Cạm Bẫy Hôn Nhân: Sự Trả Thù Của Tổng Giám Đốc


Cô không đủ tư cách mang thai con anh!


Tả Tình Duyệt run rẩy, tay đặt trên bụng dường như mang sức nặng ngàn cân.


Tại sao? Tại sao cô không đủ tư cách sinh con cho anh?


Anh sao lại tuyệt tình vậy?


Có người từng nói tình yêu của đàn ông nếu còn nồng đậm thì phụ nữ sẽ được cưng chiều như nữ hoàng nhưng một khi đã mất đi thì phụ nữ chỉ là kẻ thứ dân hèn kém mà thôi! Chỉ cần một cái liếc nhìn đối với đàn ông cũng coi đó là sự bố thí rồi!


Tâm như bị dao cắt, Tả Tình Duyệt sợ hãi không biết mình còn ở lại sẽ còn nghe được những lời tàn nhẫn thế nào nữa, im lặng đứng dậy, cô muốn bỏ đi! Sự chờ mong được nói cho Cố Thịnh biết cô đã mang thai con của anh giờ đã vỡ tan như bọt xà phòng.


Cô không thể để anh biết đến sự tồn tại của đứa bé!


Cô không thể tưởng tượng được, nếu anh biết cô mang thai, sẽ đối xử tàn nhẫn với cô thế nào nữa!


Nghĩ đến lời nói của anh vừa rồi, cho dù cô mang thai, anh cũng không thể xác đinh được đó có phải con của mình không!


Không thể xác định? Tả Tình Duyệt khóe miệng nâng lên khổ sở, cô cảm thấy toàn bộ thế giới như sụp đổ, mà cô đang ở tầng cuối cùng của địa ngục, bất lực vùng vẫy.


Như đã huy động hết sức lực bản thân, Tả Tình Duyệt bước lên một bước, nhưng trước mặt cô là màn đêm. . . . . Cô ngã xuống ngất đi.


Cố Thịnh vẫn chú ý tới từng hành động của cô, thấy cơ thể nghiêng ngả đứng không vững rồi dần ngã xuống, anh đẩy mạnh Tôn Tuệ San ra, nhưng cũng chẳng kịp đỡ Tả Tình Duyệt.


"Duyệt Duyệt. . . . ." Cố Thịnh vực cô dậy, sắc mặt cô trắng bệch, làm lòng anh bị đâm một nhát đau nhói. Anh nguyền rủa, đáng chết, tại sao biết cô đã phản bội mình, còn lo lắng cho sức khỏe của cô đến vậy!


"Tả Tình Duyệt, cô tỉnh lại đi!" Cố Thịnh không chút thương tiếc lay mạnh thân thể Tả Tình Duyệt, nhưng hai mắt Tả Tình Duyệt vẫn nhắm nghiền, không có phản ứng, trong lòng anh dâng lên nỗi lo lắng.

"Tả Tình Duyệt, cô tỉnh lại đi!" Cố Thịnh không chút thương tiếc lay mạnh thân thể Tả Tình Duyệt, nhưng hai mắt Tả Tình Duyệt vẫn nhắm nghiền, không có phản ứng, trong lòng anh dâng lên nỗi lo lắng.


"Thịnh, anh còn quan tâm cô ta làm gì?" Tôn Tuệ San không vui, sau những chuyện vừa xảy ra mà Cố Thịnh vẫn còn quan tâm người phụ nữ này, xem ra, Cố Thịnh yêu Tả Tình Duyệt vượt hơn cả những gì cô ta tưởng tượng. Trong lòng sôi trào ghen ghét, “Anh đừng quên, cô ta đã phản bội anh!"


"Tránh ra!" Cố Thịnh trong mắt tràn đầy tối tăm, ôm Tả Tình Duyệt lên, anh không thể bỏ mặc cô như vậy được.


Trong nhà hàng bắt đầu có tiếng xì xào to nhỏ, mọi ánh mắt đều tập trung ở ba người họ, mọi thực khách đều thấy, một người đàn ông tuấn tú ôm một người phụ nữ xinh đẹp lao nhanh ra khỏi nhà hàng, trên mặt người đàn ông ấy là sự lo lắng, khẩn trương .


Trong bệnh viện.


Tả Tình Duyệt mở mắt ra, mùi thuốc sát trùng rất quen thuộc khiến cô cau mày, cô tại sao lại ở bệnh viện?


Cô nhớ mình đi theo Cố Thịnh cùng Tôn Tuệ San đến nhà hàng, cô định nói cho Cố Thịnh biết tin mình đang mang thai, nhưng lại nghe được cuộc hội thoại khiến lòng đau đớn!


"Hừ. . . . ." Tả Tình Duyệt vùi đầu vào trong chăn, đau đớn khóc thành tiếng, tay nhè nhẹ sờ trên bụng, làm thế nào bây giờ? Cô nên làm gì bây giờ?


Cố Thịnh sẽ không để cho cô sinh con ra!


Cô nên làm gì đây?


"Tỉnh chưa? Tỉnh rồi thì đứng dậy cùng tôi về!" Giọng nói lạnh lùng truyền tới, khiến thân thể cô đột nhiên cứng đờ, giọng nói này hết sức quen thuộc, là Cố Thịnh!


Anh ấy tại sao lại ở đây?


Cố Thịnh nhíu chặt lông mày, không nghe được tiếng trả lời liền vén chăn lên, ép cô nhìn thẳng vào mặt mình, khi thấy trên mặt cô toàn là nước mắt, lòng không khỏi đau nhói. Lập tức quay đi không muốn nhìn thấy gương mặt cô bởi nó khiến cho ai ai cũng phải thương tiếc.


Cô diễn kịch rất giỏi, không phải sao?


Anh không muốn bị cô lừa gạt thêm một lần nào nữa, cũng sẽ không đối với cô có chút thương tiếc nào nữa!


"Đứng lên!" Giọng nói lại vang lên, Cố Thịnh không cho cô thời gian chuẩn bị, liền kéo cổ tay cô, kéo cô ngồi dậy, như đang cố ý trút giận.


"A. . . . ." Đột nhiên bị đau Tả Tình Duyệt không có sự chuẩn bị trước, anh bây giờ thật đáng sợ, ánh mắt sắc bén kia giống như muốn băm cô thành ngàn mảnh.


Cả người bỗng rét run, theo bản năng bảo vệ bụng của mình, anh đã biết bí mật trong bụng cô sao?


Tả Tình Duyệt trong mắt bị nỗi sợ hãi bao phủ, cố sức vùng khỏi tay anh, cô không muốn để cho con phải chịu bất kì tổn thương nào!


Đây là kỉ niệm duy nhất mà cô còn níu giữ được, cho dù phải liều cả mạng sống, cô cũng muốn bảo vệ con mình được an toàn!


Cố Thịnh lông mày càng nhíu chặt hơn, nhìn thấy khuôn mặt sợ hãi của cô, đôi tay không rời cứ ôm khư khư trước bụng càng làm anh đau đớn!


Người đàn bà đáng chết, cô quan tâm đến đứa con nghiệt chủng ấy vậy sao?


Trong mắt bao phủ tầng khí lạnh, Cố Thịnh từng bước từng bước đến gần Tả Tình Duyệt, cô hoảng sợ lùi về sau, trong lòng có dự cảm không tốt!


"Sao vậy? Cô đến Mĩ cũng không nói với tôi một câu, khiến tôi rất giận. Giờ tôi đưa cô về nước, cô lại có phản ứng như vậy, hay là cô có chuyện gì giấu tôi?" Cố Thịnh ngoài mặt rất ôn hòa nhưng trong lòng đang vạch ra một kế hoạch.


"Không có. . . . . Không có! Em không có chuyện gì giấu anh cả!" Tả Tình Duyệt lắc đầu, anh ấy vẫn chưa biết mình đang mang thai?


Trong lòng thở phào nhẹ nhõm, nếu anh đã không biết, thì cô càng phải cẩn trọng mọi hành động tránh để Cố Thịnh sinh nghi!

Trong lòng thở phào nhẹ nhõm, nếu anh đã không biết, thì cô càng phải cẩn trọng mọi hành động tránh để Cố Thịnh sinh nghi!


Hít thở thật sâu, Tả Tình Duyệt cố gắng che giấu nỗi bất an, sợ hãi trong lòng mình.


"Đi! Về nơi tôi ở!" Cố Thịnh ôm cô vào lòng, hành động này dịu dàng này làm Tả Tình Duyệt nghĩ mình đang mơ.


"Nhưng. . . . ." Tả Tình Duyệt muốn từ chối, lại nhìn thấy ánh mắt không vui của anh.


"Thế nào?" Cố Thịnh nhíu nhíu mày, giọng nói ẩn chứa không vui, trong lòng tràn đầy khinh bỉ, cô không muốn cùng anh về, lại muốn tiếp tục ở bên Kiều Nam sao?


Hừ! Anh sẽ không để cho đôi gian phu dâm phụ này được toại nguyện đâu!


"Chị họ. . . . ." Trong lòng Tả Tình Duyệt đau xót, anh đưa cô về chỗ anh ở, thì Tôn Tuệ San phải tính sao đây? Cô không muốn chạm mắt với chị họ, cô sợ hãi khi ở bên cạnh Cố Thịnh, sẽ rất khó khăn che giấu việc mình đang mang thai!


Mặc dù cô rất muốn ở cùng Cố Thịnh, rất muốn mỗi ngày đều thấy Cố Thịnh, nhưng cô bây giờ đã không còn như trước kia nữa, giờ cô phải dùng cả tính mạng mình để bảo vệ con!


Nhưng Cố Thịnh sẽ để cô được toại nguyện sao?


"Cô và chị họ của mình chẳng phải đã từng ở chung với nhau sao? Tôi hi vọng hai người có thể hòa hợp với nhau, dù sao thời gian chúng ta ở bên nhau vẫn còn dài!"


Câu nói của Cố Thịnh đầy ẩn ý, anh muốn nói cho cô biết, cô vĩnh viễn cũng đừng mơ từ bỏ cuộc hôn nhân này, anh muốn cả đời cầm tù cô!


Tả Tình Duyệt ngẩn ra, thời gian bên nhau vẫn còn dài? Vậy cô vẫn phải nhìn người đàn ông mình yêu ân ái, ngọt ngào với người phụ nữ khác sao?


Tại sao anh lại tàn nhẫn như thế chứ?


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận