Cá Nhỏ Ăn Lươn Lớn


Duyên Vương gia nói: “Vừa nãy ngươi đứng đó chờ gì thế? Ta gọi ngươi mà ngươi không nghe thấy sao?”


Ngư Đoan Tĩnh không chịu nổi tính lắm chuyện của hắn: “Ta đang tìm tân lang.”


Duyên Vương gia vui vẻ: “Sao ngươi biết ai là tân lang? Không chừng là ta đấy…” Dừng một chút, cảm thấy nói vậy quá ngả ngớn, có hiềm nghi chòng ghẹo, sửa lời, “Sao ngươi biết ta không phải?”


Ngư Đoan Tĩnh cau mũi: “Cha ta nói tân lang năm nay mới mười bảy, nghe giọng ngươi đã phải quá ba mươi rồi.”


Quá – ba – mươi?


Nhóm thân tín đỡ Duyên Vương run rẩy ngồi xuống, bưng trà dâng nước nhuận họng, sợ hắn vừa mới xét nhà người ta, mình đã đạp thẳng cẳng về nơi chín suối.


Duyên Vương gia nói: “Ngươi, ngươi nói ai quá ba mươi?” Rõ ràng mới hơn hai chục năm tuổi hoa… một xíu!


Ngư Đoan Tĩnh hỏi: “Nói giảm hay nói quá?”


Duyên Vương nghiến răng nghiến lợi: “Ngươi cứ nói xem?”


“Nói giảm đi.” Ngư Đoan Tĩnh tập trung yên lặng nghe một lát, “Thân thể yếu ớt, đổ mồ hôi trộm, ôi…”


“Đoan Tĩnh à.” Lão phu nhân vừa tiêu hóa xong sự thật tân nương tử bị tráo đổi, liền phát hiện sắp đắc tội Duyên Vương đến chết rồi, vội vàng ngắt lời, “Hôm nay Tuyên gia có việc, không thích hợp để kết thân. Con về nhà trước đi, chuyện lần này ta sẽ bàn với thân gia sau.”

“Đoan Tĩnh à.” Lão phu nhân vừa tiêu hóa xong sự thật tân nương tử bị tráo đổi, liền phát hiện sắp đắc tội Duyên Vương đến chết rồi, vội vàng ngắt lời, “Hôm nay Tuyên gia có việc, không thích hợp để kết thân. Con về nhà trước đi, chuyện lần này ta sẽ bàn với thân gia sau.”


Vừa nghe bàn sau, Đoan Tĩnh nóng nảy: “Không được không được! Nếu con bị lui về, cha con sẽ đánh con! Cả kế mẫu nữa, kế mẫu cũng rất hung dữ! Ma ma của kế mẫu cũng rất hung dữ!” Bẻ ngón tay bôi xấu tất cả người phủ thị lang bộ Lễ một lượt, ngay cả con chó vàng vừa thấy nàng đã sủa lớn cũng không thoát khỏi.


Nhóm phu nhân thổn thức không thôi.


Đã nói từ hồi Tuyên gia bắt đầu suy sụp, thị lang bộ Lễ luôn tỏ vẻ xa cách, sao vừa rồi lại bỗng vội kết thân, kỳ lạ hết sức, ra là để tỷ tỷ không được sủng gả thay.


Lão phu nhân đau lòng, nắm tay nhỏ của nàng đi vào: “Vậy con ở lại đi, ở cùng với lão bà tử ta. Tuyên gia ta đời đời đều là trung lương, dù sao Hoàng đế cũng sẽ không quá bạc đãi ta!”


Lúc này phu nhân tuyệt sắc kia mới đi ra giữ chặt lão phu nhân, nói: “Nương hồ đồ rồi, nàng là tân nương, sao có thể xuất đầu lộ diện ở bên ngoài được. Con mang nàng vào tân phòng thôi.”


