Cách Phát Tài Của Thương Phụ


“Không thể!” Tùy Duyên thận trọng nói.


Hạo Nhiên nghe vậy, cong môi lên, “Hẹp hòi, ta còn cùng ngươi tới đây bàn chuyện làm ăn, hôm nay bàn thành công chuyện làm ăn, về sau mỗi ngày đều có thu nhập nhất định, nghĩ thấy nên ra sức đòi ngươi một bữa, ngươi lại hẹp hòi như vậy, vắt cổ chày ra nước!”


Tùy Duyên thấy bộ dạng Hạo Nhiên ăn không được thức ăn ngon liền không ngừng lảm nhảm, rủ mắt cười yếu ớt.


“Ngươi cười cái gì?”


Tùy Duyên nhìn Hạo Nhiên, nghiêm túc nói, “Ta vốn định làm chân giò kho tàu, thịt om bắp cải trắng, gà hầm bao tử heo, đại nương thích ăn thịt bò, và sườn, ta dự định làm thịt bò rán, sườn xào chưa ngọt, thêm canh rau cải!”


Hạo Nhiên vừa nghe, còn chưa nhìn thấy món ăn, đã cảm thấy, mùi thơm tỏa ra từ bốn phía, nước miếng trong miệng chảy ròng ròng.


“A Duyên......”


Tùy Duyên nghe vậy, ngẩng đầu cười yếu ớt nhìn Hạo Nhiên.


Mặt mày sáng sủa như trăng rằm, xinh đẹp phong tình. Đuôi lông mày như cười, nụ cười nhàn nhạt, lại sáng chói như vậy.


Hạo Nhiên chỉ cảm thấy, vào giờ khắc này lòng mình, đã bị cái gì đó siết chặt, hơi đau, sau đó lan ra toàn thân.


“Hạo Nhiên ca, có chuyện gì sao?” Tùy Duyên hỏi.


Hạo Nhiên buồn rầu lắc đầu, xoay người đi, thở phào một hơi.


Tùy Duyên cười yếu ớt, thấy sắc trời còn sớm, “Hạo Nhiên ca, ta không quá quen thuộc nơi này, ngươi dẫn ta đi dạo đi!


“Tốt!” Vươn tay cầm lấy hộp đựng thức ăn Tùy Duyên đang cầm trong tay, đi ở phía trước.


Đi bên cạnh Hạo Nhiên ca, Tùy Duyên vẫn cảm thấy rất rõ sự quan tâm và bảo vệ của Hạo Nhiên, lúc ít người, hắn luôn tránh ra xa, khi nhiều người, hắn sẽ đến gần một chút, tránh cho nàng bị người khác va phải.


Có Hạo Nhiên ca bảo vệ, ngược lại Tùy Duyên yên tâm chọn đồ.


Mua mấy túi ngũ vị hương, trần bì, đại hồi, tần bì, ớt, Hạo Nhiên nhận lấy toàn bộ, một tay xách hộp đựng thức ăn, một tay xách hương liệu.


“Hạo Nhiên ca, nếu không, ta cầm hộp đựng thức ăn cho?”


Hạo Nhiên nghe vậy, trợn mắt nhìn Tùy Duyên một cái, “Hạo Nhiên ca ta là loại người không hiểu thế nào là thương hương tiếc ngọc sao? Lại nói, những món đồ này, cũng không nặng bao nhiêu, đi, đi, mau mua xong đồ, chúng ta trở về sớm một chút!”


Tùy Duyên nhìn Hạo Nhiên ca, mắt chớp chớp, “Hạo Nhiên ca......”


“Chuyện gì?” erica*dđ#lequydon


Tùy Duyên lắc đầu, xoay người đi về phía trước.

Tùy Duyên lắc đầu, xoay người đi về phía trước.


Hạo Nhiên kinh ngạc, đuổi theo, “Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?”


“Không có chuyện gì mà!”


“Làm sao lại không có chuyện gì, có phải không mang bạc hay không, không sao, ta có, mau, cầm hộp đựng thức ăn, ta lấy bạc cho ngươi!” Hạo Nhiên vừa nói, vừa nhét hộp đựng thức ăn vào trong tay Tùy Duyên.


Tùy Duyên nhận lấy hộp đựng thức ăn, “Không phải là vì chuyện tiền bạc, ta chỉ muốn hỏi Hạo Nhiên ca, buổi tối có muốn uống chút rượu hay không, rượu bên đường Tây không thể so với bên đường Đông được, có muốn mua một cân mang về hay không?”


“Thì ra là vì chuyện này! Vậy thì mua một cân đi, nương ta gần đây người gặp chuyện tốt tinh thần thoải mái, cả ngày đều muốn uống chút rượu, một hồi ta sẽ mua!” Hạo Nhiên nói xong, giành lấy hộp đựng thức ăn trong tay Tùy Duyên, cầm trên tay, thúc giục, “Mau suy nghĩ xem còn muốn mua cái gì, sớm mua xong, chúng ta trở về!”


Tùy Duyên gật đầu.


Thở ra một hơi.


Lặng lẽ giấu đi, sự động lòng trong nháy mắt vừa rồi.


Lúc nghiêng đầu, đúng lúc thấy có người bán lá dong, Tùy Duyên đột nhiên nghĩ ra một cách để kiếm tiền.


“Hạo Nhiên ca, ngươi thích ăn bánh chưng không?”


Hạo Nhiên bĩu môi, “Không thích, không khác gì cơm trắng, chẳng qua là được gói thành đòn, còn vừa mềm vừa dính, ăn không ngon!”


Tùy Duyên kinh ngạc, “Hạo Nhiên ca, các ngươi gói bánh chưng như thế nào?”


“Gói thế nào?” Hạo Nhiên nhíu mày, khuôn mặt khó coi, con ngươi híp lại, “Chính là ngâm nở gạo nếp, dùng lá gói lại, còn có thể gói thế nào nữa?”


“Các ngươi không bỏ gì ở bên trong sao?”


“Bỏ gì?” Hạo Nhiên không hiểu hỏi.


Tùy Duyên cười, càng cười càng vui vẻ.


Mặt đẹp như hoa, rực rỡ chói mắt.


Gương mặt Hạo Nhiên ửng đỏ, di chuyển ánh mắt, cắn môi.


“Chuyện này sau khi trở về sẽ nói cho ngươi biết!” Tùy Duyên nói xong, xoay người đi mua lá dong.


Người bán lá dong là một phụ nhân trung niên, vừa thấy Tùy Duyên đi đến, không ngừng nhiệt tình, “Đại muội tử, muốn mua lá dong sao?”


Tùy Duyên cười cười với phụ nhân, “Đúng, tẩu tử, lá dong này ngươi bán như thế nào?”

Tùy Duyên cười cười với phụ nhân, “Đúng, tẩu tử, lá dong này ngươi bán như thế nào?”


“Lá dong của ta vừa lớn, vừa đều, nên đắt hơn những người khác một văn tiền một cân, năm văn tiền một cân!”


Tùy Duyên cầm lá dong lên lật xem, quả nhiên lá rất lớn, cũng rất đều, “Tẩu tử, nếu như mua nhiều, có thể tính rẻ hay không?”


“Mua nhiều, ngươi mua bao nhiêu?” Phụ nhân trung niên cũng muốn bán hết lá dong, mua chút lương thực về nhà.


Trong nhà không còn gì để ăn.


Người lớn không ăn không có chuyện gì, chịu đựng một chút mọi chuyện liền trôi qua, nhưng mấy đứa bé, thân thể đang phát triển, không ăn không được.


Tùy Duyên không nói, lật xem những cái lá dong khác, thấy cũng không khác biệt lắm, “Nếu như ta toàn bộ mua, có thể bốn văn tiền một cân không?”


Trong lòng phụ nhân trung niên tính toán một chút, tổng cộng có chừng mười cân lá dong, chính là hơn bốn mươi văn tiền, có thể mua được mấy cân gạo, bột mì.


Dù sao ở trong núi còn rất nhiều lá dong, muốn, đi vào trong núi cắt là được.


“Thành giao!”


Vội cột lá dong thành chồng, cầm đi cân, tổng cộng 13 cân, tổng cộng 52 văn tiền.


Tùy Duyên vốn định trả giá, bớt hai văn, 50 văn, lại thấy tay phụ nhân đầy vết chai, mặt tràn đầy mong đợi, không ngừng chà xát hai tay.


Lấy hà bao ra, Hạo Nhiên lại đặt hộp đựng thức ăn, hương liệu xuống dưới đất, giành lấy hà bao của Tùy Duyên, đếm 52 văn tiền đưa cho phụ nhân trung niên, “Đại tẩu tử, ngươi đếm thử, xem có đủ hay không?” Phụ nhân trung niên mừng rỡ nhận lấy tiền, đếm cẩn thận.


Tùy Duyên nhìn Hạo Nhiên, đột nhiên cảm thấy, giờ khắc này Hạo Nhiên, thật là uy vũ, làm người khác động lòng.


Hạo Nhiên nhét hà bao vào trong tay Tùy Duyên, khom lưng cột lá dong và hương liệu vào chung một chỗ.


Phụ nhân trung niên cẩn thận đếm tiền, cười híp mắt nói với Tùy Duyên, “Đúng đúng đúng, vừa đúng 52 văn tiền, muội tử, về sau ngươi còn muốn mua lá dong không, nếu như muốn, ta có thể đưa tới cửa cho ngươi, bảo đảm mỗi lá đều tốt, tuyệt đối sẽ không có lá nhỏ, lá hư!”


Mấy đứa bé trong nhà, khéo léo hiểu chuyện, chuyện chọn lá dong, đều giao cho bọn chúng làm.


Lá nhỏ?


Tùy Duyên nghĩ, trước tiên gói bánh chưng thành từng cái nhỏ, sau đó ăn cùng thịt kho tàu, cũng có thể chiên lên.


“Đại tẩu tử, tạm thời còn chưa chắc là không cần, không bằng, ngày mai ngươi đến bến tàu ở đường Tây một chuyến, bên cạnh bến tàu có một nơi là Tùy ký, có cần hay không, chúng ta lại nói, được không?” Tùy Duyên nói.


Hôm nay trở về, làm thử trước, để cho Hạo Nhiên ca và Tái đại nương nếm thử mùi vị, nghe ý kiến của bọn họ, ngày mai sẽ cùng Hạo Nhiên ca đến Túy Tiên Lâu, hỏi ý kiến Lâm chưởng quỹ.


Nếu như bàn thành công chuyện làm ăn này, lá dong, nhất định cần rất nhiều.

Nếu như bàn thành công chuyện làm ăn này, lá dong, nhất định cần rất nhiều.


“Tốt tốt, tốt tốt!” Phụ nhân trung niên cực kì vui mừng.


Nhớ kỹ ngày mai nhất định phải đến bến tàu ở đường Tây một chuyến, nếu như cần, vậy sau này không cần lo cuộc sống của cả nhà nữa, nếu như không cần......


Hẳn là chưa đúng lúc!


Một tay Hạo Nhiên cầm hộp đựng thức ăn, một tay xách lá dong hương liệu, “A Duyên, chúng ta đi về sao?”


“Hạo Nhiên ca, cửa tiệm bán gạo ở đường Đông này cũng có bán gạo nếp sao?”


“Ngươi còn muốn mua đồ khác nữa sao?”


“Ta muốn mua chút đậu đỏ, đậu xanh, hoặc là thứ khác tương tự, ngươi biết nơi nào có bán không?”


“Biết, ngươi muốn mua bao nhiêu, nếu như mua nhiều, thuận tiện đi đến chợ bán thức ăn ở đường Đông mua thức ăn, một hồi kêu xe ngựa trở về, thế nào?” Hạo Nhiên đề nghị.


Tùy Duyên gật đầu, chuyện này, đúng ý của nàng.


“Tốt!”


Hai người cùng nhau đi tới tiệm gạo.


Ở tiệm gạo, Tùy Duyên mua 10 cân đậu đỏ, 10 cân đậu xanh, 10 cân đậu phộng, còn mua bột ngô xay nhuyễn.


Gửi đồ đã mua ở tiệm gạo, cùng Hạo Nhiên đi chợ bán thức ăn mua thức ăn.


Chợ bán thức ăn ở đường Đông, so với đường Tây, phong phú hơn rất nhiều, Tùy Duyên nghĩ, thời tiết không quá nóng, mua nhiều một chút cũng có thể dự trữ lại, liền mua tương đối nhiều.


Sau khi mua thức ăn xong, kêu một chiếc xe ngựa, đồ đã mua, chất lên đầy cả xe ngựa.


Tùy Duyên ngồi ở trong xe ngựa, yên lặng tính toán, này này nọ nọ, vụn vụn vặt vặt gì đó, ước chừng tốn mất năm lượng bạc.


Xem ra, lại phải cố gắng kiếm bạc trắng rồi.


Tùy ký.


Tái đại nương ngồi ở trên ghế, Bất Hối ngồi ở trên ghế nhỏ, bóp chân cho Tái đại nương.


“Nãi nãi, có muốn mạnh một chút hay không, hay là nhẹ một chút?”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...