Cách Xa Ngựa Đực, Tự Ta Làm Lên


Thiên Thiên đi tới trước cửa phòng Ly Hoan, đưa tay gõ nhẹ cửa: "Ly Hoan, mở cửa."


Vừa dứt lời, cửa này liền cọt kẹt một tiếng mở ra, lộ ra khuôn mặt căng

thẳng của Ly Hoan. Trong lòng Thiên Thiên sững sờ, loại vẻ mặt này thật

đúng là nàng chưa bao giờ thấy qua ở trên mặt hắn, hôm nay đến tột cùng

là hắn thổi trúng ngọn gió nào, sao lại nghiêm túc như vậy?


"Vào đi." Ly Hoan né người ra, sau khi để Thiên Thiên vào phòng, lại đóng cửa lại.


Thiên Thiên đi vào cửa, ngồi ở trước cái bàn tròn, Ly Hoan cũng ngồi xuống,

ngồi ở đối diện với nàng nhìn nàng, không khí bên trong phòng , có chút

nghiêm túc. Thiên Thiên càng hiếu kỳ Ly Hoan đến tột cùng sẽ nói những

gì với mình, dứt khoát hỏi "Ngươi muốn nói gì? Đến tột cùng là muốn bàn

bạc chuyện quan trọng gì với ta?"


Ly Hoan cau mày nặng nề nhìn nàng, hỏi "Tiểu Ngọc Nhi, ngươi thật sự, yêu Thẩm Thiên Thiên rồi hả?"


Thiên Thiên sững sờ, ngay cả nàng suy nghĩ nát óc cũng không ngờ tới, Ly Hoan muốn nói với mình lại là chuyệ này! Suy nghĩ một chút, nàng hỏi ngược

lại: "Thế nào? Không được sao? Ta là phu quân của ‘ Thiên Thiên ’, yêu

nàng cũng là chuyện phải làm."


Vậy mà Ly Hoan càng buồn bực hơn, đưa tay không ngừng xoa tóc, mái tóc màu

đen như tơ tằm xinh đẹp rất nhanh trở nên rồi bù không chịu nổi, chân

mày cũng chen chúc lại thật chặt với nhau, nén giận nói: "Ngươi không

thể yêu nàng ta!"


"Chẳng lẽ ngươi cũng yêu Thiên Thiên rồi hả?" Nghĩ tới nghĩ lui, Thiên Thiên

cảm thấy chỉ có lý do này có thể giải thích vì sao lúc này Ly Hoan lại

táo bạo cái vấn đề này như vậy.


"Ôi chao Tiểu Ngọc Nhi của ta, mấy năm không gặp sao ngươi thay đổi đến ngu xuẩn như vậy!" Ly Hoan gấp đến độ bắt đầu dậm chân, "Ta hỏi ngươi,

ngươi luyện Tuyệt ẩn đến tầng thứ mấy?"


—— cái gì Tuyệt ẩn? Ahhh, nghe vào ngược lại gần giống như là Tứ ẩn.


Nhìn vẻ mặt hắn khẩn trương, Thiên Thiên suy tư một chút, dứt khoát nói: "Luyện đến tầng —— thứ bảy!"


Ly Hoan nghe vậy, sắc mặt càng trở nên âm trầm hơn, vẻ mặt đau khổ nói:

"Tiểu Ngọc Nhi, thật ra thì ta sớm nên nói cho ngươi biết, trước khi

ngươi chưa tu luyện Tuyệt ẩn đến tầng thứ chín, thì không thể động tình

động lòng, càng không thể hoan ái với nữ tử, nếu không tất cả đều trở

thành kiếm củi ba năm thiêu một giờ, hơi không cẩn thận chỉ sợ tẩu hỏa

nhập ma không nói, còn có thể biến thành ngốc tử. . . . . ."


Thiên Thiên nghe vậy, trong nháy mắt trố mắt! —— không thể hoan ái với nữ tử, không thể động tình động lòng? Hoa Mãn Lâu này của Ninh Ngọc trừ Loan

Nguyệt ở ngoài còn có mười bảy cô gái xinh đẹp như hoa, chẳng lẽ Ninh

Ngọc không có xảy ra quan hệ với các nàng ấy? Nhưng mà, xem như Ninh

Ngọc không có xảy ra quan hệ với các nàng ấy, nhưng ban đầu hắn cưới

nàng là vì cái gì? Chẳng lẽ Thẩm Thiên Thiên nàng liền nhất định phải

nàng là vì cái gì? Chẳng lẽ Thẩm Thiên Thiên nàng liền nhất định phải

trở thành thê tử ở dưới đó của Ninh Ngọc sao?


Đã như vậy, như vậy lúc ấy Ninh Ngọc đối với Loan Nguyệt nói thích mình,

là vì cái gì? Chẳng lẽ chỉ là vì kích thích Loan Nguyệt? Không, cái này

không thể nào. . . . . .


"Ban đầu ngươi không nên thành thân với Thẩm Thiên Thiên, chưa thành thân

ngươi đã khó khống chế được tim của mình, sau khi thành thân sợ rằng

càng khó hơn." Giọng nói hơi giận Ly Hoan truyền đến lần nữa, mang theo

phiền não và lo lắng, "Nếu không, thừa dịp ngươi chưa có chìm vào quá

sâu, ta mang Thẩm Thiên Thiên rời đi trước? Chờ đến khi ngươi đột phá

được tầng thứ chín, ta đem Thiên Thiên trả lại cho ngươi, được không?"


Thẩm Thiên Thiên nơi nào còn lắng nghe Ly Hoan đang nói chuyện gì, quanh

quẩn trong đầu nàng đều là sáu chữ "Không thể động tình động lòng" này,

không thể động tình, càng không thể động lòng, chẳng lẽ khuôn mặt tươi

cười tán tỉnh cười đùa của Ninh Ngọc đối với các cô gái xinh đẹp ở Hoa

Mãn Lâu, tất cả đều là giả, đối với nàng tất cả, tất cả đều là ngụy

trang!


"Tại sao, tại sao muốn lấy ta. . . . . ." Thẩm Thiên Thiên đặt mông ngồi trên băng ghế, lẩm bẩm ra tiếng.


Ly Hoan sửng sốt: "Cái gì ‘ lấy ta ’?"


Thiên Thiên không để ý tới hắn, chỉ là ngơ ngác nhìn phía trước.


"Haizz! Tiểu Ngọc Nhi, lúc ấy sư phụ để cho ngươi và ta lựa chọn bí tịch võ

công riêng cho mình, ngươi chọn Tuyệt ẩn, ta chọn Tứ ẩn, có ai nghĩ

rằng, tu luyện Tuyệt ẩn chẳng những muốn hủy dung, còn phải đoạn tình,

tu luyện Tứ ẩn phải tự thiến, ngươi nói xem, sao chúng ta lại xui xẻo

như vậy, nhận một người độc ác như vậy làm sư phụ!" Mặt Ly Hoan đầy bi

thương, đem cái ghế ngồi chuyển qua bên cạnh Thiên Thiên, đặt tay lên bờ vai của hắn, tính toán cùng ‘ Ninh Ngọc ’ ôm nhau mà khóc.


Cuối cùng Thiên Thiên có chút phục hồi tinh thần lại: "Ngươi nói cái gì? . . . . . . Hủy dung?"


Ly Hoan tiếp tục thương cảm, đưa tay vuốt ve đầu Thiên Thiên, nhìn nàng

giống như là đang nhìn một con rắn mất đuôi: "Tu luyện Tuyệt ẩn, tu

luyện càng cao diện mạo càng xấu xí, chỉ sau khi đột phá tầng thứ năm,

mới có thể khôi phục dung mạo. Ngươi có còn nhớ rõ mười sáu tuổi năm ấy, ngươi và ta cùng đi ra núi mua rượu cho sư phụ? Lúc ấy chính là ngày

Thất Nguyệt thả hoa đăng, nhưng mặt của ngươi dọa người như vậy, trên

mặt và cổ toàn mụn mủ, mụn mủ lớn chừng hạt đậu lồi lõm, tất cả người

thấy ngươi đều tránh đi, ngay cả ngươi muốn mua hoa đăng, cũng không có

người nguyện ý bán cho ngươi."


"Lúc ấy tất cả các cô nương đều vây quanh ta, cảm thấy ta rất xinh đẹp.

Nhưng mà có ai biết, kì thực ngươi so với ta còn đẹp hơn nhiều." Giọng

nói Ly Hoan nghe vào có mấy phần đau lòng, "Cũng không trách ngươi sẽ

thích tiểu thư Thẩm gia. Nhiều cô gái tránh ngươi như vậy, chỉ có nàng

thích tiểu thư Thẩm gia. Nhiều cô gái tránh ngươi như vậy, chỉ có nàng

ta dám đi tới bên cạnh ngươi , còn tặng ngươi một chiếc hoa đăng. Nếu mà đổi thành ta, cũng không biết vui mừng thành cái bộ dạng gì. . . . . .

A, Tiểu Ngọc Nhi, ta là vì sức khoẻ của ngươi, nếu mà ngươi định sống cả đời với nàng ta, ngươi hãy nghe lời của ta, tạm thời rời đi nàng ta

trước."


"——诶?" Trong nháy mắt Thiên Thiên mở to mắt, hoa đăng?


Trong đầu Thiên Thiên dùng sức nhớ lại, hoa đăng, hoa đăng. . . . . . Nàng

cẩn thận nhớ lại, đột nhiên trong đầu nhanh chóng lướt qua một đoạn

ngắn, trong lòng nàng ngưng tụ, nhắm mắt từ từ tập trung nhớ lại.


Linh quang thoáng qua, rốt cuộc tất cả cảnh tượng lúc ấy hiện lên rõ ràng trong đầu của Thiên Thiên.


Hôm đó chính là ngày Thất Nguyệt hoa đăng, khắp nơi đều là một mảnh cảnh

đẹp phồn hoa, có điều, Thiên Thiên đang đi trên đường, đột nhiên phía

trước vang lên từng trận âm thanh hít khí lạnh.


"Đây là con cái nhà ai, sao lại xấu xí như vậy!"


"Đúng vậy, đứa bé xấu xí như vậy, ta còn là lần đầu tiên nhìn thấy!"


"Oa! Thật là đáng sợ, thật là đáng sợ! Vị công tử này sao xấu xí như vậy, hù chết ta rồi!"


Từng trận âm thanh đan vào một chỗ, khiến Thiên Thiên cảm giác rất không

tốt, nàng tránh khỏi tay nha hoàn, xách theo hoa đăng trên tay như một

làn khói chạy về phía trước, dừng lại bên cạnh cái người‘ xấu xí ’, lẳng lặng nhìn hắn.


Hắn quả thật rất xấu, trên mặt ướt nhẹp, đầu cụp xuống, từ trong lòng đưa

tay móc ra một chiếc khăn tay trắng noãn, đặt ở nơi chảy mủ trên mặt nhè nhẹ lau sạch. —— chính là bởi vì động tác này, khiến Thiên Thiên phát

hiện, ngón tay của hắn quả thật cực kì đẹp đẽ, thon dài lại trắng nõn,

tiết cốt rõ ràng. Ánh mắt của hắn có chút cô đơn, mặc dù vẻ mặt rất đáng sợ, lồi lõm, nhưng mà ánh mắt lại đen bóng rất đẹp tựa như ngôi sao.


Sự phát hiện này khiến Thiên Thiên cảm thấy có chút tò mò, dứt khoát chạy

chậm đến bên cạnh hắn, đưa tay kéo một cái tay áo của hắn, nâng lên một

khuôn mặt tươi cười sáng rỡ nói với hắn: "Cho huynh." Nói xong, đem hoa

đăng trong tay đưa cho hắn.


Hắn sững sờ, nhìn nàng: "Ngươi không sợ ta sao?"


Thiên Thiên ngẩng đầu, bộ dáng phấn điêu ngọc mài rất là đáng yêu: "Không sợ, tay ca ca rất đẹp mắt!"


Hắn nhìn hai mắt của nàng, có chốc lát say mê, một lát sau mới phục hồi tinh thần lại: "Muội tên là gì?"


"Muội à, muội tên là Thẩm Thiên Thiên!" Thiên Thiên cười hắc hắc, lộ ra hai

cái răng nanh, "Ca ca có thể tới tìm muội chơi, nhà muội mở cửa hiệu

lương thực." Dứt lời, rất là vui vẻ quay đầu đi tìm nha hoàn của mình.


Chỉ là nàng lại không biết, khi nàng xoay người, hà bao bên hông bị hắn lén trộm đi, sau lần đó hà bao này chưa từng rời khỏi người hắn.


Lúc ấy, Thẩm Thiên Thiên mười tuổi, Ninh Ngọc mười sáu tuổi.


Nhớ lại xong, Thẩm Thiên Thiên lắc lắc đầu, nghĩ đến chính là bởi vì chuyện này, cho nên lúc đó Loan Nguyệt hỏi hắn có phải yêu Thẩm Thiên Thiên

hay không, Ninh Ngọc mới có thể nói với Loan Nguyệt "Đại khái là thích"

đi, có lẽ, chính Ninh Ngọc hắn cũng không thể xác định, có phải thích

nàng thật vậy hay không, thời niên thiếu nàng mỉm cười một cái, thật sự

có thể để cho hắn thích nàng nhiều năm như vậy sao?


Nàng không biết, chỉ là, loại cảm giác này, để cho nàng cảm thấy rất kỳ

diệu, thì ra là Ninh Ngọc đã từng là một người thiếu niên xấu xí như

vậy, bị người ghét bỏ, bị người chán ghét, không người nào nguyện ý đến

gần hắn, lúc đó hắn có cảm thấy cô đơn hay không? Hay là nói, hắn đã sớm thành thói quen với phản ứng mọi người, đã sớm thờ ơ nhìn thế gian? Nửa đêm không người là lúc hắn sẽ cảm thấy rét lạnh ba phần, tim của hắn có phải hay không đã, cứng rắn như bàn thạch. . . . . .


"Tiểu Ngọc Nhi, ngươi có biết lúc ta phát hiện Tứ Ản này sẽ khiến ta càng

ngày càng trở nên giống như nữ nhân, trong lòng ta có bao nhiêu sợ. Ta

sợ ta thật sự sẽ biến thành bộ dáng của nữ nhân, thích làm nũng, thích

vểnh ngón út lên, thậm chí, sẽ thích nam nhân. . . . . ." Cảm xúc Ly

Hoan rất sầu não, "Lúc ấy ta đã tu luyện tứ ẩn hơn phân nửa, dấu vết nữ

nhân trên người càng ngày càng nặng, thậm chí về sau lại, thấy nam tử

tuấn tú chút còn có thể lên tiếng đùa giỡn. . . . . . Rốt cuộc ta nhanh

chóng buông tha tu luyện, ta muốn làm nam nhân bình thường, ta muốn

thích nữ nhân, ta vốn thích nữ nhân mà! Cho nên ta mới đè Tứ Ẩn ở phía

dưới tủ sách, mượn cơ hội đánh cuộc với ngươi, rời khỏi Ninh phủ, ra

ngoài giải sầu."


Hắn đem mặt chôn ở trong cánh tay, gục xuống bàn, giọng nói thật thấp, nghe rất đè nén.


Thẩm Thiên Thiên thở dài, đưa tay vỗ vỗ trên lung hắn: "Đều đã trôi qua rồi, đừng nói nữa."


Ly Hoan ngẩng đầu lên, nghiêm mặt nói: "Tiểu Ngọc Nhi, xem như ngươi thích nàng đi nữa, cũng trước hết tạm thời buông tha, đợi đến lúc ngươi đã

luyện thành Tuyệt Ẩn, ta lại mang nàng trở về gặp ngươi, được không?"


Thiên Thiên rối rắm, lại không nói cái gì Tuyệt Ẩn hay không Tuyệt Ẩn, hiện

tại ở trong cơ thể Ninh Ngọc là mình, nơi nào biết tu luyện võ công thế

nào?


"Cái này. . . . . ." Thiên Thiên cà lăm rồi.


"Ngươi đã không quyết định được, ta giúp ngươi quyết định. Tối nay ta liền dẫn nàng ta rời đi." Có lẽ như Ly Hoan đã hạ quyết tâm.


Thiên Thiên đang muốn phản bác, cửa phòng, lại bỗng chốc bị đẩy ra, Thiên

Thiên và Ly Hoan đồng loạt quay đầu lại, chỉ thấy "Thiên Thiên" xuất

hiện ở cửa, biểu hiện trên mặt quá mức lạnh lùng, nhìn Ly Hoan trầm

giọng nói: "Không nhọc phí tâm."


Dứt lời, vào phòng đưa tay bắt được tay Thiên Thiên, liền lôi kéo nàng rời đi phòng của Ly Hoan.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...