Lão phu nhân lộ vẻ không vui, nhưng cũng đưa tay nhỏ cho nàng: “Nhi tức của ngươi, dù sao cũng phải để ngươi định đoạt.”


Đoan Tĩnh không nhìn thấy người, chỉ có thể phân biệt qua làn váy và giày của mỗi người. Cúi đầu nhìn đôi giày màu xanh đá thêu cành lá hoa cỏ này, lặng lẽ đánh dấu trong lòng – bà bà.


Bà bà dẫn nàng vào tân phòng. Duyên Vương vốn định ngăn, nhưng nghĩ chút lại thấy cứu một tiểu nha đầu không biết trời cao đất rộng như vậy cũng uổng, nên thôi kệ.


Đoan Tĩnh vào phòng, nghe bà bà nói với Từ ma ma ở cửa: “Đây là Lưu ma ma bên cạnh ta, lát có việc bà ấy sẽ phân phó cho ngươi, ngươi chỉ cần nghe theo. Đừng để tiểu thư nhà ngươi gây trở ngại.”


Từ ma ma hoảng sợ đáp ứng.

Từ ma ma hoảng sợ đáp ứng.


Đoan Tĩnh nghe thấy bà bà đi xa rồi, lén lút tới bên cửa, Từ ma ma kinh ngạc kêu: “Tiểu thư, sao người lại ra ngoài?”


“Còn chưa ra mà.” Hai chân Đoan Tĩnh vẫn dính chặt trong cửa, nhưng người thì đã nhoài ra ngoài.


Từ ma ma: “…” Thế này còn không bằng đi ra cho rồi.


Từ ma ma lôi kéo Lưu ma ma cả buổi, hỏi tiểu tướng quân đâu. Chưa nói làm việc vui mà như đang chuẩn bị tang sự, vì cũng thấy Tuyên gia không nguyện ý; nhưng tân lang không thấy đâu thì không thể không nói tới rồi.


Lưu ma ma nói: “Tiểu tướng quân, Đại tướng quân và Đại thiếu gia đêm qua đã bị vời tiến cung rồi.”


Từ ma ma giật mình: “Cả đêm còn chưa về?”


Tuy ban đầu bà chỉ làm việc vặt trong nhà thị lang bộ Lễ, nhưng cũng có chút quan hệ, cũng hiểu sơ sơ vụ tỷ tỷ xuất giá thay muội muội này.


Do là đương kim Hoàng đế từ lúc làm Thái tử đã thấy Tuyên gia gai mắt, cảm thấy họ vô cùng kiêu căng, không hợp tình người: mỗi lần muốn họ làm này cũng không được, kia cũng chẳng xong; nên khi lên ngôi đứng đầu rồi, bèn nghĩ cách giày vò họ. Nhất là đại bản doanh của Tuyên gia ở Đông Bắc, xếp thân tín, rồi xén quân lương, cực kỳ ầm ĩ. Hoàng đế bỗng hứng lên muốn phát tiết, Tuyên gia vốn cho nhịn chút là được. Ai ngờ thân tín Hoàng đế phái đi quá không đáng tin, đối phó quân Tuyên gia thì thôi, còn không cẩn thận kích động dân chúng nổi dậy; kích động nổi dậy thì thôi, còn táng luôn mạng mình vào. Giờ thì hay rồi, quân Tuyên gia giả làm rùa bao lâu mà vẫn phải mang cái tiếng xấu. Hoàng đế cứ khăng khăng cho là quân Tuyên gia đại nghịch bất đạo, muốn tạo phản, triệu mấy người đứng đầu Tuyên gia vào, tiến hành giáo dục tinh thần liên tục, nhất định bắt họ phải thừa nhận sai lầm. Vừa giáo dục một cái là giáo dục liền hai tháng… Nhưng hôm nay thì khác hẳn, vì hôm nay, người được xưng là “Diêm vương” – Duyên Vương gia đã đến.


Từ ma ma lén liếc gò má lạnh như băng của Lưu ma ma, thấy người mình phát lạnh.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận