Boss Tối Cao Cưng Chiều Vợ Yêu


Kì xuân nghỉ xuân đã qua, bây giờ Nhược Hy bắt đầu đi học lại. Lôi Lạc Dương muốn cô ở nhà nhưng Nhược Hy kiên quyết không chịu nên anh đành chở cô đi, sẵn tiện đến công ty.


Trước cổng trường Đại học Kinh Tế


Một chiếc siêu xe dừng lại, Nhược Hy bước xuống xe chào tạm biệt Lôi Lạc Dương rồi quay lưng bước vào. Lúc định đi vào, một chiếc BMW dừng trước cửa, Nguyệt Hạo xuống xe mở cửa cho Lăng Ngọc, cô mỉm người nhìn Nguyệt Hạo rồi bước vào. Còn Nguyệt San San hậm hực bước xuống xe, miệng không ngừng lầu bầu


- Trọng sắc khinh em gái! Hừ...


Nhược Hy nghe Nguyệt San San lẩm bẩm liền phì cười, cô nhìn Lăng Ngọc với Nguyệt Hạo cũng biết hai người đang qua lại với nhau. Nhưng Nhược Hy có chút lo lắng, trên các mặc báo luôn nói anh là hoa hoa công tử, không có bạn gái xác định. Bất quá nếu Lăng Ngọc cảm thấy hạnh phúc là được. Nhưng nếu Nguyệt Hạo làm tổn thương Lăng Ngọc cô tuyệt đối sẽ không bỏ qua.


- Ngọc, chuyện này là sao? Khai báo thành thật sẽ được khoan hồng. Nhược Hy cười nham hiểm nhìn Lăng Ngọc nói (bả biết rồi còn làm bộ)


- Khai báo gì cơ? Lăng Ngọc giả ngu nhìn cô hỏi


- Cần gì khai báo, nhìn cũng biết. Anh hai với Ngọc đang quen nhau, nên anh hai đang "trọng sắc khinh em gái". Nguyệt San San bĩu môi nói, Nhược Hy phì cười trước hành động trẻ con của cô bạn.


- Haizzz, bây giờ hai người đều có bạn trai còn tui vẫn là FA thật tủi thân. Nguyệt San San thở dài, trong lòng thầm nghĩ "không biết khi nào mình mới được như họ?"


- Đừng buồn. Lăng Ngọc an ủi Nguyệt San San


- Dạ, thưa chị dâu. Nguyệt San San đặc biệt nhấn mạnh hai chữ chị dâu làm Lăng Ngọc đỏ bừng mặt, đuổi theo Nguyệt San San


- San San đứng lại ngay cho tui, bà dám chọc tui hả?!


- Bà có thấy ai bị đánh mà đứng lại không? Nguyệt San San vừa chạy vừa cười nói với Lăng Ngọc.



Nhược Hy nhìn hai đứa bạn thân rượt đuổi nhau thì nở một nụ cười. Hình như dạo gần đây cô cười nhiều hơn thì phải? Cô lắc đầu rồi bước vào trong mà không hay biết có ba bóng đen nhìn họ bằng ánh mắt nguy hiểm.


- Là con nhỏ đó, chuẩn bị hành động. một người trong bóng tối ra lệnh. Sau đó chỉ còn nghe tiếng "vút vút", ba bóng đen đã biến mất.


Sau khi tan trường, cả ba cùng rủ nhau đi ăn kem. Khi đi qua một con hẻm thì gặp mười người áo đen chặn đường họ.


- Các người là ai? Lăng Ngọc dùng giọng chấp vấn nói


- Lam tiểu thư, lão đại muốn gặp cô. Một trong số tên áo đen lên tiếng, hẳn là tên cầm đầu. Nhược Hy lạnh lùng nhìn họ nói


- Ai?


- Đi rồi sẽ biết. tên áo đen không kiên nhẫn nói


- Không. (chị này kiệm lời quá)



- Nếu không đi chúng tôi sẽ dùng vũ lực. một tên áo đen khác lên tiếng


- Các người là đàn ông con trai vậy mà lấy nhiều khi ít? Còn muốn dùng vũ lực với chúng tôi? Nguyệt San San nói nhưng vẫn không giấu được sự sợ hãi, ai, ai bảo cô nhát gan làm gì chứ. Ngày thường rất tinh nghịch, khi gặp chuyện thì đều sợ nhưng không chịu khuất phục ai cả.


- Im. Tên cầm đầu quát, sau đó nhìn qua Nhược Hy gằn từng chữ


- Lam tiểu thư, người đi hay không?


- Không. vẫn lời nói đó, mặt không đỏ nhưng tim cô đang đập rất nhanh nha, dù không nhát gan nhưng họ nhiều người như vậy làm sao mà trốn? Bây giờ trời mới biết, Nhược Hy lo lắng cỡ nào.


- Nêu đã vậy...GIẾT! lệnh vừa hạ mười tên áo đen xong lên, cả ba bị bao quay. Lăng Ngọc cười khẩy, đừng nhìn cô như vậy mà đánh giá thấp nha. Đai đen Teawkondo đó nha, Lăng Ngọc cũng nhập cuộc nhưng có thêm hai cô bạn nên có chút vật vả. Nhưng mấy tên áo đen đó đâu phải người tầm thường toàn sát thủ chuyên nghiệp, đánh hơn mười phút chỉ hạ được một tên? Vậy làm sao mà thắng được, Nhược Hy cũng vật vả né những đón đánh nhưng vẫn bị xay xát, Nguyệt San San thì luống ca luống cuống, biết vậy theo anh trai học võ.


Nhược Hy nhanh tay thò vào túi áo bấm số điện thoại của Lôi Lạc Dương.


Mà Lôi Lạc Dương đang có cuộc họp quan trọng, không khí trong phòng họp rất chi là căng thẳng. Bỗng "reng...reng...reng..." tiếng điện thoại vang lên, làm năm mươi người đang có mặt tại phòng họp mồ hôi hột chảy ròng, họ nhớ đã tắt điện thoại trước khi vào cuộc họp? Đang lo lắng thì thấy boss đại nhân trong tay lấy điện thoại ra, làm cả phòng họp há mồm kinh ngạc. Không phải đại boss ghét nhất đang họp mà có người làm phiền sao? Vậy mà bây giờ....


Lôi Lạc Dương cầm điện thoại lên thấy tên người điện liền nghe máy, nhưng đầu giây bên kia không có người trả lời, anh bất giác cau mày. Bỗng nghe tiếng hét đầu giây bên kia vang lên



- TIỂU HY!!!!


Lôi Lạc Dương giật thót người, vội cầm áo khoác ra khỏi phòng họp. Để lại hàn vạn dấu chấm hỏi to đùng của mọi người. Đại boss, đây là có chuyện gì a?


Lôi Lạc Dương xuống tầng hầm lấy xe, một tay thì bấm gọi cho ai đó rồi nhanh chóng rời khỏi.


Mà lúc này, bên Nhược Hy chẳng mấy khả quan. Cô vừa bị người khác đánh đằng sau, đầu choáng váng máu thì không ngừng chảy. Nhược Hy không biết cầm cự được bao lâu? Lôi Lạc Dương sẽ tìm được cô? Nguyệt San San ngã nhào ra đất nhưng có một bàn tay ôm lấy cô, trong cơn mệt mỏi, Nguyệt San San chỉ biết đó là một người đàn ông cao lớn và đẹp trai (>.<)


- Mộc Kha?


Nhược Hy thấy Mộc Kha có chút ngạc nhiên, sao Mộc Kha biết mà tới đây?


- Chị dâu. Mộc Kha lễ phép gọi Nhược Hy một tiếng chị dâu rồi ra hiệu cho mấy tên đàn em xông lên. Phút chốc tình thế xoay chuyển từ thế bị động chuyển sang thế tấn công. Phút chốc mười tên áo đen nằm la liệt dưới đất. Lôi Lạc Dương cũng vừa tới, giọng lạnh lùng cất lên


- Đem về bang điều tra.


Lôi Lạc Dương nhanh chóng lại gần Nhược Hy, thấy cô mặt trắng bệch cắt không còn giọt máu thì đau lòng không thôi. Chân bước nhanh hơn, Lôi Lạc Dương ôm chặt lấy cơ thể run rẩy của Nhược Hy, trấn an nói


- Đừng sợ, anh đây rồi.


Nhưng Nhược Hy dường như không nghe thấy miệng vô thức lẩm bẩm


- Máu.....máu.....máu...


- Máu? Lôi Lạc Dương nói lại lời của Nhược Hy, như hiểu được gì đó anh nhanh chóng bế cô rời đi, để lại bãi chiến trường cho thuộc hạ dọn dẹp.


Mộc Kha cũng nhanh chóng bế Nguyệt San San đến bệnh viện, Lăng Ngọc người cũng đầy thương tích nhưng do có võ nên bị thương không nặng bằng hai cô bạn của mình. Nguyệt Hạo biết tin đến nơi, thấy Lăng Ngọc như vậy liền đau lòng. Anh nhanh chóng bế cô đi, còn phần em gái anh không lo lắng khi Mộc Kha ở bên cạnh. Nguyệt San San nói không sai a, cái này gọi là "trọng sắc khinh em gái".


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận