Boss Tối Cao Cưng Chiều Vợ Yêu


Bữa tiệc được tổ chức tại khách sạn The King, một khách sạn nổi tiếng ở thành phố S. Bữa tiệc tụ tập những người có chức vụ cao, các quý bà, các công tử tiểu thư, đặc biệt là những người tương lai sẽ là người thừa kế gia tộc. Ở trước cửa khách sạn, tụ tập đầy đủ các siêu xe cho đến những loại xe đắt tiền. Mọi người đang tràn ngập trong không khí của bữa tiệc, thì một chiếc siêu xe với số lượng có hạn mới ra thị trường vào tuần trước dừng ở khách sạn. Thu hút sự chú ý của mọi người, cánh cửa mở ra xuất hiện là một người đàn ông với thân hình cao, trên người mặc bộ vest đen, chân mang giày da khuôn mặt lạnh lùng. Các tiểu thư nhìn thấy đều muốn chạy lại ôm lấy anh, nhưng họ đều biết Lôi Lạc Dương là người không gần nữ sắc nên chỉ có thể đứng nhìn chứ không thể chạm vào. Mà điều Lôi Lạc Dương làm tiếp theo, đều làm cho mọi người ở đây chấn kinh. Lôi Lạc Dương đưa tay vào trong xe chỉ thấy một bàn tay trắng nõn, tiếp theo là họ như nhìn thấy thiên sứ trắng vậy. Tất cả người có mặt ở đây đều tò mò không biết Nhược Hy có thân phận gì mà đi cùng Lôi Lạc Dương, tổng tài được người đời mệnh danh là "lãnh huyết vô tình" và "không gần nữ sắc".


Nhược Hy khoát cánh tay anh bước vào trong, những người đàn ông khác đều nhìn cô bằng ánh mắt thèm thuồng, khiến Lôi Lạc Dương hối hận vì đã dẫn cô đi. Thật muốn dấu cô ở nhà, chỉ để mình Lôi Lạc Dương anh ngắm. Còn những cô gái đều nhìn Nhược Hy bằng ánh mắt ghen tị.


Lôi Lạc Dương bước vào liền làm tâm điểm chú ý của mọi người. Ai cũng quay quanh anh bắt chuyện, nên Lôi Lạc Dương chỉ cần đứng một chỗ liền có người đến chào hỏi.


- Lôi tổng, thật vinh dự khi ngài đến tham dự bữa tiệc.


- Mặc tổng quá khách khí. Lôi Lạc Dương bắt tay với Mặc Hàn tổng giám đốc của Tập đoàn Hàn Thị. Mặc Hàn lúc này mới để ý bên cạnh anh có thêm một cô gái, Mặc Hàn có chút kinh ngạc hỏi


- Vị này là?


- Người phụ nữ của tôi. Lôi Lạc Dương lạnh lùng nói, anh nhìn Mặc Hàn với cặp mắt giết người khi anh (Mặc Hàn) cứ nhìn chằm chằm vào Nhược Hy. Mặc Hàn là người biết điều, nên có thể nghe trong giọng nói của Lôi Lạc Dương có tức giận nên Mặc Hàn liền kiếm cớ nói còn phải tiếp những người khác nên rời đi. Lôi Lạc Dương nhìn sang Nhược Hy thấy cô đang cuối gầm mặt xuống, anh lấy tay nâng cầm cô lên liền thấy hai má cô đỏ ửng, anh không khỏi buồn cười.


- Đi thôi, qua kia ăn chút đồ.


- Vâng.


Nhược Hy theo Lôi Lạc Dương đến ghế sofa, còn anh thì đi lấy thức ăn cho cô. Năm phút sau Lôi Lạc Dương quay lại, trên tay cầm ly nước cam và đĩa mì ý đặt lên bàn rồi đẩy qua cho Nhược Hy.


- Cảm ơn anh.


- Ồ, Lôi tổng cũng đến bữa tiệc này sao? một giọng nói quen thuộc vang lên, Lôi Lạc Dương không khỏi nhíu mày lạnh lùng nói



- Thì sao?


- Không...không sao...Nguyệt Hạo sởn gáy khi nhìn ánh mắt lạnh băng của Lôi Lạc Dương lướt qua người mình. Nguyệt Hạo quay sang thì ngẩn người khi nhìn thấy Nhược Hy. Cậu ta liền vui vẻ bắt chuyện


- Chào em, anh là Nguyệt Hạo.


- Ừ. Nhược Hy lạnh lùng trả lời


- Em đi một mình tới đây? Nguyệt Hạo thấy mình bị lơ có chút xấu hổ, nên cố hỏi tiếp. Mộc Kha ngồi xuống ghế nói chuyện cùng Lôi Lạc Dương nhưng tâm tư thì xem kịch vui. Nhược Hy nghe Nguyệt Hạo hỏi cũng không ngước mặt lên, mà tiếp tục con đường chính nghĩa của mình là "ăn mì ý", nhưng vẫn lạnh nhạt nói với anh một chữ


- Không.


- Ách, vậy em đi với ai? Có đẹp trai như anh không?


- Tự luyến. Nhược Hy ngừng ăn ngước lên nhìn Nguyệt Hạo, con ngươi đen không gợn sóng khiến Nguyệt Hạo rùng mình.


Nhược Hy không nói gì thêm đẩy ly nước cam qua cho Lôi Lạc Dương, tay còn lại thì giật lấy ly rượu của anh


- Uống rượu không tốt cho sức khỏe.


Lôi Lạc Dương thấy Nhược Hy quan tâm mình liền nhếch môi cười, Nguyệt Hạo thì bụng đầy nộ khí


- Cô...cô...cô thật đáng chết.



- Sao? Lôi Lạc Dương nhíu mày nhìn Nguyệt Hạo, làm cậu ta im bặt.


- Hạo, cậu chọc ai không chọc đi chọc bạn gái của Dương làm gì? Mộc Kha uống một ngụm rượu, không nhanh không chậm nhìn Nguyệt Hạo nói


- CÁI GÌ??? BẠN GÁI?! Nguyệt Hạo trợn to mắt hết nhìn Lôi Lạc Dương rồi nhìn Nhược Hy rồi nuốt khang. Nhược Hy khi nghe Mộc Kha nói hai chữ "bạn gái" trong lòng bối rối muốn giải thích, nhưng bên ngoài vẫn bộ mặt lạnh lẽo đó.


- Rất hợp, cả hai đều là tản băng ngàn năm. Nguyệt Hạo gật đầu nói, tay thì sờ sờ cầm y như ông cụ non.


Lôi Lạc Dương đứng dậy nói


- Đã trễ, tôi đưa Tiểu Hy về.


Nói xong hai người ra về, Nguyệt Hạo nhìn bóng hai người khuất sau cáng cửa mà miệng lẩm bẩm


- Mới chín giờ.


Mộc Kha vỗ vỗ vai Nguyệt Hạo, ý nói tôi đồng tình với cậu.


Bên ngoài, sau khi rời bữa tiệc Lôi Lạc Dương lấy xe tự đưa Nhược Hy về nhà. Mà anh không hề biết cô đã không còn sống ở đó nữa. Chiếc xe của Lôi Lạc Dương dừng trước biệt thự, anh quay sang nhìn cô nói


- Ngủ ngon.


- Dạ, anh cũng ngủ ngon.


Lúc Nhược Hy định không xe thì Lôi Lạc Dương bất ngờ hôn lên môi cô, một nụ hôn mạnh mẽ nhưng không kém phần dịu dàng.


- Ưm...Nhược Hy bị anh hôn đến thân thể mềm nhũn, khẽ rên một tiếng. Khi hai người không thở được nữa anh mới buông môi cô ra.


- Em...em vào nhà, anh về cẩn thận.


Nhược Hy đỏ mặt nói lí nhí rồi bước xuống xe. Lôi Lạc Dương cười nhẹ rồi khởi động xe đi mất, lúc này Nhược Hy mới bắt Taxi về nhà của Lăng Ngọc.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận