Bốn Năm Phấn Hồng


Viết đến đây, kì thực cũng đã đi đến phần cuối của cuốn tiểu thuyết.


Tôi không muốn viết về năm thứ tư. Bởi vì, viết về năm thứ tư khiến tôi cảm nhận sâu sắc cuộc sống sinh viên của mình thực sự đã kết thúc, đến bây giờ tôi mới phát hiện ra tôi vẫn còn lưu luyến lắm với trường học, với cuộc đời sinh viên của mình. Tôi không nỡ nghĩ về một trang kết.


Năm thứ tư có rất nhiều chuyện. Rực rỡ sắc màu. Các bạn vẫn đang đợi tôi kể, phải không?


Vậy trước tiên tôi sẽ kể cho các bạn về lối thoát của chính tôi.


Khi mà tôi bận tối mắt với lí lịch, thì Ban tuyên giáo của Đảng uỷ trường tìm tôi, bởi vì Ban tuyên giáo cần tuyển một người ở lại trường, khoa đã tiến cử tôi. Lúc đó tôi vui sướng quá chừng, những sinh viên năm thứ tư đã từng đi tìm việc sẽ hiểu được cảm giác của tôi lúc đó. Đương nhiên, khoa cũng tiến cử cả một người khác nữa. Một nữ sinh có tiếng tăm về lĩnh vực viết tin vắn.


Như vậy, các thầy ở khoa đã nói với tôi chuyện này, và hẹn thời gian, địa điểm thử sức. Nhưng sự việc tiếp theo ngoài sức tưởng tượng của tôi. Trước khi đi thử bút, một thầy trong khoa đã gọi tôi đến phòng làm việc của ông. 


Sau khi vị thầy giáo đó hoà nhã thân mật mời tôi ngồi xuống, hỏi tôi một chút về những vấn đề chính, chẳng hạn như tình hình công việc học tập bốn năm qua, về số lượng bài viết của tôi, cuối cùng, ông hỏi tôi một câu: "Khi thực tập, em ở Hàn Khẩu phải không? Khi đó em ở ngoài à?"


Tôi im lặng, giả vờ bình tĩnh, nhưng tim trong lồng ngực đã đập hơn 100 lần một phút. Lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi. Tôi không biết nhà trường sẽ xử lý việc này như thế nào. Tôi muốn chối bay, nhưng lại sợ trường học có chứng cớ xác thực, chẳng hạn như có một vài bức ảnh tôi chụp ở phòng mình, mặc dù biết rõ ràng là không thể, nhưng khi con người ta lo lắng thì trí tưởng tượng thường rất phong phú, thậm chí tôi đã nghĩ có người muốn hại tôi nên đã thuê thám tử theo dõi tôi.


Vậy coi như là đi tong cơ hội ở lại Ban tuyên giáo của Đảng uỷ trường, nhất định nhà trường sẽ truy cứu đến chuyện sống chung của tôi, theo quy định của trường thì có thể sẽ bị đuổi. Tôi chợt nhớ lại bản quy định về giáo dục đạo đức của nhà trường hồi tháng 4 năm 2003... 


Tôi vẫn giữ thái độ im lặng, nhịp tim đã lên tới 120 lần một phút. Tôi không rõ thái độ của ông thầy này là thế nào. Rốt cuộc ông ấy muốn tôi nhượng lại cơ hội này cho người khác, hay là muốn ép tôi vào đường cùng? Vào lúc tôi sắp tốt nghiệp lại chụp lên đầu tôi cái tội sống thử để xoá bỏ tư cách sinh viên của tôi hay sao? 


Tôi nổi hết da gà.


Sợ run lên. 


Ông ấy cười cười, đúng là tiếng cười độc hữu của giai cấp quan liêu, từ trong lồng ngực phát ra, khặc khặc trong cổ họng, đến là chối tai.


Ông ấy tiếp tục nói: "Nghe nói bốn năm đại học em chưa từng tham gia lớp bồi dưỡng tại trường Đảng?" 


Nghe ông ấy nói câu này, tôi đã hiểu được ý của ông ta. Để vào được Ban tuyên giáo, đặc biệt là Ban tuyên giáo của Đảng uỷ, nếu bạn chưa từng tham gia lớp bồi dưỡng tại trường Đảng, thì muốn vào đó chỉ là mơ ước hão huyền, đũa mốc chòi mâm son. Cho nên ông ta đã ngầm ý bảo với tôi, dù gì tôi cũng không thể chen chân vào được Ban tuyên giáo của Đảng uỷ trường, cũng như cơ hội thử bút coi như đã đi tong.


Tôi đã hiểu. Tôi đã hiểu hết. Kẻ thức thời là người tuấn kiệt. Có người đã thay thế vị trí này của tôi. Chỉ khổ nỗi số bài viết của tôi cũng không nhiều, không đạt được một số yêu cầu của Ban tuyên giáo Đảng uỷ trường. Cho nên tôi phải chủ động rút lui, vậy kẻ giấu mặt kia mới có thể đàng hoàng lộ diện.


Tôi nói rất bình tĩnh: "Thưa thầy, những người giỏi trong lớp em rất nhiều, mấy đợt tổ chức lớp bồi dưỡng của trường Đảng em đều không tham dự, đây là lỗi của em, không tích cực hưởng ứng lời kêu gọi của nhà trường, không theo kịp bước đi của Đảng, nhưng có điều không phải em không muốn vào Đảng, thực sự em rất muốn tham gia lớp bồi dưỡng để sớm có thể vào Đảng. Bây giờ em rất hối hận, nhưng em biết hối hận cũng không kịp nữa. Phải không ạ?"


Nói đến đây, tôi ngừng lại một chút, làm ra vẻ hỏi han. Ông ta cười, rồi lại thở dài một cái.


Tôi biết ông ta có ý để tôi tiếp tục nói. Tôi nuốt nước bọt, thật sự lúc đó tôi muốn nhổ thẳng nó vào mặt cái lão hói đầu, béo phị này, tôi tiếp tục nói: "Cho nên, em bỏ lỡ cơ hội tiến cử này." 


Suốt buổi nói chuyện tôi hết sức bình tĩnh. Còn vị "ân sư" này chỉ có hai việc làm là cười và thở dài.


Nói xong tất cả những điều này, tôi ngoan ngoãn đứng ở đó. Hi vọng ông ta không tiếp tục vặn hỏi, thời gian thực tập có phải tôi đã ra sống ở bên ngoài không.


Trong bụng tôi liên tục niệm, nam mô A Di Đà Phật, nam mô A Di Đà Phật.


Ông ta cười chán rồi lại thở dài nói: "Được rồi. Vậy em hãy về trước đi! Nhưng em phải rõ một điều là, em đến làm việc ở bất kì cơ quan truyền thông nào, tư cách đảng viên cũng rất quan trọng, cô bạn trẻ ạ!" 


Ông ấy không truy cứu chuyện sống chung của tôi! Ông ấy vốn dĩ đã không truy cứu chuyện này! Tôi biết rồi, đây là một âm mưu. Không phải muốn tôi chết, mà muốn tôi cuốn xéo đi. 


Một tuần sau, tôi nghe sinh viên trong lớp nói, La Nghệ Lâm có thể sẽ ở lại Ban tuyên giáo của Đảng uỷ trường. Mọi người bàn luận xôn xao, đoán lí do của chuyện này là vì, La Nghệ Lâm đã tham gia lớp thử bút của Ban tuyên giáo Đảng uỷ. Khoa của tôi được hai người, một là nó và người còn lại là người viết tin vắn giỏi hất. Đúng rồi, đúng rồi, không là nó thì còn ai vào đây nữa. Người ta dốc hết tâm trí, cần cù tậm tuỵ, kiên nhẫn miệt mài, hết sức nỗ lực, ra sức nịnh nọt, người ta dễ dàng thế đấy! Còn mày không phải đã lại để cơ hội ở lại trường cho người ta sao, mày có thể bì được với kiểu cười tươi như hoa, ngọt như mật của nó sao? 


Cho nên, tôi phải lo lắng thay cho người khác, tôi nói cho bạn biết, bạn có giỏi giang đến mức nào, có cạnh tranh đến cùng hay không thì bạn vẫn chết thảm hại. Đây là bài học thất bại của tôi. 


La Nghệ Lâm, tôi mãi mãi sẽ không quên cái tên này. Tôi không độ lượng như tôi tưởng tượng. Xem cuốn tiểu thuyết này thì các bạn có thể hiểu tôi ác cảm với nó sâu sắc đến mức nào. 


La Nghệ Lâm, cô có tài có đức gì? Tôi nhớ lại lúc kết thúc việc phân phòng ngủ, cô ta khóc chạy ra khỏi phòng ngủ nói, chúng tôi quá hẹp hòi với cô ta. Có lẽ, sự thật là chúng tôi không bì được với cô ta. Cô ta lợi hại hơn chúng tôi rất nhiều. Cô ta rất có bản lĩnh, so với những kẻ sống thong dong như chúng tôi thì cuộc sống của cô ta rất có quy củ. Cho nên, cô ta khác với chúng tôi, cho nên chúng tôi sợ cô ta và chèn ép cô ta. Sự nhiệt tình của cô ta đối với chúng tôi thực tế chỉ là một nỗ lực uổng công vô ích. Cô ta càng gần gũi thì chúng tôi lại càng xa lánh.


Sau đây, tôi sẽ nói cho bạn biết bí mật thật sự của việc La Nghệ Lâm ở lại trường. Cô ta đã lên giường cùng một nhân vật quan trọng! Tôi muốn viết thật chi tiết chương này. Bởi vì nhất định sẽ rất thú vị. Không phải tình yêu thầy trò, mà là một sự trao đổi. Trao đổi thể xác. Trên lớp đã bàn luận xôn xao. Mọi người ai nấy đều coi khinh La Nghệ Lâm, cười nhạo La Nghệ Lâm đã bán rẻ linh hồn và thể xác của mình. Ai cũng vạch rõ một giới hạn rõ ràng với La Nghệ Lâm. Tất cả bạn học trông ai cũng lộ rõ vẻ thánh thiện. Vậy là, La Nghệ Lâm trở thành một cô gái danh nhơ tiếng xấu. Cô ta sẽ mãi mãi không thể rửa sạch vết nhơ, cả đời cũng không ngẩng mặt lên được.


Ha ha...! Viết đến đây tôi bỗng cười lên một tiếng. 


Tôi lại tiếp tục nói với bạn chân tướng sự việc. Thực sự việc đoán được kẻ giấu mặt đó là tôi đã tự an ủi mình. La Nghệ Lâm lợi không bù hại vừa nhục vừa đáng thương. Cho nên, có lẽ các bạn cũng đoán được tôi đã tức giận như thế nào khi bị mất cơ hội này. Tôi không muốn đánh cô ta, cũng không muốn mắng chửi cô ta, tôi đã chọn cách viết thành truyện để làm nhục cô ta. Điều này giúp tôi hả giận hơn là cho cô ta một cái bạt tai hay đá cho cô ta một cái. Tôi cũng đáng thương như cô ta nhưng không nhục nhã giống cô ta. Tôi cũng đã nhìn thấy người đi tìm việc đông như kiến. Tôi cũng biết, những nữ sinh quanh tôi để tìm được một công việc tốt cũng chẳng từ thủ đoạn nào. Tôi rất sợ ra trường bị thất nghiệp. Nếu không tìm được việc làm thì ai sẽ nuôi tôi. Nhưng, tôi lại để tuột mất cơ hội này, tôi phải tỏ ra mình vẫn thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra, như thế mới thể hiện sự độ lượng và cao thượng của tôi, mới phù hợp với tiêu chuẩn hành vi đạo đức của tôi từ trước tới giờ.


Sự khó chịu trong lòng tôi chỉ có thể cởi bỏ thông qua việc nói xấu người khác trong cuốn tiểu thuyết này. Chẳng hạn như miêu tả về quan hệ tình ái giữa La Nghệ Lâm với một vị có quyền chức nào đó. 


Tôi vẫn giữ thái độ im lặng cho đến bây giờ. Bởi vì tôi là Dịch Phấn Hàn, mọi người luôn coi tôi là người vượt ra khỏi cuộc sống của khuôn viên trường học. Thực ra tôi không phải là đồ bỏ đi, cho đến bây giờ khi nghĩ lại việc này tôi vẫn rất rất căm hận.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận