Cá Nhỏ Ăn Lươn Lớn


Editor: Tư Di


Ở biên cảnh huyện Nam Lan, đi về phía nam chính là Thương Lan.


Trái lại Vương Tướng Trăm Dặm rất nhiệt tình mời bọn họ đến quốc gia của mình ở, nhưng dù Tuyên gia có muốn cũng còn Hoàng đế, đưa đến Thương Lan cũng chẳng khác gì cho chó bánh bao thịt. Bọn họ cũng không hoảng hốt đến mức chạy bừa tìm chỗ chết.


Đoan Tĩnh đề nghị đến núi Vân Hoang. 


Lúc trước đám sơn phỉ kia cũng núp trong núi.


Đoan Tĩnh nói: "Không bằng đến căn cứ của sơn phỉ đi. Sơn phỉ còn ở đó thì chúng ta đến đó bắt hết bọn chúng. Sơn phỉ đi, vậy thì chúng ta có nhà để ở rồi."


......


Người Tuyên gia yên lặng một lúc rồi rối rít đồng ý.


Hoàng đế rất nhạy cảm với hai chữ "sơn phỉ" này: "Nếu trên núi còn sơn phỉ, quay về ta lột da tri phủ."


Đến dưới chân núi, Đoan Tĩnh nói lời từ biệt với Vương Tướng Trăm Dặm.


Vương Trướng Trăm Dặm không chịu đi, chỉ trích Đoan Tĩnh là người qua cầu rút ván.


Hắn nói: "Muốn ta đi cũng được, ngươi đánh với ta một trận, một chọi một."


"Tướng công ta......"


"Vừa rồi ngươi giết nhiều thích khách như vậy, đều là nam, ngươi sợ tướng công của ngươi sao?" Tướng Quân Trăm Dặm uy hiếp nói: "Nếu như thích khách mới có thể buộc ngươi động thủ, ta cũng có thể làm thế."


Uyển thị nói: "Cái này không hợp với ước định trước kia của ngươi và Đoan Tĩnh."


Vương Tướng Trăm Dặm làm mặt dày nói: "Vậy thì ước định lần nữa."


Nếu một người đã quyết tâm làm da mặt dày, thì có làm gì cũng không đuổi được.


Đoan Tĩnh suy nghĩ một chút nói: "Được rồi."


Vốn dĩ nàng định hoàn thành ước hẹn, chỉ có điều bị Tuyên Ngưng phản đối, thật sự không muốn vì chuyện nhỏ như vậy mà làm mất tình cảm phu thê nên mới đổi ý. Hôm nay Vương Tướng Trăm Dặm lấy tính mạng của mọi người ra uy hiếp, vậy thì mình ứng chiến cũng không thể chỉ trích nặng lời.


Vương Tướng Trăm Dặm mừng đến mức râu ria bay lên, đang muốn khoa tay múa chân vận động cơ thể thì nghe Đoan Tĩnh nói: "Phải sắp xếp xong cho mọi người trước đã."


"Được, được, được."


Được được được............ Cái đầu.


Sửa xong cửa sơn trại lại đi sửa chuồng gà, sửa xong chuồng gà thì đi sửa nóc nhà di............... Mặc dù phần lớn là do Lợi Đa Binh làm, nhưng hắn đường đường là quốc bảo của Thương Lan, cao thủ đứng thứ tư thiên hạ, lại bị vây cả ngày ở đây làm mấy chuyện vụn vặt, nói ra quả thật làm người khác cười rụng răng hàm.


Không thể tiếp tục như vậy nữa, hắn muốn tỷ võ! Bây giờ! Lập tức! Lập tức!


Nghĩ tới đây, hắn sải bước về phía Đoan Tĩnh.


Lợi Đa Binh bên cạnh hô lên đầy quái dị: "Sư phụ! Để ý dưới chân, con mới xới đất lên."


Vương Tướng Trăm Dặm lạnh lùng nhìn thoáng qua.


Lợi Đa Binh không lên tiếng —— năm đó, cứ cho rằng làm đồ đệ của sư phụ thì không phải làm việc nhà nông. Tự cảm thấy mình thật ngây thơ!


Vương Tướng Trăm Dặm nói với Đoan Tĩnh: "Hôm nay ta nhất định phải tỷ thí với ngươi."


Đoan Tĩnh đang nuốt nước miếng khi nghe Uyển thị và Liễu thị thảo luận về thức ăn ngon cũng không quay đầu lại nói: "Được."


......


Đồng ý dễ dàng như vậy sao?


Vương Tướng Trăm Dặm không dám tin.


Lại càng không dám tin rằng..............


Đoan Tĩnh lại có thể dễ dàng đánh bại hắn.


......


Vương Tướng Trăm Dặm nhốt mình trong phòng ba ngày ba đêm.


Sau ba ngày, hắn lại đi tìm Đoan Tĩnh tỷ thí võ công.


Lần này hai người giằng co rất lâu, nhưng Vương Tướng Trăm Dặm vẫn thua.


Hắn không dám tin hỏi: "Tại sao lần này ngươi dùng chiêu thức khác với lần trước?"

Hắn không dám tin hỏi: "Tại sao lần này ngươi dùng chiêu thức khác với lần trước?"


Đoan Tĩnh nói: "Bởi vì biết nhiều."


Vương Tướng Trăm Dặm: "..................."


Vương Tướng Trăm Dặm lại thua thêm nhiều lần nữa, mới đầu còn buồn phiền, sau thua nhiều thành quen.


Hai người tỷ võ, lúc đầu người Tuyên gia còn lo lắng, sau nhìn nhiều cũng thành thói quen.


Mọi người cùng trải qua cuộc chiến, đủ loại món ăn, cuộc sống tốt đẹp.  


Trong núi một ngày, ngoài núi một ngày.


Trong núi hai năm, ngoài núi hai năm.


Tháng năm trong núi yên bình, ngoài núi long trời lở đất.


Mặc dù trốn vào trong núi, nhưng cứ cách mười ngày thì Đoan Tĩnh sẽ đi thăm dò tin tức một lần. Tây Lĩnh vẫn bình yên như cũ, tri phủ vẫn không biết thân biết phận như trước, dân chúng cũng vẫn an phận như trước kia. Từ đâu đến cuối, bên ngoài chiến tranh tràn đầy khói thuốc lại không ảnh hưởng đến vùng đất xa xôi này. Chỉ có điều, thời gian lâu dài, vẫn có tiếng gió từ tiền tuyến truyền tới.


Có người nói Hoàng đế bị giết, dị tộc đánh tới.


Có người nói Hoàng đế thành tiên, sau khi truyền ngôi cho đệ đệ của mình thì lại bị thúc thúc cướp mất.


Còn có người nói Hoàng đế đã chạy trốn về phía bắc, phía nam thuộc về Thao Vương.


Thật thật giả giả, giả giả thật thật, chưa kết luận được.


Lần ra ngoài gần đây nhất, Đoan Tĩnh nghe nói kinh thành bị công phá. Hơn nữa không phải một hai người nói mà rất nhiều người nói. Mọi người nói chắc như định đóng cột, nói rất nhiều lưu dân từ phương bắc đến, tin tức được xác thực lần nữa.


Kinh thành bị công phá, tất nhiên là Thao Vương thua.


Mang tin tức về, mọi người Tuyên gia vui mừng khích lệ.


Thời thế loạn lạc, núi xa nước xa, tin tức khó khăn nhưng đối với an nguy của nhóm người Tuyên Thống thì luôn luôn ghi nhớ trong lòng.


Đoan Tĩnh còn khắc Đạo Tổ, cũng giống như Uyển thị vẽ Quan Âm, hay như Liễu thị, lão thái thái và Tuyên Tú niệm rất nhiều kinh Phật............. Lại nói đến Hoàng đế. Hai năm qua, Hoàng đế vẫn chưa chết tâm, sử dụng hết tất cả vốn liếng để ôm bằng được mỹ nhân về dd.lqd. Lấy thân báo đáp, cả đời không lập gia đình đều là nhẹ, lúc gấp còn không muốn làm Hoàng đế nữa, muốn ở rể Tuyên gia, tóm lại lời nào cũng nói.


Cũng may mọi người đều là những người đã từng trải qua sóng to gió lớn, hết sức khách khí bày tỏ ý Tuyên gia không giữ được Hoàng đế lớn như Phật. Mỗi lần như vậy, người Tuyên gia đều cảm thấy ảo não còn hơn lúc mình bị lưu đày. Ai nói huyện Nam Lan là nơi trời thì cao mà Hoàng đế ở xa hả? Rõ ràng là Hoàng đế không đủ xa. Nếu như lúc đầu không bị tìm được................


Nói gì thì cũng quá muộn rồi.


Người Tuyên gia nhìn nhau không nói gì chỉ thở dài, trong thời gian ngắn bị cả Hoàng đế lẫn Vương Tướng Trăm Dặm quấn.


Cứ theo nhiệm vụ thường ngày "đánh bại Vương Tướng Trăm Dặm", đánh được một nửa thì bên tai truyền đến tiếng chạy bộ quen thuộc khiến nàng hoảng hồn, bả vai bị Vương Tướng Trăm Dặm đánh trúng một quyền.


Tuyên Ngưng muốn cho nương tử một kinh hỉ: ".............."


Không ngờ Đoan Tĩnh lại bị đánh trúng Vương Tướng Trăm Dặm đang trong tâm trạng vui sướng: "..........."


Đoan Tĩnh chợt mở lớn hai mắt, mặc kệ bả vai đang đau, kích động lao vào trong ngực Tuyên Ngưng.


Tuyên Ngưng kéo nàng ra, cẩn thận kiểm tra bả vai của nàng: "Có đau không? Có bị thương không? Cái lão già không biết xấu hổ đó là ai?" 


......


Vương Tướng Trăm Dặm đang mấp máy môi muốn tự giới thiệu, hừ lạnh nhìn trời.


"Cái này không quan trọng." Đoan Tĩnh lôi kéo tay của hắn, vừa thao thao bất tuyệt hỏi tình hình gần đây, vừa dẫn hắn đi tìm Tuyên lão thái thái.


Vương Tướng Trăm Dặm còn đang cho là sẽ được trịnh trọng giới thiệu: "........."


Tuyên Ngưng quay lại, giống như thuốc an thần, giúp mọi người Tuyên gia thực sự trút bỏ được lo lắng trong lòng.


Không đề cập tới giai đoạn khóc lóc ân cần hỏi han, Tuyên Ngưng nói đến tình hình chiến trường. Bọn họ dẫn theo quân Bắc Cương dùng thời gian một năm công phá kinh thành, Thao Vương hốt hoảng chạy trốn, quân phản loạn giải tán. Còn một năm còn lại, bọn họ không thể không tiêu diệt phản quốc xung quanh. Hai tháng trước, Thao Vương không còn chỗ để trốn, bị thân tín chặt đầu cầu hàng. Cuối cùng cũng kết thúc màn tạo phản của Thao Vương sau hai năm rưỡi. Tuyên Thống, Tuyên Tịnh và Tuyên Lạc đều không sao, chỉ có mặt của Tuyên Xung bị mũi tên làm bị thương, ảnh hưởng gương mặt, hôm nay soi gương buồn bực không vui.


Nghe được tin mọi người đều khỏe mạnh, nữ quyến Tuyên gia liền bắt đầu cảm ơn trời đất, về phần Tuyên Xung buồn bực không vui, không quan trọng, kiếm một tức nhi quản lý là được.


"Được, thật tốt quá rồi!" Hoàng đế bị bỏ quên một góc ra ngoài tìm cảm giác tồn tại: "Trẫm nhất định trọng thưởng cho các ngươi! Còn phải khao quân thật tốt! Chuyện đầu tiên khi về cung chính là lấy A Tú làm Hoàng hậu."


"Nhà chúng ta họp gia đình, ai cho ngươi nói hưu nói vượn!" Tuyên Tú tức giận đến đỏ bừng cả mặt.


Khí thế của Hoàng đế lập tức giảm đi một chút: "Lời Trẫm nói đều là thật."


Tuyên Ngưng nhìn Hoàng đế một lúc lại nhìn cô cô một chút, nhìn nương tử một chút lại nhìn mẫu thân một chút, sau đó nhỏ giọng nói: "Làm sao ta có thể giao phó với phụ thân và tam thúc đây?" 


Đánh xong trận, cô cô muốn cho chó ăn.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận