Cách Xa Ngựa Đực, Tự Ta Làm Lên


Mắt Thiên Thiên sáng lên: "Thật không?"


Loan Nguyệt khinh bỉ nhìn nàng, lạnh nhạt nói: "Chẳng lẽ ngươi muốn ta trơ

mắt nhìn ngươi ở trong cơ thể của ta làm chuyện ngu xuẩn hay sao? Nếu

như mà cơ thể của ta bị ai đó làm tổn thương hoặc là hủy dung, ngươi lấy cái gì đền ta?"


Thiên Thiên có chút bất đắc dĩ, nàng đưa tay chậm rãi vuốt ve khuôn mặt Loan

Nguyệt của mình, lại nhìn mình ngồi ở đối diện "Mình", cảm thấy không

chân thật, giống như một cơn ác mộng, nhưng dù có thế nào nàng cũng

không thể từ trong mộng tỉnh lại, càng không cách nào suy đoán, giấc

mộng này, có thể không bao giờ chấm dứt hay không.


Họ nhìn nhau, giống như đang nhìn mình trong gương.


Thiên Thiên cụp mí mắt xuống, bảo đảm nói: "Ngươi yên tâm, ta sẽ bảo vệ cơ

thể ngươi thật tốt, nhất định sẽ không để cho ngươi chịu một chút thương tổn nào." Mặc dù giọng nói của nàng rất nhỏ nhẹ, nhưng lại kiên định vô cùng.


Loan Nguyệt quay đầu sang chỗ khác: " Cố gắng khống chế nội lực trong cơ

thể, không được vận công lung tung, còn nữa,"nàng dừng một chút, tiếp

tục nói, "Còn nữa, lúc đi ra ngoài làm nhiệm vụ, không cho phép cách xa

ta ba bước."


—— mặc dù giọng nói của nàng mang theo vài tia ý lạnh, nhưng trong giọng

nói vẫn xuất hiện một tia quan tâm nhàn nhạt. Mặc dù Thiên Thiên không

biết đến tột cùng nàng ta đang lo lắng cơ thể của nàng, hay là linh hồn

trong cơ thể này, nhưng trong lòng Thiên Thiên vẫn cảm thấy ấm áp.


Thiên Thiên chưa từng ngờ tới, sẽ có một ngày, vận mạng của nàng và Loan

Nguyệt sẽ quấn chặt với nhau, gắn bó với nhau không thể tách rời.


Vận mệnh con người luôn bất ngờ xuất hiện kỳ tích như vậy, bất luận la ai,

đều không thể nào đoán được, một giây sau sẽ xảy ra chuyện gì.


"Ninh Ngọc có đồng ý không?" Thiên Thiên có chút lo lắng.


Loan Nguyệt cười nhạo một tiếng, liếc nàng một cái, nhếch môi cười quyến rũ

một tiếng: "Hắn đương nhiên sẽ đồng ý. Chuyện Loan Nguyệt ta muốn làm,

có người nào ngăn cản được." —— Thẩm Thiên Thiên thề, cho tới bây giờ

nàng chưa từng nghĩ tới, gương mặt thanh tú của mình, cũng có thể quyến

rũ như vậy, cùng diện mạo không liên quan, tất cả mê hoặc lòng người,

tất cả đều từ trong đôi mắt ấy toả ra ngoài!


Thiên Thiên nhìn sững sờ, cuối cùng hiểu tại sao gương mặt của Loan Nguyệt rõ ràng chính là một gương mặt trẻ con, thế nhưng cũng có thể mị hoặc như

trước, thì ra là tất cả đều là bởi vì linh hồn bên trong.


Loan Nguyệt ưỡn ngực từ trên ghế đứng lên, nghiêng đầu nhìn Thiên Thiên đang sững sờ một cái: "Còn đứng ngây ra đó làm gì, thu dọn đồ đạc, chúng ta

đi ngay bây giờ."


Thiên Thiên lắc đầu mình, cuối cùng mới hồi phục tinh thần lại, có chút không kịp phản ứng: "Đi ngay bây giờ?"


Loan Nguyệt giận: "Bảy ngày sau Công Ngọc Quyết sẽ xuất hiện ở Giang Nam Tần Hoài quán, từ Kinh Thành đến Giang Nam, ít nhất cũng phải mất bốn ngày

còn chưa tính thời gian chúng ta phải lẻn vào Tần Hoài quán. Chẳng lẽ

còn chưa tính thời gian chúng ta phải lẻn vào Tần Hoài quán. Chẳng lẽ

ngươi định ở lại chỗ này đến hết mùa xuân rồi mới đi sao?"


Thiên Thiên lúc này mới đứng lên, kiên định nói: "Đi! Chúng ta đi ngay bây giờ!"


Lúc này sắc mặt Loan Nguyệt mới tốt hơn, dứt khoát lấy ra mấy bộ quần áo

trong tủ, đem theo ngân lượng và đồ trang sức trên bàn trang điểm, thay

một bộ quần áo thoải mái màu đen, đem mái tóc dài búi lên một cách lão

luyện, rồi mới nhìn Thiên Thiên bảo: "Đi!"


Thiên Thiên gật đầu một cái: "Được!"


Loan Nguyệt đi phía trước, Thiên Thiên sải bước đi theo phía sau. Nhưng Loan Nguyệt đi hơi nhanh, Thiên Thiên cảm thấy một trận đau đớn từ cái chân

còn chưa khôi phục hoàn toàn. Nàng cắn răng, khập khễnh cố gắng đi theo

sau lưng Loan Nguyệt.


Giữa ban ngày vốn không có người nào, đại khái cũng bị Ninh Ngọc phái ra làm các loại hình thù nhân vật kỳ quái, huống chi Loan Nguyệt và Thiên

Thiên đi cửa sau hậu viện. Hậu viện đều là nha hoàn tạp dịch, nhìn thấy

Loan Nguyệt đi tới, chỉ khom lưng nhìn nàng thở dài, làm sao có người

dám ngăn cản nàng. Cho nên Loan Nguyệt và Thiên Thiên ra khỏi Ninh phủ,

không có gì khó khăn.


Loan Nguyệt đi ở phía trước, đột nhiên dừng bước. Thiên Thiên hết sức chăm

chú đi khập khễnh phía sau nàng vội vàng không kịp phòng bị, suýt nữa

đụng trúng nàng.


Thiên Thiên tò mò nhìn nàng, hỏi "Sao bỗng nhiên dừng lại?"


Loan Nguyệt híp mắt nhìn nàng: "Chân của ngươi bị gì?"


Ánh mắt Thiên Thiên mơ hồ, sâu xa nói: "Hôm đó rơi xuống vách đá, chân bị

trật khớp, nhưng mà bây giờ không sao rồi." Thiên Thiên cười thật tươi

với nàng, an ủi, "Không cần lo lắng cho ta, ngươi cứ đi trước đi, ta sẽ

theo kịp mà."


Khoé miệng Loan Nguyệt co quắp, hất cằm nói: "Đây chính là cơ thể của ta,

nếu như chân ta để lại di chứng, ta sẽ không tha thứ cho ngươi."


Thiên Thiên: ". . . . . ." —— thì ra là nàng ta lo lắng chân của mình lưu lại di chứng, nàng còn tưởng rằng là đang lo lắng cho nàng đấy. . . . . .


Loan Nguyệt trầm ngâm một chút, nói: "Thôi, cưỡi ngựa chỉ sợ chân ta không chịu nổi, vẫn nên ngồi xe ngựa tốt hơn."


Thiên Thiên nhìn bóng dáng Loan Nguyệt phía trước, lại cúi đầu nhìn cái chân

bị thương—— hình như, linh hồn thay đổi, cũng không phải là chuyện xấu

a. . . . . .


Trong lòng nàng có chút vui vẻ, tiếp tục đi theo Loan Nguyệt, chỉ là, nàng đi tới đi lui, liền phát hiện chân của mình cách mặt đất càng ngày. . . . . . Càng xa! Thiên Thiên mở to mắt, dụi dụi mắt, sao sao sao, thế nào

mình đi tới đi lui liền bay? !


Mà cùng lúc đó, một cỗ mùi thơm quen thuộc liền không hề báo động trước

bay vào chóp mũi nàng, bao vây nàng thật chặt! Thiên Thiên rốt cuộc phản ứng, hiểu mình lúc này đang bị Ninh Ngọc bắt, nháy mắt nhịp tim tăng

tốc, nhìn Loan Nguyệt cách đó không xa hô lớn: "Loan. . . . . . Á nhằm,

tốc, nhìn Loan Nguyệt cách đó không xa hô lớn: "Loan. . . . . . Á nhằm,

Thiên Thiên, Thiên Thiên. . . . . . !"


Phía trước thân hình "Thẩm Thiên Thiên" lập tức dừng lại, nàng xoay người,

nhìn Thiên Thiên và Ninh Ngọc đang chăm chú nhìn mình, sắc mặt từ từ đen xuống.


"Ninh Ngọc, thả nàng ra." "Thẩm Thiên Thiên" đứng chắp tay, búi tóc hết sức

nhẹ nhàng khoan khoái, lộ ra khuôn mặt thanh tú trơn bóng, đáng tiếc

thần sắc trong mắt quá mờ, phá hư mỹ cảm.


Ninh Ngọc đem"Loan Nguyệt" trước người từ từ ôm sát trong ngực, đưa tay giữ

cổ của nàng, "Loan Nguyệt" rõ ràng có thể cảm thấy tim của hắn đang đập

cách mình mấy centimét , hơi thở của hắn bao phủ nàng lần nữa.


"Tại sao giúp nàng?" Ninh Ngọc nhìn chằm chằm "Thẩm Thiên Thiên" đối diện, hỏi.


"Tại sao? !" Nàng hỏi ngược lại một tiếng, ngay sau đó cười lạnh, giống như

nghe được một chuyện vô cùng buồn cười, nàng ném cho Ninh Ngọc một ánh

mắt quyến rũ, mềm mại nói, "Ta chỉ là đột nhiên muốn tìm chút chuyện

làm, chẳng lẽ, điều này cũng cần có lý do?" Ngàn loại mềm mại trăm loại

quyến rũ.


Đang ở trong ngực Ninh Ngọc trên mặt "Loan Nguyệt" chảy xuống một hàng vạch

đen, —— hình tượng của nàng là một tiểu thư khuê các hiền lành nha! Xem

như hoàn toàn bị nàng ta làm hư!


Ninh Ngọc nhìn nàng chăm chú, sắc mặt có chút khó coi: "Thiên Thiên, chớ hồ đồ."


"Thẩm Thiên Thiên" nâng ngón tay trắng noãn lên, khẽ vuốt ve, chậm rãi kể

lại: "Công tử sao nói ta hồ đồ. . . . . . Thiên Thiên rất là nghiêm túc

~. Công tử, ngươi chờ xem, ta nhất định hoàn thành nhiệm vụ thật tốt."


Ninh Ngọc nhìn chằm chằm nàng hồi lâu, mở miệng: "Lão bản Tần Hoài quán, không phải kẻ tầm thường. Ngươi thật sự muốn đi?"


"Thẩm Thiên Thiên" ngẩng đầu: "Đương nhiên muốn đi."


Ninh Ngọc buông “Loan Nguyệt” trong ngực ra, xoay người: "Ngươi quyết định

đi, ta không ngăn cản ngươi." Hắn đưa lưng về phía"Thẩm Thiên Thiên" nói ra mấy chữ này, hắn im hơi lặng tiếng, biến mất ở nơi xa, không còn dấu vết.


***********


Thẩm Thiên Thiên sờ sờ cổ họng mình vừa bị Ninh Ngọc siết trong tay, ho khan mấy tiếng, ngay sau đó đi tới bên cạnh Loan Nguyệt, kinh ngạc nói: "Hắn cứ đồng ý như vậy?"


Loan Nguyệt liếc nàng một cái: "Điều này cho thấy."


"Thấy gì?" Thẩm Thiên Thiên tò mò hỏi.


"Cho thấy. . . . . . Tình yêu hắn dành cho ngươi, rất ít." Dứt lời, Loan Nguyệt xoay người, đi gọi xe ngựa.


Lưu lại một mình Thẩm Thiên Thiên đứng yên tại chỗ, bên tai không ngừng

vang lên lời nói của Loan Nguyệt, suy nghĩ xuất thần, nàng nhìn theo

phương hướng Ninh Ngọc rời khỏi, lại cúi đầu nhìn mình đang trong cơ thể Loan Nguyệt, —— chẳng lẽ đây chính là trong truyền thuyết"Người trong

phương hướng Ninh Ngọc rời khỏi, lại cúi đầu nhìn mình đang trong cơ thể Loan Nguyệt, —— chẳng lẽ đây chính là trong truyền thuyết"Người trong

cuộc mơ hồ, người ngoài cuộc sáng suốt" ?


Thẩm Thiên Thiên bỏ qua sự khó hiểu trong lòng, quay đầu đuổi theo Loan Nguyệt.


Đợi thuê xe ngựa xong, Loan Nguyệt dùng tiền đuổi phu xe đi, trong ánh mắt

khâm phục của Thẩm Thiên Thiên, nàng lấy roi hung hăng đánh xuống mông

ngựa, trong chốc lát, xe ngựa chạy như bay, Thiên Thiên ngồi ở bên trong buồng xe, vội vàng không kịp chuẩn bị ngã xuống phía sau.


Loan Nguyệt tự mình đánh xe ngựa quả thật không tầm thường, đi đường suốt

đêm không tính, Thiên Thiên dứt khoát té bên trong xe ngựa, trong tiếng

vó ngựa và tiếng cộc cộc ngủ ngon. Trong lúc mơ mơ màng màng, hình như

nàng cảm thấy xe ngừng lại, Loan Nguyệt vào bên trong buồng xe, ngồi bên cạnh nàng, nhưng không nằm xuống ngủ, mà là nhẹ nhàng cầm chân trái

Thiên Thiên lên, nhẹ nhàng đấm bóp.


Lúc này, cuối cùng Thiên Thiên hoàn toàn tỉnh táo. Nàng khẽ mở ra một đường nhỏ, nhìn bàn tay Loan Nguyệt nhẹ nhàng xoa bóp chân của mình. —— mặc

dù cơ thể này là của nàng, nhưng trong lòng Thiên Thiên dâng lên từng

trận cảm động.


Bóp nhẹ chốc lát, rốt cuộc Loan Nguyệt dừng tay lại, nằm bên cạnh nàng,

nhắm mắt ngủ. Thiên Thiên cũng nhắm mắt, bên tai trừ tiếng ếch kêu bên

ngoài xe, không còn âm thanh nào khác, cơn buồn ngủ đánh tới lần nữa,

nàng tiếp tục chìm vào mộng đẹp.


Cũng không biết trải qua bao lâu, bên cạnh nhẹ nhàng truyền đến tiếng động, ngay sau đó, xe ngựa tiếp tục chạy trên đường.


Thiên Thiên mơ hồ tỉnh lại xoa đôi mắt, bên cạnh nàng có nhiều thêm mấy cái

bánh bao. Thực hiển nhiên, đây là Loan Nguyệt chuẩn bị cho nàng, đại

khái là trên đường gặp được cửa hàng nhỏ nên mua cho nàng. Thiên Thiên

sờ sờ bụng đói, cười đến có chút kinh hãi.


Cứ như vậy qua mấy ngày, mỗi ngày trước khi Loan Nguyệt ngủ, cũng sẽ xoa

bóp chân trái Thiên Thiên, sau đó mới ngủ, mặc dù vội vàng, nhưng cũng

đâu vào đấy.


Đêm nay, Loan Nguyệt nhẹ nhàng để chân trái Thiên Thiên xuống, đang định

nằm xuống ngủ, bên ngoài xe, đột nhiên truyền đến tiếng bước chân khả

nghi.


Bởi vì đêm khuya, xung quanh hết sức tĩnh lặng, đột nhiên xuất hiện một

giọng nói, đương nhiên khiến người khác hoài nghi, trong nháy mắt Thiên

Thiên mở mắt ra, đưa tay cầm thật chặt tay Loan Nguyệt bên cạnh, trong

lòng có chút phát run.


Loan Nguyệt sử dụng ánh mắt ý bảo nàng chớ hành động thiếu suy nghĩ, để

tránh bứt dây động rừng, nàng thả nhẹ hô hấp, tuỳ cơ ứng biến.


Tiếng bước chân càng ngày càng gần, dừng trước xe ngựa của các nàng, dừng

lại, ngay sau đó, một giọng nam vang lên: "Có ai trên xe không?" —— rõ

ràng là giọng nam, lại uyển chuyển không nói nên lời. . . . . . Ý vị,

giống như giọt sương đọng lại vào sáng sớm, ngọt ngào khó cưỡng.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...