Cạm Bẫy Hôn Nhân: Sự Trả Thù Của Tổng Giám Đốc


"Người phụ nữ đáng chết!" Cố Thịnh khẽ nguyền rủa ra tiếng, trong đầu hiện ra hình ảnh lúc bọn họ nằm ở trên giường, đôi tay nắm chặt, hung hăng vo tấm hình thành một cục.


Còn nói chuyện đó không phải như anh nghĩ, vậy bây giờ vậy là tình huống gì?


Trong mắt thoáng qua hận ý, Cố Thịnh hung hăng đánh vào trên bàn làm việc, rầm một tiếng, vang dội cả căn phòng!


Quả nhiên là người phụ nữ đê tiện, ném xấp hình còn lại trong tay lên bàn, anh đã không cách nào tiếp tục xem nữa, anh sợ mình sẽ không nhịn được tìm tới, giết đôi gian phu dâm phụ đó.


"Kiều Nam, sỉ nhục anh đem đến cho tôi, tôi sẽ bắt anh trả lại từng chút từng chút!" Cố Thịnh kiên định tuyên cáo, anh sẽ không cho đôi nam nữ này sống tốt, phản bội sao? Bọn họ yêu nhau sao?


Anh muốn xem một chút, bọn họ rốt cuộc làm sao tiếp tục yêu!


Cố Thịnh nhắm hai mắt lại, để cho mình bình tĩnh lại, anh không thể khinh thường lực lượng thủ hạ của Kiều Nam, muốn tiêu diệt anh ta, khiến anh không trở mình được, nhất định phải có kế hoạch kín đáo!


Mở mắt ra lần nữa, trong mắt của anh đã thành trong sáng, thân hình cao lớn đứng lên từ trên ghế, ánh mắt trong lúc lơ đãng, lại rơi vào những tấm hình kia, trái tim vốn bình tĩnh lại bị kích lên gợn sóng lần nữa, chỉ vì anh thấy được hình ảnh bọn họ cùng nhau từ bệnh viện đi ra.


Theo bản năng cầm những tấm hình kia lên lần nữa.


Bệnh viện? Tại sao là bệnh viện? Người nào bị bệnh? Là cô sao?


Không biết vì sao, trong lòng bị đâm đau đớn, bén nhạy thấy tên bệnh viện, trong mắt Cố Thịnh thoáng qua ánh sáng sắc bén, sải bước đi ra khỏi phòng làm việc.


Xe hơi chạy như điên, cho đến cửa bệnh viện, Cố Thịnh mới dừng lại, chỉ cần dùng một chút thủ đoạn nhỏ, anh dễ dàng tra được tên tuổi Tả Tình Duyệt!


Quả nhiên, là cô bị bệnh?


Trong đầu hiện ra bóng dáng của Tả Tình Duyệt, cô đúng là gầy đi không ít!


Trong lòng mơ hồ trồi lên lo lắng, nhưng, khi anh thấy chỗ Tả Tình Duyệt đến khám, trong lòng đột nhiên căng thẳng, vô cùng đau đớn..


Ba chữ khoa phụ sản như một con thú dữ há miệng to như chậu máu về phía anh.


Tại sao phải đến khoa phụ sản? Là như anh nghĩ sao?


Ôm thái độ nhất định phải biết rõ, Cố Thịnh đi tới khoa phụ sản, trải qua hỏi thăm, tim của anh hoàn toàn chết rồi.


Mang thai! Duyệt Duyệt mang thai! Làm sao cô có thể mang thai?


Nhắm chặt hai mắt, che kín đôi tròng mắt hiện lên vô tận đau đớn, đứa bé hơn một tháng, lúc đó, đúng là thời điểm anh cẩn thận che chở cô, bọn họ ở trên giường cũng chỉ ôm nhau ngủ, trừ lần đó. . . .


Nhưng, sẽ trùng hợp như thế sao?


Anh không tin, chỉ vì sau đó liền xuất hiện hình cô lên giường với Kiều Nam, bảo anh làm sao tin tưởng đứa bé kia là của anh!


Quả thật không phải của anh!


Bởi vì mới vừa rồi bác sĩ khoa phụ sản đó đã xác nhận ý nghĩ của anh, cô ta nói, đó là một đôi cha mẹ chuẩn mực cùng đến, người cha che chở người mẹ đầy đủ, là đôi vợ chồng ân ái nhất cô ta từng gặp.


Vợ chồng ân ái nhất? Ha ha. . . Cố Thịnh cười khẽ một tiếng ở trong lòng, hay cho đôi vợ chồng ân ái nhất!


Nỗi hận trong mắt nồng đậm hơn bao giờ hết, khó trách bọn họ đến Mỹ, khó trách lúc ở phi trường, tay Kiều Nam đặt ở trên bụng của cô, khó trách bọn họ vui vẻ như vậy, thì ra là bọn họ có con!


Vậy anh bị xem là cái gì?


Ông chồng danh chánh ngôn thuận như anh bị xem là cái gì?


Buồn cười! Thua thiệt anh vẫn còn do dự trong thái độ đối xử với cô, vì không để dư luận cho cô đả kích sâu hơn, anh thậm chí thừa nhận người đàn ông trong hình chính là mình, thời gian này, xem ra chỉ có mình anh kéo co, giãy giụa, khó chịu!


Mà bọn họ. . . . .


Tiếng nói tiếng cười, vợ chồng ân ái!


Đôi tay nắm chặt thành quyền, đốt ngón tay phát ra tiếng vang răng rắc, trong mắt Cố Thịnh ngưng tụ hận ý nồng đậm. Lần này, anh sẽ tính cả thù mới của anh và hận cũ của anh hai, toàn bộ trả lại trên người người phụ nữ này và đứa bé!


Nếu bọn họ yêu đứa bé này như vậy, vậy hãy cầu nguyện đi, tốt nhất mệnh đứa bé này hãy lớn một chút!


Không biết vì sao, Tả Tình Duyệt đang ăn điểm tâm đột nhiên đau bụng, theo bản năng đưa tay ấn bụng, trong lòng mơ hồ có dự cảm không tốt.


Sẽ xảy ra chuyện gì sao?


Sắc mặt Tả Tình Duyệt hơi biến thành trắng bệch.


"Sao vậy?" Kiều Nam nhận thấy được sự khác lạ của cô, để công việc trong tay xuống, đi về phía Tả Tình Duyệt. Vì có thể có thời gian ở chung với Duyệt Duyệt nhiều hơn, Kiều Nam đem tất cả mọi chuyện về biệt thự xử lý, vốn là anh có thể ném cho thuộc hạ toàn bộ mọi việc, nhưng, lúc này đang chiến tranh với Cố Thịnh, anh không thể không tự mình tăng gia đề phòng.


"Không sao, chỉ đau chút thôi." Sẽ không có chuyện gì đâu! Xế chiều hôm nay lúc bọn họ đi kiểm tra, bác sĩ nói đứa bé trong bụng cô an toàn lớn lên, chỉ cần định kỳ đi khám thai là được, đau đớn vừa rồi chỉ trong khoảnh khắc, hiện tại lại khôi phục bình thường rồi. Tả Tình Duyệt cười khổ trong lòng, chắc tại mình quá để ý!


Nghĩ đến con, trên mặt Tả Tình Duyệt lập tức toát ra ánh sáng của tình mẹ!


Thấy cô không có sao, Kiều Nam cũng yên tâm lại, nhưng không có trở về tiếp tục làm công việc của mình, mà ở bên cạnh cô, hai người cùng nhau ăn điểm tâm.


. . . . . . . . .


Tả Tình Duyệt ngồi một mình trên ghế dài trong công viên, Kiều Nam bảo cô chờ ở đây một lát, nói là đi mua một ít đồ, bộ dáng thần thần bí bí kia, thật khiến cô cảm thấy buồn cười, có lúc, cô lại cảm thấy Kiều Nam như một đứa bé trai!


Nhìn mấy đứa trẻ chơi đùa ở chỗ không xa, trên mặt của cô hiện lên nụ cười, cô không chỉ ảo tưởng bộ dáng đứa bé một lần, bé sẽ giống ai? Giống Cố Thịnh nhiều hơn, hay giống cô nhiều hơn?


Trong đầu cô, đã có vô số bộ dáng của đứa bé, từng hình ảnh đều đáng yêu như một thiên sứ nhỏ, cô thật muốn xem tất cả đều là con của mình!


Có phải cô quá tham? Tả Tình Duyệt cười khổ trong lòng.


Đột nhiên, tầm mắt của cô xuất hiện một bóng dáng quen thuộc, là anh, Cố Thịnh!


Thời gian này, Kiều Nam nói là đang an bài cô gặp mặt Cố Thịnh, nhưng lại chậm chạp không có động tĩnh, không nghĩ tới cô lại gặp anh ở đây!


Trong lòng kích động, Tả Tình Duyệt không để ý mình còn đang chờ Kiều Nam, cao hứng chạy về phía Cố Thịnh, nhưng, bước chân của cô dừng lại trong nháy mắt, không thể tiếp tục bước lên phía trước một bước.


Chỉ vì cô thấy Cố Thịnh không phải một mình, có một người phụ nữ chạy vào trong ngực của anh, hai người tựa sát vào nhau lên xe. Tâm bị đâm đau đớn, người nọ không phải là ai khác, chính là chị họ Tôn Tuệ San của cô!


"Bọn họ vốn nên đi chung với nhau mà?" trong lòng Tả Tình Duyệt bị khổ sở dày đặc lấp đầy, Tôn Tuệ San là Cố Thịnh mang đến đây với anh.


Bất tri bất giác, nước mắt không có tiền đồ rơi xuống, nhìn xe khởi động, Tả Tình Duyệt mới đột nhiên thức tỉnh, cô không muốn nhìn bọn họ rời đi, cô còn muốn nói cho anh biết tin tức mình mang thai!


Đúng rồi, cô muốn nói cho anh biết, cô đã có con của anh!


Trong lòng quyết định, Tả Tình Duyệt chặn một chiếc taxi, đi theo xe Cố Thịnh. . .


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận