyết định từ nay về sau sẽ đền bù cho cô, yêu cô.


"Ác ma? Dù là ác ma cũng có thứ muốn bảo vệ!" Ánh mắt Cố Thịnh hơi trầm xuống, trước kia anh muốn thay anh cả báo thù, thay Tiểu Ngữ xả giận, nhưng bây giờ, người anh muốn bảo vệ chỉ có Tả Tình Duyệt mà thôi! Bỏ qua thù hận, anh sẽ dùng tình yêu để đền bù cho cô tất cả đau đớn mà anh đã gây ra, chỉ cần cô ở bên cạnh, chỉ cần cô từ từ yêu anh!


Ác ma thì thế nào? Anh không để tâm tới đánh giá của người ngoài!


Cận Hạo Nhiên bị ánh mắt đau thương của Cố Thịnh làm cho ngây người, nhưng chỉ trong chốc lát, anh lại khôi phục sự tức giận, Cố Thịnh sao có thể đau đớn chứ? Anh ta chỉ đem lại đau khổ cho người khác mà thôi!


Ánh mắt nhìn về người phụ nữ trên xe, Cận Hạo Nhiên trong mắt thoáng qua ánh sáng, sải bước đi tới, mở cửa xe, kéo cổ tay của cô ấy.


"Anh làm gì vậy?" Lông mày Tả Tình Yên nhíu chặt, nhìn người đàn ông trước mặt, vừa rồi cô nhìn hai người bọn họ đánh nhau, trực giác nói cho cô biết, có thể là vì quan hệ với Tả Tình Duyệt, cô ta cũng không dám xuống xe, sợ lộ ra sơ hở.


"Đi theo tôi!" Cận Hạo Nhiên trong mắt thoáng qua sự ôn hòa, với Duyệt Duyệt, trong mắt anh chỉ có sự dịu dàng.


Tả Tình Yên bị anh kéo đến trước mặt Cố Thịnh, Cận Hạo Nhiên dùng ánh mắt chân thành, khích lệ nhìn cô ta "Duyệt Duyệt, em nói cho anh ta biết đi, em phải được tự do, em phải rời xa anh ta, em phải chính miệng nói cho anh ta biết! Đừng sợ gì cả, anh sẽ không để cho anh ta làm tổn thương em!"

Tả Tình Yên bị anh kéo đến trước mặt Cố Thịnh, Cận Hạo Nhiên dùng ánh mắt chân thành, khích lệ nhìn cô ta "Duyệt Duyệt, em nói cho anh ta biết đi, em phải được tự do, em phải rời xa anh ta, em phải chính miệng nói cho anh ta biết! Đừng sợ gì cả, anh sẽ không để cho anh ta làm tổn thương em!"


Cho dù là đánh cược cả mạng sống, anh cũng muốn Duyệt Duyệt được bình an!


Đây là mong ước của anh, đáng nhẽ hôm nay phải nói lời tạm biệt quá khứ, nhưng không nhìn thấy cô hạnh phúc, anh không bỏ rơi cô được!


Chính anh cũng biết tình cảm của mình đối với Duyệt Duyệt càng lúc càng sâu đậm!


Nhưng anh nhận ra, nhìn Duyệt Duyệt không vui, tim của anh, rất đau!


Tả Tình Yên “tiêu hóa” lời của anh ta, bọn họ quả nhiên vì Tả Tình Duyệt mà đánh nhau, trong lòng ghen tỵ, Tả Tình Duyệt ơi Tả Tình Duyệt, cô rốt cuộc có gì hấp dẫn, mà bao người đàn ông đều điên cuồng vì cô?


Cô không quên, người đàn ông đang giữ chặt vai cô lúc này mới vừa rồi cùng em gái của Cố Thịnh đính hôn!


"Duyệt Duyệt, đừng sợ, nói ra điều em muốn đi, nói cho anh ta biết, em phải được tự do!"


Không khí trong nháy mắt nghiêm trọng, Cận Hạo Nhiên nhìn thẳng hai mắt của cô, cố gắng cho cô sự khích lệ, một bên Cố Thịnh nắm chặt đôi tay, như đang sợ điều gì. . . . .


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận