Cách Xa Ngựa Đực, Tự Ta Làm Lên


Thiên Thiên ngẩng đầu nhìn trên mặt Noãn Phong từ từ đọng lại thành băng,

lòng bàn tay không khỏi run một trận, miếng bánh ngọt này liền rơi xuống mặt Ninh Ngọc, hết sức nhếch nhác. Thấy thế, nàng vội vội vàng vàng đưa tay phủi mảnh vụn trên mặt hắn.


Vì vậy, lần này, đổi thành Ninh Ngọc mặt lạnh rồi. Hắn kéo tay Thiên Thiên ra, từ trong ngực lấy khăn tay ra từ từ lau chùi gương mặt, động tác

chậm chạp không nhanh nhẹn, sau khi phủi sạch, đặt khăn tay lên bàn

vuông nhỏ, vẫn ra lệnh với Thiên Thiên như cũ: "Điểm tâm."


Thiên Thiên hách nhiên, lúng túng nhìn Noãn Phong ngoài xe ngựa mắt không

chớp nhìn chằm chằm Ninh Ngọc, nhưng trên tay vẫn đem bánh ngọt đút tới

bên môi Ninh Ngọc.


"Công tử, xin xuống xe, đến khách sạn rồi." Noãn Phong rốt cuộc khôi phục

bình tĩnh, tất cả ác liệt lúc trước tản đi, nụ cười nhàn nhạt yếu ớt trở lại bên môi nàng một lần nữa.


"À, được." Thiên Thiên đồng ý, đưa tay theo thói quen ôm Ninh Ngọc.


"Công tử giao phu nhân giao cho thuộc hạ là được, loại chuyện thô lỗ này, để

hạ nhân làm là được, công tử cần gì tự mình động tay." Noãn Phong nhàn

nhạt cười nhìn Thiên Thiên, lời nói có chút sắc bén.


"Chuyện thô lỗ? Noãn Phong, ngươi giải thích cho ta, cái gì gọi là chuyện thô

lỗ?" Không đợi Thiên Thiên mở miệng, Ninh Ngọc đã nói trước, cặp mắt

liếc xéo nàng, mang theo vài phần ý lạnh.


Noãn Phong không kiêu ngạo không siểm nịnh, vẫn cười yếu ớt như cũ: "Noãn

Phong chỉ là vì công tử suy nghĩ, không muốn công tử quá mức mệt nhọc.

Ngược lại phu nhân, thuộc hạ ngược lại tò mò, thật ra phu nhân bị bệnh

gì không tiện nói ra, ngay cả đi đường cũng muốn công tử ôm đi sao?" Rất dễ nhận thấy, Noãn Phong vốn định đấu đá đủ với Ninh Ngọc.


"Bệnh không tiện nói ra? A, ta vui vẻ, chàng vui lòng. Chàng nguyện ý ôm

ta...ta cũng vui vẻ cho chàng ôm. Cũng chỉ là một người muốn đánh một

người nguyện chịu đựng, sao lại có cái bệnh gì không tiện nói ra?" Ninh

Ngọc khiêu khích.


Thiên Thiên nghe có chút lúng túng, nàng có chút không rõ, lúc này Ninh Ngọc

như vậy thay ‘ Thẩm Thiên Thiên ’ hơn thua, là vì chính hắn, hay là vì

tương lai sau khi mình trở về trong cơ thể Thẩm Thiên Thiên lần nữa,

những ngày sau này có thể thoải mái chút?


Noãn Phong bị Ninh Ngọc chận thốt không nên lời, một đôi mắt nhìn Thiên Thiên, hi vọng Thiên Thiên nói vài câu.


"Khụ. Noãn Phong à, Thiên Thiên là vợ của ta, ta ôm nàng cũng là là chuyện

phải làm." Giọng nói Thiên Thiên vang lên, vừa nói vừa ra khỏi buồng xe, lập tức nhảy xuống xe.


Ly Hoan và Loan Nguyệt đã sớm chờ ở một bên, đứng ở cửa khách sạn có chút

không nhịn được. Lúc này thấy hai người Thiên Thiên Ninh Ngọc rốt cuộc

xuất hiện, cuối cùng là thở ra một hơi. Còn Noãn Phong trầm mặc đi theo

sau lưng Thiên Thiên, cụp xuống đầu không nói một lời.


"Tiểu Ngọc Nhi, mau mau vào khách sạn, ai ô ô, đói chết ta rồi." Ly Hoan vân vê Lan Hoa Chỉ, có chút giận trách.


Loan Nguyệt liếc nhìn hắn, từ trong cổ phát ra một tiếng hừ lạnh, để diễn tả mình đối với hắn khinh bỉ.


Điểm dừng chân nơi này cũng coi là phồn hoa, khách sạn trước mắt cũng là cái loại người đến người đi, phồn hoa lại náo nhiệt. Thiên Thiên ôm Ninh

Ngọc không khỏi quá thu hút sự chú ý của người khác, suy nghĩ một chút,

nàng vẫn buông hắn xuống, ngược lại đưa tay ôm bờ vai của hắn, nàng cúi

đầu cười làm lành với hắn, liền mang theo hắn cùng đi vào.

đầu cười làm lành với hắn, liền mang theo hắn cùng đi vào.


Tiểu nhị khách sạn khom mình đi tới một bàn Thiên Thiên này, nịnh nọt cười

nói: "Mấy vị khách quan, không biết muốn ăn những món gì?"


Noãn Phong đang định mở miệng, không nghĩ đã bị Ly Hoan giành nói trước: "Ta hỏi ngươi, chỗ các ngươi, cái gì rẻ nhất?" Hắn vểnh Lan Hoa Chỉ lên,

tròng mắt đen chuyển một cái như vậy, quả nhiên chính là một đại keo

kiệt.


Tiểu nhị sững sờ, ngay sau đó phản ứng kịp, bộ dạng nịnh nọt lúc trước biến

mất trong nháy mắt, lưng đứng thẳng, nói chuyện cũng không run lên,

giọng nói cũng ngang, liếc mắt nhìn hắn nói: "Rẻ nhất?, bánh bao khô rẻ

nhất."


Ly Hoan hài lòng gật đầu một cái: "Rất tốt, rất tốt. Cho nửa lồng bánh bao hấp, và một mâm rau cải."


Giọng nói tiểu nhị khinh bỉ: "Rau cải chỗ chúng tôi đắt lắm!"


Ly Hoan cau mày, tùy tiện nói: "Tóm lại có gì rẻ mang lên."


Tiểu nhị lĩnh mệnh, rút khóe môi rời đi, lưu lại một bàn mấy người im lặng

nghẹn họng bộ mặt tức giận nhìn Ly Hoan như không có chuyện gì xảy ra tự tại vẫn như cũ.


"Nè, các ngươi nhìn ta như vậy làm gì." Ly Hoan không hiểu, "Đây gọi là cần

cù tiết kiệm, Tiểu Ngọc Nhi, ngươi cần phải học nhiều chút. Hôm nay

ngươi đã lập gia đình gây dựng sự nghiệp, nếu sẽ không hạn chế chút, sớm muộn sẽ phá sản."


Thiên Thiên vuốt trán, có chút vô lực, Ninh Ngọc ngược lại một bộ dáng bình tĩnh, có lẽ cũng sớm thành thói quen.


Ninh Ngọc có thể nhịn, không có nghĩa là Loan Nguyệt cũng có thể nhịn.


"Ly Hoan, ra ngoài." Mặt Loan Nguyệt cười dịu dàng với hắn.


Ly Hoan: "Đi đâu?"


"Ra ngoài đó ~!" Loan Nguyệt quăng một cái mị nhãn trăm ngàn quyến rũ với hắn, liền thẹn thùng chạy ra khỏi cửa khách sạn.


Ly Hoan vung mái tóc, nhíu mày với Thiên Thiên: "Xem ra thế gian này, lại

có thêm một người quỳ dưới gối tiểu sinh ta rồi!" Dứt lời, phất tay áo

ngẩng đầu lên.


Chỉ là, một phút đồng hồ sau, cửa truyền đến một hồi tiếng hô đau ác liệt: "A ——! Loan Nguyệt ! Cô! Cô thật nhẫn tâm!"


"Mấy ngày không có đá ngươi...ngươi liền quên có đau hay không?" Giọng nói Loan Nguyệt có phần khí phách.


Thiên Thiên một phen rơi nước mắt đồng tình vì Ly Hoan, ngay sau đó sung

sướng khác thường thừa dịp Ly Hoan không có ở đây, gọi món lần nữa.


Tiếp tục theo lẽ thường lên đường, chỉ là tần số Loan Nguyệt đá thân dưới Ly Hoan có chút dày đặc. Theo thời gian từng ngày trôi qua, khoảng cách

đến Kinh Thành cũng là càng ngày càng gần, rốt cuộc quỳ thuỷ của Ninh

Ngọc đã hết, ánh mắt Noãn Phong nhìn Thiên Thiên . . . . . . Cũng càng

ngày càng phức tạp.


Nhưng mà, tổng kết mà nói, mọi thứ tiến triển cũng xem như là thuận lợi, cũng không có xảy ra tình trạng gì.


Lúc này, vừa một đêm tối đen.

Lúc này, vừa một đêm tối đen.


Lúc trước ban đêm xem như bình thường, dù sao Ninh Ngọc tới quỳ thuỷ, cho

nên xem như hai người ở gần nữa cũng không có gì xấu hổ. Nhưng bây giờ

thì khác, cuối cùng quỳ thuỷ của Ninh Ngọc đã hết, dẫn đến xấu hổ làm

cho Thiên Thiên cảm thấy vô cùng không thích ứng.


"Ta muốn tắm rửa." Ninh Ngọc nằm ở đầu giường, nhìn Thiên Thiên ngồi ở bên bàn, nhẹ giọng ra lệnh.


Trên trán Thiên Thiên tất cả đều là vạch đen: "Được, ta...ta bảo tiểu nhị

đem nước lên. . . . . ." Dứt lời, mở cửa, tính toán chạy trối chết.


"Thế nào, phu quân không có ý định đấm lưng giúp ta sao." Giọng nói đáng

chết của Ninh Ngọc truyền đến lần nữa, truyền vào trong lỗ tai Thiên

Thiên quả thật có thể so với là âm thanh xỏ lỗ tai.


—— nhưng mà tại sao hàng ngày gọi nàng ‘ phu quân ’ có thể gọi trôi chảy như vậy?


—— này không khoa học! !


Thiên Thiên chê cười quay đầu đi: "A, ha ha. . . . . . Vi phu không phải đi

gọi nước xong, trở về nữa giúp ngươi đấm lưng sao. . . . . ."


"Hả, khách quan, ngài muốn gọi nước? Tốt lắm, tiểu nhân liền phân phó phòng

bếp chuẩn bị!"Đúng vào lúc này, thật vừa đúng lúc, một cái tiểu nhị ca

đi ngang qua cửa phòng của Thiên Thiên . . . . . .


Thiên Thiên cũng không biết mình đến tột cùng nên khóc hay nên cười: "Ha, ha ha. . . . . . Phiền toái tiểu nhị rồi. . . . . ."


Tiểu nhị phất tay một cái, tỏ vẻ chính là chuyện nhỏ không cần để tâm, liền vui sướng chạy xuống dưới lầu.


Vẻ mặt Thiên Thiên đau khổ, mệt mỏi ngồi xuống cái ghế lần nữa.


Một lát sau, tiếng động ở cửa vang lên, một lát sau nữa, sương mù từ thùng

nước tắm bay lên trong phòng, một lát sau nữa nữa, Ninh Ngọc đã nhắm hai mắt, cả người toàn bộ ngồi ở trong thùng tắm.


Cả người Thiên Thiên đều đang run rẩy, tránh mắt ra chỗ khác, liền không dám thở mạnh một tiếng.


"Tới đây." Đột nhiên, giọng nói Ninh Ngọc truyền đến.


"—— không qua!" Thiên Thiên lắc đầu giống như trống lắc.


"Tới đây." Lúc này giọng nói có chút lạnh.


"—— không qua!" Thiên Thiên kiên trì.


"Đừng để cho ta lặp lại lần thứ ba, Thẩm Thiên Thiên."


Chân Thiên Thiên mềm nhũn, híp mắt từ từ đi qua sau lưng của hắn.


Ninh Ngọc quay đầu nhìn nàng: "Cởi giày."


"Hả?" Thiên Thiên sững sờ.


Ninh Ngọc cau mày, Thiên Thiên thấy thế, vội khom lưng cởi ra.


"Cởi quần áo." Hắn tiếp tục.


Thiên Thiên lấy tay che ngực, cặp mắt trong nháy mắt trợn to: "Cởi quần áo? ! Cởi quần áo làm gì?"


Nàng vừa mở mắt, liền trông thấy lúc này gương mặt của Ninh Ngọc bởi vì ngâm nước ấm mà hơi đỏ lên, một đôi mắt câu người, hơn nữa cổ và phần lưng

trắng nõn ửng hồng . . . . . . ‘ dụ dỗ ’ một cái, Thiên Thiên cảm thấy

tất cả máu dịch dâng trào lên, làm cho đại não của nàng trống không

trong chốc lát.


"Tắm uyên ương, không phải rất tốt sao." Môi đỏ của Ninh Ngọc bất giác cong lên diêm dúa lẳng lơ, nhìn nàng nhẹ giọng nói.


Ba ngàn sợi lông tơ của Thiên Thiên tất cả đều dựng lên, nổi hết cả da gà : "Tắm uyên ương tắm tắm cái rắm a!"


Ninh Ngọc không nói, cặp mắt cực nhanh liếc nhìn vị trí cửa sổ, ngay sau đó

trực tiếp đứng lên, gần sát thân thể Thiên Thiên, đưa tay cởi áo ngoài

của nàng, một tay kéo Thiên Thiên vào trong thùng tắm.


‘ bá ——’, trong nháy mắt bọt nước bốn phía.


Cả người Thiên Thiên đều ướt đẫm, áo lót dính thật chặt vào trên ngực,

Ninh Ngọc không cho nàng cơ hội thở dốc, lúc này tiến đến dán lên Thiên

Thiên, để cho thân thể mình và đối phương không hề có khe hở dính vào

một nơi.


Trực giác của Thiên Thiên toàn thế giới đều chỉ còn sót lại tiếng tim mình

đập, từng phát từng phát vang dội như vậy, mùi sữa trên người Ninh Ngọc

bay vào lỗ mũi của mình, ngọt ngào lại quyến rũ. Thậm chí nàng có thể

cảm thấy rõ ràng bộ ngực trên thân thể Ninh Ngọc, đụng vào ngực mình,

mang theo tư vị quyến rũ trí mạng.


Một loạt giác quan kích thích, khiến Thiên Thiên vô cùng bất đắc dĩ phát

hiện, dưới thân thể mình / lại bắt đầu bành trướng, từ từ chống đỡ ở

giữa thân thể mình và Ninh Ngọc. . .


Thật chết người!


Thiên Thiên xấu hổ đến muốn đi tìm chết, nàng nhìn cũng không dám nhìn vẻ mặt Ninh Ngọc lúc này, chỉ cảm thấy tay Ninh Ngọc vòng bên eo của mình,

giống như chặt lại một chút, thân thể hắn hơi ma sát khiến Thiên Thiên

cảm thấy có một loại khoái cảm từ thân dưới phát sinh, để cho nàng khống chế không được khẽ rên ra tiếng.


"Đừng, đừng làm bậy. . . . . ." Giọng nói Thiên Thiên vô cùng nhỏ, cả người

nàng cũng có chút run rẩy, nhẹ giọng nói ở bên tai Ninh Ngọc.


—— bởi vì nàng thật sợ, cứ như vậy nhào vào thân thể mình.


Hiện tại nàng là ‘ Ninh Ngọc ’, nhưng sớm muộn cũng có một ngày, nàng sẽ

biến thành ‘ Thẩm Thiên Thiên ’ lần nữa, trở lại trong thân thể Thẩm

Thiên Thiên. Nàng không thể làm chuyện có lỗi với chính mình. Coi như

nàng hiện tại dù muốn thế nào, cũng không thể! Bởi vì nàng hiểu, sớm

muộn mình sẽ phải hối hận.


Nhưng ai biết, Ninh Ngọc cũng không thèm để ý nàng, một đôi mắt hết sức trấn tĩnh, lúc này nhìn chằm chằm thật chặt cửa sổ.


Bởi vì, ở trong nhà làm tương phản, cửa sổ này, đột nhiên hiện lên một bóng người màu đen.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...