Boss Tối Cao Cưng Chiều Vợ Yêu


Lôi Lạc Dương bước vào công ty, làm nhân viên ở đây khó hiểu. Sao tổng tài lại đi làm muộn như vậy? Không phải tổng tài đi sớm về muộn sao? Bất quá, họ thấy hôm nay tâm trạng của tổng tài hình như rất tốt. Lôi Lạc Dương bỏ qua tất cả ánh mắt nghi hoặc của nhân viên, mà đi về phía thang máy dành cho tổng tài.


Lý Mỹ Nhu thấy Lôi Lạc Dương đi làm muộn hơn thường ngày nhưng cũng không dám hỏi. Lý Mỹ Nhu nhanh chóng pha cho anh một tách cà phê sẵn tiện đem văn kiện cho anh xem qua.


"Cốc...cốc...cốc..."


- Vào đi.


Lý Mỹ Nhu bước vào đặt cà phê lên bàn làm việc của Lôi Lạc Dương, rồi đưa cho anh sắp tài liệu nói


- Tổng tài, mời ngài xem qua.


- Để đó đi....


- Tôi sẽ không ở công ty một thời gian, có việc gì thì đưa cho tổng giám đốc Mộc xử lý, còn văn kiện qua trọng cứ để trên bàn làm việc khi nào về tôi sẽ phê duyệt sau.


Lôi Lạc Dương miệng thì nói nhưng đầu vẫn không ngẩn lên, Lý Mỹ Nhu cảm thấy ngạc nhiên. Tổng tài đi đâu mà không ở công ty?


- Cô nghe tôi nói không? Lôi Lạc Dương không nghe thấy Lý Mỹ Nhu trả lời, liền dừng công việc trên tay, ngẩn đầu lên giọng lạnh lùng hỏi.


- À, vâng ạ


- Được rồi, không còn việc gì cô ra ngoài đi. Gọi tổng giám đốc Mộc đến đây gặp tôi.


- Vâng.


Lý Mỹ Nhu rời đi nhưng trong lòng rối bời. Cô đi ra không lâu thì Mộc Kha bước vào.


- Có chuyện gì sao? Mộc Kha thong dong ngồi xuống ghế sofa y như đây là phòng của anh vậy. Lôi Lạc Dương cũng không để ý nói


- Tớ sẽ không ở công ty một thời gian.


- Định đi hưởng tuần trăng mật cùng bà xã hả?! Mộc Kha nữa đùa nữa thật hỏi


- Phải.


Nụ cười Mộc Kha tắt hẳn, nhìn Lôi Lạc Dương bằng ánh mắt dò xét


- Thật?!


- Là thật.


- Tính đi bao lâu?



- Một tháng.


- Còn công ty?


- Công ty có tổng giám đốc để chưng ra thôi hả?


- Cậu... cậu được lắm, cậu đi chơi còn mình phải làm việc? Mộc Kha hỏa khí bừng bừng nhìn Lôi Lạc Dương chấp vấn


- Phải, có gì cần giúp đỡ nói Tề Vũ hoặc Tề Phúc là được.


- Được, lúc về tớ muốn cậu cho tôi nghỉ phép. Mộc Kha ra điều kiện với Lôi Lạc Dương, anh (Mộc Kha) cũng không ngốc đến nỗi làm một đóng việc trong một tháng nha.


- Được, muốn nghỉ bao lâu tùy thích. Lôi Lạc Dương phóng khoáng nói


- 1 tuần.


Haizzzz, nhiều lắm chỉ nhiêu đó. Nếu Mộc Kha mà đòi nghỉ dài hạn thì thế nào cũng bị điều đi nước ngoài như vậy anh sẽ không gặp được Nguyệt San San thì phải làm sao đây? Nhiều lúc lạnh lùng là vậy, chẳng giống bây giờ gì cả. Hình tượng tổng giám đốc lạnh lùng của anh đã biến mất.


Ngồi nói vài câu với Lôi Lạc Dương thì Mộc Kha cũng rời đi làm việc. Lý Mỹ Nhu thấy Mộc Kha ra liền cúi đầu chào. Mộc Kha chỉ gật đầu rồi đi về phòng làm việc của mình.


3h30" chiều, Lôi Lạc Dương đang mở cuộc họp. Bên trong phòng không khí hết sức căng thẳng, Lôi Lạc Dương mặt lạnh như băng nhìn mấy trưởng phòng. Anh rất muốn về với vợ của mình, mới kết hôn đã phải đi làm thật bực mình. Mọi người đang chăm chú nghe trưởng phòng Đỗ báo cáo tình hình trong một tháng qua thì chuông điện thoại reo lên. Giật mình, mọi người nhìn nhau, Lý Mỹ Nhu chau mày, cô biết tổng tài ghét nhất đang họp mà mở máy. Nhưng khi thấy hành động rút điện thoại ra của Lôi Lạc Dương làm cô trợn mắt, những người còn lại cũng ngạc nhiên nhưng không như Lý Mỹ Nhu, do lúc trước họ đã chứng kiến qua. Lôi Lạc Dương nhìn số gọi đến, thì khuôn mặt lạnh băng đã hoà hoãn hơn nhiều.


- Alo?


- Anh đang bận sao?! Nhược Hy đầu giây bên kia hỏi



- Anh đang họp, cũng gần xong rồi. Có gì sao? Lôi Lạc Dương giọng nói ôn nhu như nước làm Lý Mỹ Nhu kinh ngạc những người còn lại hóa đá. Đại boss cũng có bộ mặt này sao? Nhưng họ càng muốn biết ai là người gọi điện thoại mà làm cho boss mặt lạnh, ăn nói dịu dàng như vậy? Họ rất biết ơn người đã gọi điện thoại a. Còn Lý Mỹ Nhu nắm chặt tay, răng cắn môi suýt bật máu. Anh nói chuyện với ai mà lại như vậy? Là phụ nữ sao? Không, không thể nào... chức tổng tài phu nhân phải là của Lý Mỹ Nhu cô. (chị này ảo tưởng sức mạnh >.<)


- Không, chỉ là nhớ anh...nên điện.


Càng nói giọng Nhược Hy càng nhỏ, Lôi Lạc Dương có thể tưởng tượng mặt của cô vợ nhỏ đang đỏ lên.


- Anh cũng vậy, đợi mười phút nữa anh sẽ về.


Lôi Lạc Dương nói xong cúp máy, khuôn mặt ôn nhu biến mất làm mấy nhân viên thầm than lật mặt nhanh hơn lật sách a, haizzzz.


- Tan họp.


Lạnh lùng bước ra ngoài, để lại năm mươi người ngơ ngác nhìn nhau. Lý Mỹ Nhu chỉ cười cho qua rồi nói


- Buổi họp đến đây kết thúc.


Xong liền bước nhanh ra ngoài, nhưng không thấy Lôi Lạc Dương đâu nữa. Lý Mỹ Nhu trầm mặt, ánh mắt nhìn xa xăm miệng lẩm bẩm


- Anh nhất định sẽ là của Lý Mỹ Nhu em. (>.<)


Biệt thự Lôi Viên


Nhược Hy cầm rì mót chuyển kênh này qua kênh khác mà không có gì xem, chán nản nằm dài ra ghế sofa. Má Trịnh bưng ly nước ép cam đưa cho cô


- Thiếu phu nhân, uống nước đi ạ.


- Dạ, cứ để đó cho cháu.



Nhược Hy nói rồi nằm đó, nhắm mắt lại. Thật là chán mà, Lăng Ngọc với Nguyệt San San đã đi biển với Nguyệt Hạo rồi nên ở đây chẳng có gì làm. Đang suy nghĩ bâng quơ thì Nhược Hy nghe tiếng xe, cô vui vẻ đứng phắt dậy từ ghế sofa chạy ra cửa. Thấy anh, Nhược Hy liền nở nụ cười ngọt ngào


- Ông xã.


Lôi Lạc Dương nhìn người mới không gặp mấy tiếng đã nhớ đang đứng trước mặt mình, bước chân cũng nhanh hơn. Ôm lấy Nhược Hy vào lòng, hôn lên trán cô nói


- Có nhớ anh không?


- Có nha, rất nhớ là đằng khác. Nhược Hy cọ cọ đầu vào lòng ngực của Lôi Lạc Dương nhưng không biết thân anh cứng đờ. Lôi Lạc Dương cười khổ nhìn người con gái nhỏ bé trong lòng ngực


- Bà xã, đây là đang câu dẫn anh sao?


- Em nào có. Nhược Hy vùi khuôn mặt vào ngực của anh để che đi sự ngượng ngùng.


- Ừ, không có.


Lôi Lạc Dương bất ngờ hôn môi của Nhược Hy làm cô mất thăng bằng ngã vào người anh.


- Ông xã...ở đây không được.


Lôi Lạc Dương khựng lại sau đó nhanh chóng bế Nhược Hy lên phòng. Anh dùng chân mở cửa sau đó ép Nhược Hy vào cánh cửa gỗ lạnh lùng mà tham lam mút lấy hương vị ngọt ngào của Nhược Hy. Tay của Lôi Lạc Dương cũng không yên phận, sờ soạng khắp người Nhược Hy


- Đừng... ưm...em vẫn... mệt... Lạc Dương.


Lôi Lạc Dương như không nghe lời Nhược Hy nói, anh đưa tay lên gỡ từng cút áo ra để lộ nơi đõn đà của Nhược Hy. Lôi Lạc Dương nuốt nước miếng, anh cảm thấy miệng khô lưỡi đắng. Một lần nữa hôn xuống đôi môi ướt át của Nhược Hy, cô không nói gì được trong phòng bỗng chốc nhiệt độ tăng nhanh, bên trong chỉ còn tiếng thở dốc yêu kiều của phụ nữ và tiếng gầm nhẹ của đàn ông, không khỏi làm người khác mặt đỏ tim đập.


Nhược Hy mệt mỏi ngủ thiết đi cho đến giờ ăn tối.


- Bà xã, dậy ăn tối nào.


- Ưm...em muốn ngủ.


Nhược Hy hừ một tiếng rồi quay sang chỗ khác ngủ tiếp. Lôi Lạc Dương nhìn cô cưng chiều nói


- Ăn xong rồi ngủ.


Không thể ngủ, Nhược Hy ngồi dậy nhìn khuôn mặt tươi cười của Lôi Lạc Dương mà tâm trạng tốt lên không ít.


- Ông xã, ôm. Cô dơ hai tay ra đợi anh bế mình vào phòng tắm làm vệ sinh, Lôi Lạc Dương nhìn khuôn mặt đáng yêu khi làm nũng của cô hết sức mê người. Sau khi làm vệ sinh cá nhân xong, Lôi Lạc Dương từng muỗng đút cho Nhược Hy ăn trên môi anh luôn nở nụ cười.


- Em muốn ngủ.


Nhược Hy chu môi đỏ ra nói với Lôi Lạc Dương. Anh xoa đầu cô rồi đỡ Nhược Hy nằm xuống giường, còn mình thì thu dọn bát đĩa sau đó cũng ôm Nhược Hy vào lòng ngủ, miệng không quên nói


- Bà xã, ngủ ngon.


- Ừm...


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận