Bùi Sơ Ảnh


Phần 1


Sơ Ảnh chấm dứt công việc đang thực tập ngày nhận bằng tốt nghiệp cũng là ngày lĩnh giấy đăng ký kết hôn.


Vì cuộc hôn nhân tới bất ngờ này mà cô bị đám bạn cùng phòng mổ xẻ mấy lần, đặn biệt là Phương Hiểu. Phương Hiểu luôn miệng nhắc Sơ Ảnh rằng mình là bà mối, nhất định không được quên ơn.


Lễ cưới được tổ chức đơn giản, chỉ mời người nhà. Mặc dù vậy, Cố Diễn Trạch vẫn không tránh khỏi bị chuốc say, Sơ Ảnh cũng không ngoại lệ. Kết quả, vừa về tới biệt thự, Cố Diễn Trạch liền lao lên giường mà ngủ, cũng không biết Sơ Ảnh đã đi đâu.


Sau hôm cưới, hai người liền chuyển đến căn hộ riêng. Dù La Hinh không muốn nhưng thấy vẻ kiên quyết của con trai và con dâu, bà cũng không nói gì thêm, chỉ dặn dò phải thường xuyên về nhà chơi.


Ngày đầu tiên, Sơ Ảnh đích thân xuống bếp làm cơm trưa. Lẽ ra cô muốn làm bữa sáng nhưng cả hai đều ngủ quên đến tận trưa mới dậy. Sơ Ảnh nhanh chóng rửa mặt rồi vào bếp chuẩn bị. Cố Diễn Trạch vừa rời giường thì nghe thấy tiếng động, tắm rửa xong, anh đứng ngoài bếp nhìn cô.


Thấy cô thành thạo thái cà chua, anh định lên tiếng, nhưng cuối cùng lại thôi.


Cố Diễn Trạch ăn cơm xong, Sơ Ảnh đẩy bát canh đến trước mặt anh.


Anh hơi nhíu mày, sau đó uống một hơi hết.


“Hôm nay anh ở nhà không?” Sơ Ảnh vừa thu dọn bát đĩa vừa hỏi.


“Ừ, lẽ ra phải hưởng tuần trăng mật, nhưng công ty gần đây nhiều việc quá. Hôm nay coi như tuần trăng mật tạm nhé!”. Anh đứng dậy, lấy bát từ tay cô: “Để anh! Em nấu cơm, anh rửa bát, như thế mới công bằng. Nếu không, anh sẽ cảm thấy mình là một kẻ ăn quỵt.”


“Thế thì anh nộp lương cho em là được!” Cô nửa đùa nửa thật.


“Không được, nếu em thích tiền, chán anh, em chạy mất thì anh biết đi đâu tìm?”


Lần này cô không nói gì, đứng im nhìn anh rửa bát.


Có lẽ đây chính là hạnh phúc mà cô kiếm tìm.


Ngày hôm nay họ không ra khỏi nhà, cũng không làm việc gì đặc biệt. Cô chỉ nằm gối đầu lên đùi anh và xem phim. Anh phát hiện ra cô có một thói quen kì lạ: cho dù là thứ đồ vật gì, cô đều không thích mua về nhà mà chỉ thuê, thậm chí bộ phim mà cô cực kì thích, cô thà đi thuê về xem lần thứ hai chứ nhất quyết không chịu mua. Về sau có lần chợt nhớ đến, anh hỏi cô vì sao. Cô đáp: Vì quá thích nên mới không mua, để nó ở chỗ người khác, mình mới nhớ tới nó, chứ mua về rồi sẽ không còn cảm giác nữa.


Anh hoàn toàn bó tay với câu trả lời của cô. Nhưng chỉ cần cô thích anh sẵn sàng chiều ý.


Mới xem được một lúc mà Sơ Ảnh đã ngủ thiếp đi. Cố Diễn Trạch nhìn bộ dạng ngủ say của cô, trong lòng chợt cảm thấy ấm áp. Chân anh đã tê, nhưng vẫn duy trì tư thế ban đầu. Anh khẽ vuốt tóc cô, giống như nó là một món đồ chơi cực kì đáng yêu.


Cuối cùng, anh ngủ quên. Có lẽ vì ngủ quá say nên khi bị Sơ Ảnh đẩy tay, anh cũng không hề tỉnh.


Sơ Ảnh mở mắt, lúc lâu mới ý thức được mình đang ở đâu và người trước mặt mình là ai. Cô chưa hết hoảng sợ. Niềm hạnh phúc mới chạm vào này bỗng chốc biến thành một ngọn núi, nặng nề đè xuống cõi lòng cô.


Đây là lần đâù tiên, cô mơ thấy người đó.


Tưởng Phương Vũ uống rất nhiều rượu, rồi anh đứng dưới trời mưa lớn, gọi điện cho cô.


Anh xông lên kéo tay cô, hỏi dồn dập: “Vì sao? Vì sao là cậu ấy? Vì sao em lại đối xử với anh như vậy?”


“Bùi Sơ Ảnh, rốt cuộc em có từng yêu anh không?”


“Bùi Sơ Ảnh, nếu đây là những gì em muốn, vậy thì anh tác thành cho em.”


Sau đó, anh lên xe. Cô chạy tới muốn ngăn cản nhưng anh đã laí xe đi. Cô cứ đứng như thế, nhìn anh dần biến mất trong làn mưa trắng xoá. Rốt cuộc, cô ngồi bệt xuống mà khóc, cô khôn g muốn, không muốn mọi chuyện trở thành thế này.


Anh nói: Nếu đây là những gì em muốn, vậy thì anh tác thành cho em…


Nhưng em không hề muốn anh một đi không trở về như vậy…


Ngày hôm sau, khi cô đang vật lộn với cơn cảm lạnh thì nhận được tin Tưởng Phương Vũ bị tai nạn qua đời.


Chưa bao giờ Sơ Ảnh trải qua cảm giác đó. Dường như cả thế giới bị nhấn chìm trong tro xám.


Tô Thiên Linh đã hét vào mặt cô: “Chính là mày đã hại chết anh ấy”.


Mày đã hại chết anh ấy, anh ấy vì mày mà chết…


Nếu đây là những gì em muốn, vậy thì anh tác thành cho em…


Cơ thể cô run lên càng mạnh. Cố Diễn Trạch rốt cuộc cũng bị đánh thức, anh nheo mắt nhìn cô: “Em sao thế? Sao mặt tái nhợt thế kia?”


Anh sờ trán cô, sau đó bị những giọt mồ hôi của cô làm cho giật mình rụt tay về: “Gặp ác mộng à?”


Một lúc lâu, Sơ Ảnh mới định thần lại: “Không, không có gì”.


Cố Diễn Trạch nhìn theo cô chạy vào WC , tưởng cô gặp ác mộng nên cũng không nghĩ nhiều lắm.


Sơ Ảnh nằm trên giường, ánh mắt trống rỗng. Cảm giác sợ hãi đến tê dại này đã rất lâu rồi mới xuất hiện. Cô vừa nhắm mắt đã thấy vẻ mặt tràn ngập oán hận của Tưởng Phương Vũ và câu nói cuối cùng cuả anh.


Cố Diễn Trạch cảm nhận được sự khác lạ của cô, nhưng chưa phát hiện ra cô bị làm sao. Buổi tối, anh nằm xuống cạnh cô, nói: “Chúng ta thuê người giúp vịêc nhé”.


“Hả?”


“Anh không muốn đôi tay em bị thương.”


Anh nắm lấy tay cô, khẽ đặt lên đó một nụ hôn. Sau đó anh trở mình nằm trên người cô, thì thầm bằng chất giọng hơi khàn: “Mình hoàn thành bài tập còn dang dở hôm qua thôi!”


Toàn thân cô cứng đờ, lát sau cô đẩy anh ra: “Em…em đang trong kì…”


Cố Diễn Trạch dừng lại, nhìn cô hồi lâu, trên mặt anh tràn ngập sự thất vọng.

Cố Diễn Trạch dừng lại, nhìn cô hồi lâu, trên mặt anh tràn ngập sự thất vọng.


Anh nằm lại vị trí cũ, nhịp thở vẫn chưa ổn định trở lại, tâm trạng không mấy tốt. Anh khẽ lẩm bẩm: “Sao anh lại xui xẻo như thế!”


Trong màn đêm, Sơ Ảnh túm chặt góc chăn. Cũng từ giờ phút ấy, giấc mơ kia trở thành nỗi ám ảnh trong lòng cô.


Cố Diễn Trạch quả nhiên nói là làm, hôm sau anh tìm về một người giúp việc.


Người này trạc tuổi cô. Sơ Ảnh có thể hiểu suy nghĩ của anh, ban ngày anh đi làm, cô lại không có công việc nên anh muốn tìm một người về trò chuyện với cô.


Cô gái kia may mồm mau miệng, hơn nữa có vẻ khá hứng thú với Cố Diễn Trạch.


Sơ Ảnh không quen trong nhà có ngừơi lạ nên luôn cảm thấy thiếu tự nhiên.


Chưa đến vài ngày cô liền bảo Cố Diễn Trạch sa thải cô ta.


Lúc anh đi làm, Sơ Ảnh chỉ ở nhà, không muốn đi đâu. Phần lớn thời gian cô dùng để dọn dẹp phòng, gấp, là quần áo. Cô luôn tìm được niềm vui từ những việc nhỏ nhặt ấy.


Chỉ có điều, song song với việc chờ anh về nhà, cô lại sợ gặp anh.


Sự mâu thuẫn ấy khiến cô không biết phải làm sao.


Hôm nay, Cố Diễn Trạch ăn cơm xong liền đi tắm. Từ sau ngày kết hôn, giờ giấc sinh hoạt của anh vẫn khá qui củ, tám giờ sáng ra khỏi nhà, năm giờ chiều rời công ty, năm giờ bốn mươi phút có mặt ở nhà.


Sơ Ảnh vừa đi ra khỏi nhà tắm đã bị anh ôm lấy. Anh mỉm cười, tì cằm vào mái tóc cô:


“Hôm nay có chịu theo anh không?”


Cảm nhận được cơ thể cô khựng lại, nụ cười trên mặt anh biến mất. Anh hôn cô, thì thầm: “Hôm nay, có thể không?”


Thấy vẻ ấm ức của cô, anh thở dài: “Phụ nữ thật rắc rối”. Sau đó, anh bế cô đặt lên giường, rồi yên phận nằm ngủ cạnh cô, tay ôm lấy eo cô. Anh nghĩ, phụ nữ đúng là nỗi dằn vặt lớn nhất của đàn ông. Trước đây vốn rất tốt, không nhìn thấy thì không cảm nhận được gì, nhưng hiện tại, rõ ràng ngay trước mắt mà vẫn phải “nhịn”.


Những ngày tiếp theo vẫn trôi qua bình lặng như thế, anh đúng giờ trở về, cô ngoan ngoãn ở nhà chờ anh.


Sóng yên bể lặng.


Tựa như báo trước một cơn giông tố.


Sơ Ảnh lau nhà đến ba lần, lau cửa sổ hai lần, hôm qua cô đã gấp quần áo gọn gàng và giặt ga trải giường. Cô cảm thấy mình quá nhàn rỗi, không có việc gì để làm, trong đầu toàn suy nghĩ lung tung, thậm chí cô sợ mỗi lần nhắm mắt lại sẽ hiện ra gương mặt đó.


Sơ Ảnh ngồi trên ghế nhìn đồng hồ, đã mười giờ rồi, nhưng cô không muốn đi ngủ, không muốn nhắm mắt lại. Cô mở tủ lạnh, bên trong trống rỗng, chợt nhớ ra đã lâu mình không đi siêu thị, thế là cô thay quần áo ra ngoài. Cô mua rất nhiều đồ ăn vặt, nào bánh qui, nào sữa, và cả những món ăn chẳng có tí dinh dưỡng nào, sau đó cô xách túi lớn túi nhỏ quay về căn hộ.


Cô thuê vài đĩa phim, vừa xem vừa ăn. Rõ ràng đây là một bộ phim rất vui nhộn, nhưng cô chẳng thể cười nổi, chỉ lẳng lặng nhìn màn hình và liên tục bỏ đồ ăn vào miệng.


Khi màn hình hiện lên chữ “hết” và tên các diễn viên cũng lần lượt xuất hiện, cô mới định thần, đổi một đĩa phim khác. Nghoảnh lại, nhìn thấy kiệt tác của mình, cô mới giật mình nhận ra mình đã xử lí gần hết số đồ ăn vặt vừa mua, trên bàn chỉ còn lại toàn vỏ xanh xanh đỏ đỏ, vậy mà vẫn chưa có cảm giác no.


Nhìn cảnh tượng này, Sơ Ảnh chợt thấy sơh hãi, cô vội vàng thu dọn tất cả, mặt bàn và ghế sofa trở lại sạch sẽ như lúc đầu. Cô chợt nghĩ tới bản thân mình, liệu có phải cô cũng như vậy, chưa từng thay đổi…


Hiện tại, cô bắt đầu phải trả giá vì lỗi lầm của mình rồi.


Cố Diễn Trạch ngồi trên ghế xoay nhìn ba chữ Bùi Sơ Ảnh trên màn hình di động. Anh nghĩ, vì sao lại là ba chữ này? Thế là anh liền đổi thành “Bà xã”, nhìn đi nhìn lại, anh cảm thấy cái tên này đúng là rất thân mật, nhưng lại có vẻ già quá. Sau đó anh đổi thành “Sơ Ảnh”, vẫn chưa hài lòng, cuối cùng anh quyết định để tên cô là “Tiểu Ảnh”.


Mạc Khả quan sát sếp của mình, nhận ra tâm trạng anh rất tốt, ngay cả đuôi lông mày cũng thoáng hiện nụ cười. Công vịêc vẫn đang đợi, cô buộc phải vào quấy rầy sếp mình.


Cố Diễn Trạch dù không muốn nhưng vẫn phải tự đi dự tiệc. Những nơi như thế này, người ta nói đủ những lời hoa mĩ sáo rỗng, cốt là moi được tiền của thiên hạ.


Mọi thứ vẫn như bình thường, ngoại trừ việc hôm nay anh gặp được một người bạn cũ khi còn học ở Mỹ. Cuộc hội thoại này đã quét sạch bao bực dọc đang chôn giấu trong lòng Cố Diễn Trạch.


Thân Thiên Phong vỗ vai anh: “Nghe tin cậu về lâu rồi nhưng chưa có dịp đến gặp. Hôm nay ra ngoài tụ tập anh em chút đi”.


“Còn ai nữa?” Cố Diễn Trạch nhíu mày.


“Mấy thằng bạn cùng học với tôi hồi trước, ôi dào, cậu quen gần hết chúng nó rồi còn gì”.


Cố Diễn Trạch ngẫm nghĩ một lúc rồi gọi điện bảo Mạc Khả về trước.


Đến nơi, quả nhiên toàn đám bạn quen từ lâu, Cố Diễn Trạch tươi cười đi vào.


“Cơn gió nào đưa Cố thiếu gia đến đây thế này?”


“Người ta đang trong giai đoạn tân hôn, nào có rảnh như chúng ta. Cậu thắc mắc cái gì.”


Anh chàng họ Đường đi tới bên cạnh Cố Diễn Trạch, niềm nở nói: Hôm cậu cưới tôi không về kịp, hôm nay coi như đền bù nhé!”


Cố Diễn Trạch không phát biểu gì. Quan hệ giữa anh và mấy người này không thân đến mức ấy, nhưng họ đã làm trò thì anh cũng tát nước theo mưa thôi.


Sau đó, có vài người mời rượu anh.


Thân Thiên Phong cười nói: “Sao chưa gì đã bước chân vào nấm mồ hôn nhân sớm thế?”.


“Đằng nào chẳng phải vào, sớm muộn khác gì nhau.” Cố Diễn Trạch hờ hững đáp.


Thân Thiên Phong nghe vậy chỉ cười. Trong số những người ở đây chỉ có Cố Diễn Trạch là đã kết hôn, còn lại bọn họ đều tôn thờ cuộc sống độc thân tự do tự tại.


Thân Thiên Phong chợt cười một cách gian tà: “Trong số anh em ở đây có ai là đã “thất thân” rồi không?”


Anh ta vừa dứt lời liền có tiếng cười khẩy của ai đó: “đùa gì thế? Tôi không còn từ năm mười sáu tuổi rồi. Các cậu lại chạy sang Mỹ về có ai mà không nhiễm cuộc sống ở đấy”.


Cả đám cười ha hả.


Chỉ có mình Cố Diễn Trạch là cảm thấy khó chịu, cổ họng anh khô khốc, anh uống một ly rượu. đầu óc hơi choáng khiến anh không nghe rõ bọn họ nói gì, chỉ nhớ cuối cùng tên họ Đường kia có nhờ anh làm một việc, nể mặt Thân Thiên Phong anh đã đồng ý.


Sau đó, có người gọi đến vài cô trẻ đẹp. Một cô ngồi xuống bên cạnh Cố Diễn Trạch, vừa ngửi mùi nước hoa trên người cô ả, anh đã cau mày bảo cô ả đi chỗ khác.


Anh chợt nhớ ra, hình như Sơ Ảnh chưa bao giờ dùng nước hoa. Có lẽ vì thế mà anh ghét mùi nước hoa.


Mặc kệ đám đàn ông đang vui đùa kia, Cố Diễn Trạch đứng dậy ra về trước. Rời khỏi căn phòng, anh cảm thấy dễ chịu hơn nhiều, mặc dù vẫn còn chút bực bội.


Đứng ngoài cửa lớn anh mới nhớ ra Mặc Khả đã lái xe về công ty. Gió lạnh thổi tới, khiến anh tỉnh táo hơn nhiều.


Về đến cổng chung cư, anh thấy đèn căn hộ vẫn dáng, bước chân anh bất giác nhanh hơn.


Mở cửa ra, quả nhiên nhìn thấy cô ngủ trên sofa. Anh có phần tức giận, nhưng nhìn nét mặt dịu dàng của cô, lại không nỡ trách mắng.


Thức ăn trên bàn đã nguội ngắt, anh thở dài, vỗ nhẹ má cô: “Dậy đi”.


Sơ Ảnh mở mắt, nhìn anh bằng vẻ ngái ngủ, lúc lâu mới tỉnh táo hẳn: “Anh về rồi đấy à?”


“Chưa ăn cơm à?” Anh hỏi.


“Đâu, em ăn rồi.” Cô nhìn anh, chủ động thu dọn đồ ăn trên bàn: “đây là để phần anh, nhưng chắc không cần nữa.”


Cố Diễn Trạch bỏ đồ ăn vào tủ lạnh: “Lần sau anh về muộn thì đừng chờ”.

Chương 9 - phần 2


Sơ Ảnh mở to mắt nhìn anh. Có lẽ nằm quá lâu ở một tư thế nên cơ thể hơi mỏi, cô thở dài một hơi, rồi cầm áo ngủ vào phòng tắm.


Cố Diễn Trạch nhìn chằm chằm cửa phòng tắm hồi lâu, sau đó châm một điếu thuốc. Bình thường anh không hút thuốc nhưng hôm nay chẳng hiểu sao rất muốn hút. Nhìn làn khói bay lên, anh cảm thấy lòng vô cùng phiền muộn.


Sơ Ảnh vừa mở cửa phòng tắm ra liền bị Cố Diễn Trạch ôm lấy. Anh đẩy cô vào sát tường, làn da vừa được nước nóng tẩy rửa hơi ửng đỏ, càng tăng thêm sức quyến rũ. Đầu óc an nhất thời trống rỗng, anh nghĩ, bất luận thế nào cũng phải có được cô.


Hành động đột ngột này của anh khiến Sơ Ảnh hoảng sợ, cô đẩy anh ra.


Cố Diễn Trạch siết chặt tay cô: “Em đừng nói hôm nay vẫn trong kì.”


Sơ Ảnh hơi ngẩn người. Lúc này, anh đã kịp giằng áo ngủ của cô ra. Cô sợ đến muốn khóc, nhưng chẳng thể bật ra tiếng kêu. Anh cuồng nhiệt hôn cô, tay lần mò dưới làn váy ngủ của cô. Bỗng nhiên, anh cảm thấy có gì đó bất ổn, anh buông cô ra, nhìn những ngón tay dính máu của mình.


Cố Diễn Trạch sửng sốt, ánh mắt phức tạp nhìn cô.


Anh tự hỏi, rốt cuộc mình bị làm sao?


Nhưng không cần câu trả lời anh cũng biết, anh đang sợ hãi. Anh kéo lại váy ngủ cẩn thận cho cô, ôm cô vào lòng và nói: “Xin lỗi, anh xin lỗi. Sau này anh sẽ không như vậy nữa”.


Anh chợt phát hiện cô gầy đi.


Anh vỗ về cô rồi bế cô đặt lên giường. Trông gương mặt cô, đột nhiên anh nghĩ tới một điều, trên đời này, luôn có một người sẽ là kiếp nạn của người khác.


Từ đêm đó, anh bắt đầu ngủ ở phòng làm vịêc.


Hai người không nhắc lại chuyện đã xảy ra. Thỉnh thoảng anh vẫn tham gia tiệc tùng nhưng luôn đúng giờ về nhà, hai nguời nói những chuyện nhỏ nhặt thường ngày. Tuy nhiên, có những vết nứt không thể nào vá liền được.


Dần dà, anh ít về nhà.


Dần dà, anh gần gũi với người con gái khác.


Cô biết hết, chẳng qua không biết mình nên lấy thân phận gì mà hỏi anh. Cô không có tư cách, chưa bao giờ có.


Cô không phải là một người vợ tốt, cô hoàn toàn hiểu rõ điều này.


Nếu cuộc sống chỉ được như vậy, cô thà lựa chọn sự yên ổn.


Khi Sơ Ảnh lần nữa ra cửa hàng mua thêm một túi lớn toàn đồ ăn vặt, cô nhân viên bán hàng nhìn cô và hỏi: “Nhà chị có trẻ con ạ? Gần đây thấy chị rất hay mua đồ ăn vặt về.


Trẻ con toàn thích ăn mấy thứ chẳng lấy gì làm bổ dưỡng này.”


Cô nàng hoàn toàn không biết, đây là lần cuối cùng được gặp Sơ Ảnh ở đây.


Sau hôm đó, Sơ Ảnh đổi một cửa hàng khác, chỉ cần đi bộ thêm vài phút mà thôi.


Về tới nhà, cô đứng dưới vòi hoa sen, để mặc dòng nước chảy trên người mình. Cô nhìn những vết thương ở đùi, có chỗ đã đóng vẩy, có chỗ vẫn còn ửng đỏ. Cô cầm con dao nhỏ, dùng mũi dao đâm vào làn da đầy thương tích kia. Máu rỉ ra, sau đó nhanh chóng bị nước rửa trôi.


Sơ Ảnh tắt vòi nước, ngồi xổm xuống nền nhà. Cô nhìn mình trong gương, đột nhiên bật khóc.


“Mày là kẻ có tội.”


“Mày hại chết anh ấy”.


“Nếu không phải vì mày, anh ấy sẽ không lái xe đi, càng không xảy ra tai nạn.”


“Bùi Sơ Ảnh, đây là báo ứng! Mày không có tư cách hưởng hạnh phúc.”


Cô lại cầm dao lên, lần này rạch một đường dài, máu chảy ra không ngừng. Cô không hề cảm thấy đau, lẳng lặng lau đi những vết máu kia, rồi rửa sạch, sau đó cô mặc quần áo, đi ra khỏi phòng tắm.

Cô lại cầm dao lên, lần này rạch một đường dài, máu chảy ra không ngừng. Cô không hề cảm thấy đau, lẳng lặng lau đi những vết máu kia, rồi rửa sạch, sau đó cô mặc quần áo, đi ra khỏi phòng tắm.


Căn nhà lạnh lẽo không có hơi người.


Như mọi khi, cô mở một bộ phim buồn tẻ ra xem. Cô tắt đèn phòng khách, nhìn chằm chằm vào màn hình.


Bộ phim Bức thư từ cô gái xa lạ.


Mùa đông năm 1984, một người đàn ông bốn mươi mốt tuổi nhận được một phong thư dày từ một cô gái sắp qua đời. Trong thư là người thổ lộ tình cảm của cô gái dành cho ông. Câu chuyện bắt đầu từ mười tám năm trước, cô gái mười ba tuổi đem lòng thầm mến vị tác giả ở cạnh nhà mình. Về sau, vì gia đình có biến cố mà cô gái phải chuyển nhà, nhưng cô không thể nào quên đi hình bóng ngừơi đàn ông kia. Vài năm qua đi, cô gái tìm về nơi ở cũ, gặp lại ông ta, hiến dâng lần đầu tiên của mình cho người đàn ông ấy.


Thế nhưng ông ta không hề có chút ấn tượng nào với cô gái từng là hàng xóm của mình.


Qua laị không bao lâu thì ông ta phải đi xa, trước khi đi, ông ta nói quay về sẽ lập tức liên lạc với cô, thế nhưng cuối cùng, bặt vô âm tín. Cô gái chời đợi trong tuyệt vọng, rồi phát hiện ra mình đã mang thai. Sinh đứa con ra, cuộc sống càng thêm khó khăn. Vì muốn cho con một cuộc sống tốt nhất, cô phải đi theo một người đàn ông giàu có.


Vài năm sau, rối cuộc cô cũng gặp lại người đàn ông mình yêu sâu nặng kia. Một đêm vui vẻ, nhưng ông ta không nhận ra cô. Đến khi đứa con bị bệnh nặng qua đời, cô mới viết thư kể toàn bộ mọi chuyện cho ông ta biết.


Sơ Ảnh chăm chú xem. Đến đoạn cô gái thi đỗ đại học, quay về tìm gặp tác giả rồi hai người ở bên nhau, thực ra chỉ là mình cô gái cho rằng hai người họ đã ở bên nhau. Khi cô ấy đứng bên cửa sổ, nhìn thấy người đàn ông mình yêu vui vẻ bên người phụ nữ khác cô không hề cảm thấy đau khổ, không hề căm phẫn, trong mắt cô chỉ còn lại sự bình thản và kiên định.


Đứa con của hai người họ qua đời, cô gái quay về tìm gặp người đàn ông kia lần nữa bằng thân phận một cô gái làng chơi. Khi ngồi bên bàn trang điểm đeo khuyên tai, cô nhìn thấy ông ta bỏ một tập tiền xuống bàn. Bấy giờ, trong mắt cô hiện lên một nỗi cô đơn và hụt hẫng. Người mà cô yêu, xưa nay luôn coi cô là một con điếm, một người đàn bà dùng tiền để mua về.


Ông ta biễn cô thành đàn bà, rồi lại biến cô thành một kẻ ti tiện.


Khi bàn tay xẹt qua giá sách của ông ta, cô có cảm giác như thơì gian đã tuột khỏi bàn tay mình. Từ khi mười ba tuổi cho đến giờ, trong mắt người đàn ông ấy, cô chỉ là một người xa lạ.


Cô âm thầm yêu ông ta suốt thời thanh xuân tươi đẹp của mình, giấu kín tình yêu vào năm tháng tĩnh lặng, để rồi cuối cùng trở thành thứ tình yêu bị người đời chê cười.


Ngừơi đàn ông thâm trầm ngắm chiếc bình hoa, mỗi năm cứ đến ngày sinh nhật của ông ta, luôn có một người gửi hoa đến. Từ sau khi cô gái qua đời, bình hoa trở nên trống không.


Cô gái kia đã coi toàn bộ tình yêu là mạng sống của mình, còn bản thân cô, chỉ là một kẻ yếu đuối. Nước mắt của cô chậm rãi chảy xuống. Tình cảm thời niên thiếu, cóngười coi là một giấc mơ, nhưng có người lại sẵn sàng biến nó thành sự chờ đợi cả đời.


Sơ Ảnh nằm cuộn tròn người trên sofa, màn hình đã hiện lên dòng chữ hết phim, cô chẳng còn sức lực đâu để cử động nữa.


Trên bàn bày la liệt túi bánh bích qui, vỏ hoa quả. Chợt thấy dạ dày cồn cào, cô lao vào WC, nôn thốc nôn tháo, nôn đến mức trong bụng không còn lại gì.


Ra khỏi WC, Sơ Ảnh mở tủ lạnh, bên trong còn lại chút đồ ăn, cô cố gắng nuốt vào dạ dày. Cô ngồi xổm bên cạnh tủ lạnh, nước mắt trào ra như suối, bộ dạng nhếch nhác.


Cố Diễn Trạch về tới nhà thì thấy cô đang ngồi trên sofa xem phim.


Anh thở dài: “Em chưa ngủ à?”


“Em ngủ cả ngày rồi, giờ không buồn ngủ.” Cô hờ hững đáp.


Cố Diễn Trạch mở đèn phòng khách, nhìn chằm chằm cô hồi lâu, rồi nhìn đến màn hình ti-vi.


“Phim hài à?”


Cô gật đầu.


“Thế sao lại khóc?”


Cô ngẩng đầu nhìn anh và cười: “Buồn cười quá, cười đến chảy nước mắt. Anh có muốn xem không?


Anh nhìn cô mấy giây mới đáp: “Không”.


Dứt lời, anh vào phòng tắm, lúc đi ra vẫn thấy cô ngồi xem phim.


“Ngủ sớm đi!” Anh ngồi sát vào cô, nhưng cô lại lùi người ra một chút.


Cố Diễn Trạch cảm thấy như bị sét đánh, anh đứng dậy.


“Thế anh đi ngủ trước đây.” Đi được vài bước, anh ngoảnh đầu lại, thấy cô vẫn duy trì bộ dạng đờ đẫn kia. Anh siết chặt tay, sau đó đi thẳng vào phòng làm việc.


Cố Diễn Trạch vừa khuất khỏi tầm nhìn, nước mắt cô liền rơi xuống. Rõ ràng đang xem phim hài, nhưng từ trong niềm hạnh phúc của người khác, cô lại nhìn thấy sự hèn mọn của bản thân, từ trong câu chuyện của người khác, nước mắt cô lại chảy ra.


Cô đã tập thành thói quen quét dọn nhà cửa, xử lí vết thương, cô không biết người tinh tế như anh liệu có phát hiện ra điều gì không. Nhưng cô luôn tận lực giấu giếm, cô bỏ đầy đồ ăn vặt vào các ngăn tủ trong nhà, mỗi lần tỉnh dậy từ cơn ác mộng, cô đều làm bạn với chũng. Sau đó, cô dẽ nghênh đón cơn đau dạ dày ghé thăm. Những lúc nằm trên giường vật lộn với cơn đau quằn quại, cô đều tự nhủ, đây là sự trừng phạt dành cho mình, là báo ứng của mình.


Lắm lúc đau quá, cô không kiềm chế được mà bật khóc, dù sao anh cũng không có ở nhà, cô không cần sợ bị anh phát hiện.


Cảm giác đau đớn khiến cô tưởng mình sắp chết, sắp được thoát khỏi nỗi dằn vặt này.


Nhưng khi mở mắt ra, cô mới phát hiện, mình vẫn phải đối diện với cuộc sống này.


Từ lúc nào anh bắt đầu không về nhà?


Hình như là sau khi cô đọc được một bài báo nói anh đang thường xuyên qua lại với một cô sinh viên. Xem bài báo đó, cô cảm thấy thật lực cười, vậy là ngày này cuối cùng cũng tới. Cô đã sớm biết, cuộc đời này, mình mãi không được hạnh phúc.


Từ sau khi nghe tin Tưởng Phương Vũ qua đời, cô và hạnh phúc đã hoàn toàn lỡ hẹn.


Vì thế, cô không hỏi gì hết. Cố Diễn Trạch về nhà, cô vẫn làm cơm, vẫn nói chuyện bình thường. Nhưng anh càng ngày càng lạnh lùng, càng ngày càng hờ hững. Cuối cùng, cô nhận ra, anh đã không còn muốn về nhà.


Sơ Ảnh đổi toàn bộ rèm cửa trong nhà thành màu xanh lá cây. Cô sợ màu trắng, càng không dám lại gần màu trắng.


Cư như vậy đi, cứ để cuộc sống tiếp diễn như vậy đi.


Đã không thể có được hạnh phúc thì không cần phải hiểu. Biết đây, cô cũng chưa đến nỗi mất đi cả sự chờ đợi cuối cùng.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận