Bốn Năm Phấn Hồng


Tình cảm giữa họ là thứ tình yêu học đường điển hình nhất mà tôi từng thấy. Tôi rất muốn viết tỉ mỉ từng li từng tí, một mối tình tàn khốc và không thể cưỡng lại được. Trong trường đại học, có rất nhiều đôi cũng giống như họ, một khởi đầu tương tự, quá trình tương tự, và kết cục tương tự, những mối tình tương tự. Khi ra trường, nhiều năm sau nhìn lại, lại có hàng vạn tâm tư không thể nói rõ, có thể là ngao ngán, là hoài niệm, là kêu than, là nuối tiếc, là hàng nghìn kiểu tâm trạng không gọi được thành tên. Phải chăng bạn cũng có một tình yêu thuần tuý trong trường? Phải chăng bạn cũng có một mối tình vừa cay đắng lại vừa ngọt ngào, một khoảng trống trong hồi ức?


Anh chàng đó là một cán bộ trong hội sinh viên. Tôi có ác cảm đối với hội sinh viên. Trong trường học, hội sinh viên chỉ toàn là những kẻ ham thành tích, dối trên lừa dưới, quan liêu, tác phong nông nghiệp. Cải cách cơ cấu Nhà nước nên bắt đầu từ hội sinh viên trong các trường học, đó gọi là ngăn chặn từ đầu, trên một ý nghĩa khác thì đó gọi là triệt để ngăn chặn sự hủ bại.


Tôi đọc được một cuốn tiểu thuyết học đường, trong đó nhân vật nam chính là hội trưởng hội sinh viên, một anh chàng nào đó cao to đẹp trai, nào là chơi bóng rổ chỉ kém Micheal Geogedan, nào là hát dân ca chỉ kém con trai Lí Gia Thành. Trong tiểu thuyết thì nhân vật nam chính bao giờ cũng vậy. Văn học có thể hư cấu nhưng cũng không thể xa vời cuộc sống? Thật giả lẫn lộn làm tôi không tài nào chịu nổi. 


Nhưng nói thật, nhân vật nam chính được nói dưới đây về cơ bản cũng gần giống như mấy chàng trai được miêu tả trong những cuốn tiểu thuyết học đườnghơi khoa trương. Chỉ có một chút khoa trương nhưng được viết rất hay giống như trong tiểu thuyết của Tịch Quyên, sau khi đọc tiểu thuyết tình yêu của Đài Loan mới phát hiện ra rằng một trong những đặc sản duy nhất của Đài Loan chính là những chàng trai tốt đến hoàn hảo, đến nỗi có cảm giác như người tình trong mộng đâu đâu cũng có, thậm chí còn bán theo cân theo lạng, không tin các chị em có thể đến Đài Loan mà xem. Đợi khi nào tôi có dịp đi Đài Loan, nhất định sẽ mua một đống túi lớn túi nhỏ về, tất cả các chị em gửi thiếp cho tôi sẽ đều có phần cả.


Lần đầu tiên gặp mặt bạn trai của Thuấn Ngôn, nói thật, tôi bị một phen kinh ngạc. Trước nay chúng tôi luôn cho rằng con trai trường mình chỉ toàn lũ yếu ớt, không ngờ lần này thật sự gặp được một người đẹp trai. Anh ta là chàng trai đẹp và có khí chất đầu tiên mà tôi gặp trong ngôi trường này. Sau khi vào đại học, tôi đã ít thấy những anh chàng đẹp trai, vì thế con mứat thẩm mĩ đối với đàn ông đột ngột giảm sút khiến cho con mắt đánh giá những chàng trai đẹp không còn chuẩn nữa. Để không đánh mất lương duyên, trong tiêu chuẩn tìm một nửa của tôi dường như đã không còn yêu cầu về ngoại hình nữa.


Không biết chị em có cảm thấy rằng nam sinh đại học không đẹp trai bằng nam sinh trung học không! Còn tất cả những người trong phòng tôi đều có cảm nhận như vậy. Mặc dù ở trung học cũng là lớp văn, nam sinh cũng là mì chính cánh, nhưng cũng có mấy người được coi là sáng sủa ưa nhìn! Ngày đầu tiên bước vào trường đại học, sau khi tất thảy mọi người đều đã giới thiệu về bản thân, phòng chúng tôi và tất cả các phòng khác đều đồng loạt nhận xét rằng: không có một nam sinh nào trông sáng sảu cả! Cứ cho là có thì cũng chỉ là những người trội hơn so với những người "kém chất lượng" kia thôi. Bạn trai của Thuấn Ngôn rất cao, mà dường như chiều cao đã được công nhận là cần mà không đủ của những anh chàng đẹp trai, cũng giống như việc các người đẹp nhất định không được quá béo, các anh chàng đẹp trai nhất định không được quá thấp. (Đấy là chưa so sánh về tướng mạo). Tôi không bất ngờ trước dung mạo của anh ta: khuôn mặt khá có nét, đôi mắt xem ra rất sáng, ánh mắt cũng khá lạnh lùng. Tôi không thể nào lột tả được hết, nhưng nhận thấy anh ta rất đẹp, một anh chàng đẹp trai duy nhất mà tôi gặp kể từ khi nhập trường đến nay. Tôi rất thích ánh mắt của anh ta, trông giống như những nhân vật trong các bức tranh.


Anh ta là sinh viên được tuyển thẳng vào khoa Thể dục. Bây giờ ở khoa Vật lí, hơn chúng tôi một khoá. Hoàn cảnh Trịnh Thuấn Ngôn và anh ta gặp nhau mang đậm màu sắc học đường. Trịnh Thuấn Ngôn có một buổi nói chuyện với các cô cậu sinh viên khoá dưới về cách học tốt tiếng Anh, và nó được tổ chức tương đối long trọng, việc bài trí hội trường do hội sinh viên đảm nhận. Lúc đó tình cờ anh ta đi ngang qua chỗ các sinh viên đang làm việc và được người trong hội sinh viên (cứ đánh ba chữ này là tôi lại cảm thấy khó chịu) gọi vào nhờ giúp đỡ, bởi vì anh ta rất cao. Đúng lúc Thuấn Ngôn đến kiểm tra xem việc chuẩn bị đến đâu. Thế là hai người gặp nhau.


Tôi đoán là Trịnh Thuấn Ngôn cũng giống như tôi và hầu hết những nữ sinh khác trong trường, trong khoa chúng tôi, chưa bao giờ gặp một anh chàng đẹp trai như thế nên vừa nhìn thấy anh ta đã thấy cảm tình ngay. Anh ta biết cô ấy là người phát biểu tối hôm đó, liền nói đùa một câu: "Em siêu tiếng Anh nhỉ? Vậy anh cũng phải đến nghe mới được, bốn ănm rồi mình chưa bao giờ tham dự cả".


Tối hôm đó anh ta đến thật. Sau đó họ quen nhau.


Quá trình làm quen nhau, thì chỉ có thể dùng bốn chữ để miêu tả là "nhanh chóng thần tốc". Một mối tình học đường điển hình.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận