Bốn Năm Phấn Hồng


Cô bạn người đẹp Tô Tiêu sau khi đã trải qua tai hoạ chí mạng ấy đã sống thu mình lại rất nhiều. Có lẽ việc quay cóp bị bắt tại chỗ, việc cô giáo xé bài thi như tiếng sét giữa ngày nắng, việc tất cả các bạn học đều nhìn chòng chọc không nói lời nào, và cả việc phải cầu xin tha thứ khắp nơi trong trường, đối với một sinh viên đang học mà nói đó là một đòn giáng quá nặng. Cô ấy không còn sai bảo Trần Thuỷ làm việc này việc nọ một cách kiêu căng ngạo mạn nữa, cũng không còn ra sức mua quần áo mới rồi đem khoe khắp nơi nữa mà bắt đầu ngồi vào bàn đọc sách và nghe nhạc một cách hiền lành.


Trong lòng tôi vẫn còn chút hổ thẹn với cô ấy, lại không dám tuỳ tiện vội vàng đối xử tốt với cô ấy để giảm bớt sự áy náy trong lòng. Tôi biết, nếu bỗng nhiên tôi đối tốt với cô ấy như một cơn gió đêm xuân thì nhất định cô ấy sẽ nhận ra sự kì quặc trong đó. Tôi muốn nói thêm vài câu với cô ấy nhưng lại sợ cô ấy nghi ngờ tôi muốn châm chọc cô ấy. Tôi đành phải tuyệt đối không tham gia vào đội ngũ "kéo bè kéo cánh" thể hiện sự cảm thông.


Khi không có mặt người đẹp Tô Tiêu, Trần Thuỷ và Trịnh Thuấn Ngôn đã từng thảo luận rất nhiệt tình về vấn đề Tô Tiêu quay cóp, Trần Thuỷ tích cực nêu ý kiến: "Ái chà, sao cô ấy lại đen đủi đến thế cơ chứ? Lại bị cô giáo tóm trúng, nhưng cũng phải nói rằng cô ấy cóp bài bừa bãi quá, đúng là "đi đêm lắm có ngày gặp ma", dứt lời, cô lắc lắc đầu làm ra vẻ đau lòng lắm. Trần Thuỷ thao thao bất tuyệt, Trịnh Thuấn Ngôn thì chỉ rửa tai lắng nghe. Tôi ngồi xa xa một bên, mặc dù đôi tai vểnh lên nghe ngóng nhưng lòng lại trĩu xuống. 


Làm một người đẹp, cả cuộc đời sau này sẽ là đối tượng công kích của tất cả phụ nữ. Mọi người đều trông ngóng thấy bạn xấu đi hoặc bạn xảy ra chuyện. Bạn không thể trách mọi người là "dã tâm thâm độc", có trách chỉ trách bạn sinh ra đã xinh đẹp hơn người, cũng có nghĩa là trời sinh ra bạn thì trời đã nợ những người phụ nữ bình thường. Thượng đế đã ưu ái bạn thì thượng đế cũng phải lấy một vài thứ khác của bạn để trả lại cho mọi người. Bởi vì mọi người đều nói Thượng đế công bằng, Thượng đế sẽ xấu hổ nếu quá thiên lệch.


Quan hệ giữa tôi và Tô Tiêu đã xích lại như thế. Chúng tôi bắt đầu nói chuyện, tán gẫu. Tình bạn thân thiết giữa con gái hầu như đều bắt đầu từ việc nói chuyện quần áo, giày dép, tóc tai, làm đẹp... 


Tôi đã tiếp xúc và thích ứng với Tô Tiêu qua một khoảng thời gian, từ việc nói chuyện về mĩ phẩm, quần áo, đến những chuyện để đối phương chia ngọt sẻ bùi. Tôi không biết giữa các bạn nữ ở các trường đại học khác có thường xuyên đổi quần áo cho nhau mặc hay không. Nhưng ở chỗ chúng tôi thấy không nhiều lắm. Tôi luôn luôn cảm thâấ vì trường chúng tôi số nữ sinh đặc biệt nhiều, cho nên mọi người đều có lòng hư vinh như nhau, không ai có thể mở mồm đi mượn quần áo của người khác để mặc, cho dù mình cũng rất thích nó. Đó không phải là một hiện tượng quá bình thường của phòng nữ sinh trong trường đại học. Tôi chỉ thích đồ Fairyfair. Người đẹp Tô Tiêu và tôi giống nhau ở sở thích này.


Trên chuyên mục thời trang của Xã luận Chân trời có rất nhiều bài thảo luận về quần áo Fairyfair. Tôi rất tán thành quan điểm của đa số người trong đó. Fairyfair là hãng quần áo kén người mặc nhất. Tôi đã nghĩ thay cho Fairyfair một câu quảng cáo, "khiêu chiến với khí chất của bạn". Với quần áo của Fairyfair, nếu không biết chọn lựa thì khi mặc lên sẽ thành một cô gái quê đích thực, tuy nhiên nếu biết cách phối hợp bạn sẽ trở thành một cô công chúa, không thể giấu được vẻ đẹp cao quý và thuần khiết. Hơn nữa, Fairyfair còn kén vóc dáng người mặc, quá cao, quá lùn, quá béo, quá gầy... mặc lên đều rất khó coi. Tôi luôn luôn nghĩ tại sao lại có thể có một loại quần áo tạo ra hiệu quả như vậy.


Lần đầu tiên nhìn thấy cửa hàng chuyên bán đồ Fairyfair trên đường Giang Hán, tôi đã bị cuốn hút bởi gian hàng tuyệt đẹp như một cung điện, không thể kìm được, tôi liền chạy vào xem, xem một cách thích thú rồi lại đau lòng chạy ra. Đối với một sinh viên nghèo, quần áo của Fairyfair quá đắt, một chiếc áo lót đã 298 tệ, thông thường giá một chiếc váy là 798 tệ. Khi đó tôi đã thề rằng sau này có tiền nhất định chỉ mua đồ Fairyfair.


Người yêu tôi cũng thích tôi mặc quần áo Fairyfair nhất. Rất nhiều người nói, để mặc loại quần áo này sao cho toát ra vẻ hấp dẫn thì phải là những cô gái được sinh ra trong hoàn cảnh gia đình tốt, gia cảnh từ lúc nhỏ đến khi trưởng thành đều thuận lợi. Nhưng một cô gái như tôi, khi khoác lên người quần áo Fairyfair thì đến chính mình cũng không thể không ngắm đi ngắm lại. Có lẽ là vẻ đẹp thuần khiết vốn có của tôi vẫn chưa hoàn toàn mất đi chăng.


Còn nhớ, lần đầu tiên tôi mặc chiếc váy liền thân màu trắng của Fairyfair và cùng bạn trai ra ngoài, tất cả mọi người trên đường đều liếc nhìn, có người nhìn thẳng vào tôi, thậm chí còn nhìn chằm chằm. Bạn trai tôi sợ tới mức kiên quyết không cho tôi mặc chiếc váy trắng đó khi ra ngoài một mình. Về sau, có một lần tôi mặc chiếc váy đó đi chụp ảnh nghệ thuật, khi xem ảnh, có người đã hỏi tôi: "Em có biết một nhãn hiệu tên là Fairyfair không? Tấm ảnh này của em chụp lên có cảm giác như ảnh quảng cáo cho họ vậy." Tôi và bạn trai cười phá lên một hồi lâu. Chúng tôi đã phóng ảnh cỡ 24 inch, đàng hoàng treo ở nhà bạn trai tôi.


Ôi ôi, hết rồi, tôi phát hiện ra rằng cứ nói đến Fairyfair là tôi lại không thể dừng được, lại lạc đề mất rồi. Thật ngại quá. Đoạn này có thể có chị sẽ mắng tôi. Mắng đi, ha ha... Tôi thích thế. 


Mới đầu, Tô Tiêu là người đầu tiên có áo Fairyfair. Cô ấy mua về rồi giả vờ nói bâng quơ: "Ái chà, mình cảm thấy cái áo lót này không giống như những gì mình nghe được". Tôi ngoái đầu nhìn, đó là một chiếc áo lót in hoa màu phấn hồng, nói thật, lúc đó tôi cũng có cảm giác như vậy, liếc nhìn từ xa cũng biết đó là của Fairyfair. Mọi người đều túm tụm vào nhìn rồi nói này nói nọ. Tôi quay đi, im lặng.


Chiếc váy liền màu trắng giá 700 tệ là một bộ Fairyfair đầu tiên và đó cũng chính là món quà đầu tiên bạn trai tôi tặng. Tôi không thể kìm nổi mong muốn nói với người khác, không kìm nổi mong muốn chia sẻ với mọi người. Đó thực sự không phải là khoe khoang mà hoàn toàn chỉ là vui sướng. Hoá ra niềm vui sướng của con gái chỉ đơn giản như vậy thôi, một chiếc váy nho nhỏ đã có thể khiến tôi vui mừng đến thế.


Tôi phát hiện ra một điều rằng khi mọi người vây quanh tôi ngắm nghía, vuốt ve cảm nhận chất lượng chiếc váy thì Tô Tiêu lại có phản ứng giống như tôi lần trước, đứng xa xa một bên, không nói không rằng, cũng không nhìn tôi.


Đó đều là chuyện trước đây, lâu lắm rồi. Khi ấy tôi và Tô Tiêu không nói chuyện với nhau.


Rất lâu sau, tôi và Tô Tiêu mới có thể thân mật cùng nhau ngồi tán gẫu, cùng nhau lên lớp, cùng nhau ăn cơm, lấy nước. Tôi cho rằng chúng tôi có thể trở thành đôi bạn thân thật sự, nếu tiến triển tốt đẹp không ngừng còn có thể trở thành tri kỉ. Một ngày kia, có một nam sinh hẹn cô ấy, cô ấy cũng có chút tình ý với anh ta, tôi đã giúp cô ấy "thẩm định" anh chàng một chút đồngo thời khích lệ cô ấy bước ra khỏi bóng tối để đi tìm một chàng trai mới tốt hơn. Cuộc hẹn vào một buổi chiều muộn, tôi tham mưu cho cô ấy. Vì không biết chắc cậu nam sinh đó là người thế nào, nên tôi nói với cô ấy nên trang điểm kiểu nhã nhặn, đẹp thuần khiết là an toàn nhất. Sau đó tết hai bím tóc để kết hợp với phong cách trang điểm ấy, tiếp theo là giúp cô ấy chọn từng bộ quần áo. Nhưng tôi luôn cảm thấy gương mặt cô ấy quá xinh đẹp, tất cả quần áo đều không xứng. Cô ấy thở vắn than dài nói: "Làm thế nào bây giờ? Có cần phải đổi kiểu tóc và phong cách trang điểm không?"

Rất lâu sau, tôi và Tô Tiêu mới có thể thân mật cùng nhau ngồi tán gẫu, cùng nhau lên lớp, cùng nhau ăn cơm, lấy nước. Tôi cho rằng chúng tôi có thể trở thành đôi bạn thân thật sự, nếu tiến triển tốt đẹp không ngừng còn có thể trở thành tri kỉ. Một ngày kia, có một nam sinh hẹn cô ấy, cô ấy cũng có chút tình ý với anh ta, tôi đã giúp cô ấy "thẩm định" anh chàng một chút đồngo thời khích lệ cô ấy bước ra khỏi bóng tối để đi tìm một chàng trai mới tốt hơn. Cuộc hẹn vào một buổi chiều muộn, tôi tham mưu cho cô ấy. Vì không biết chắc cậu nam sinh đó là người thế nào, nên tôi nói với cô ấy nên trang điểm kiểu nhã nhặn, đẹp thuần khiết là an toàn nhất. Sau đó tết hai bím tóc để kết hợp với phong cách trang điểm ấy, tiếp theo là giúp cô ấy chọn từng bộ quần áo. Nhưng tôi luôn cảm thấy gương mặt cô ấy quá xinh đẹp, tất cả quần áo đều không xứng. Cô ấy thở vắn than dài nói: "Làm thế nào bây giờ? Có cần phải đổi kiểu tóc và phong cách trang điểm không?"


Bỗng nhiên tôi nghĩ tới chiếc váy trắng mà ai thấy cũng khen của tôi. Tôi hăm hở chạy đến trước tủ quần áo, lấy ra chiếc váy trắng đang treo ở đó, tôi nói: "Cậu mặc cái này nhất định rất đẹp! Chắc chắn đấy!" 


Người đẹp vừa nhìn thấy, mắt đã sáng lên. Cô ấy tíu ta tíu tít vội vàng cởi ngay chiếc váy trên người, để lộ ra tấm thân trắng trẻo, rồi mặc chiếc váy trắng vào ngay trước mặt tôi. Nhưng tôi đã quá quen rồi, khi mới bước vào đại học mọi người đều rất ngại ngùng, thay áo lót cũng phải chạy vào phòng vệ sinh, sau đó đã tiến đến độ ngồi trên giường thay, đến bây giờ đã tự nhiên đến mức chỉ cần là trong phòng kí túc, không cần biết là có bao nhiêu người, muốn thay quầnáo là cởi luon. Không biết đó có phải là bởi Thuyết Tiến hoá không?


Quần áo dã thay xong xuôi, một cô gái dễ thương như nàng công chúa Bạch Tuyết hiện ra trước mắt tôi. Do đó, tôi phải sửa lại những ý kiến trước đây của mình về Fairyfair. Nếu một người con gái có nhan sắc như hoa, thì có thể giảm bớt một chút yêu cầu về vóc dáng và khí chất.


Hai chúng tôi đứng trước gương ngắm nghía rất lâu, xoay người, nghiêng đầu, làm vẻ mặt tươi cười, giận dỗi, nhìn thê nào cũng xinh.


Tôi nói: "Hôm nay cậu như thế này đi hẹn hò với hắn, hắn không ngã gục mới là lạ! Dù là Liễu Hạ Huệ (1) cũng không thể không động lòng". Nàng công chúa trong gương mỉm cười chăm chú nhìn vẻ đẹp của chính mình. Gương mặt rạng rỡ tươi cười như thế kia bỗng dần dần đanh lại, cứng đờ, ánh mắt trở nên ảm đạm, tia sáng mừng vui trong đôi mắt như thời khắc cảnh xuân tươi đẹp lụi tàn hết, biến mất không chút dấu vết. Rồi cô ấy bắt đầu cởi quần áo. Cởi bỏ thắt lưng, tháo dây chuyền và trút bỏ chiếc váy một cách lặng lẽ, nghiêm túc và cẩn thận. 


Lúc đó tôi không biết nên nói gì. Có lẽ, trong giây phút ấy nói gì cũng đều là những lời giả dối, nói gì cũng đều là sự châm biếm vô tình.


Tô Tiêu nói với vẻ rất quan tâm thấu hiểu lòng người: "Cảm ơn cậu nhé, à, tớ mặc hình như hơi bị thắt eo, cảm thấy hơi khó chịu". 


Tôi cầm lấy chiếc váy cô ấy thay ra. Tôi biết đó là lời nói dối, cô ấy còn gầy hơn tôi nên sao có thể cảm thấy bị thắt eo được.


Tôi muốn nói đôi lời an ủi hoặc vờ tỏ ra ngốc nghếch, nhưng tôi không thể nói được một câu giả dối. Bởi vì tôi quá hiểu lòng mình. Đều là những cô gái xinh đẹp và đôi chút cao ngạo, nào có ai chịu nhận cái đẹp bố thí của kẻ khác.


Trước kia, nhiều lần nhìn thấy những cô gái xinh đẹp và rạng rỡ tôi đều không khỏi buồn bã. Nhan sắc của tôi, khí chất của tôi, tài hoa của tôi, tâm hồn của tôi đều không kém người khác, vậy tại sao lại có một cuộc sống khác, gian khổ và nhục nhã, giống như một bông hoa kiên cường khóc thầm trong đêm đông lạnh giá, vừa khóc vừa cầu khấn mùa xuân đến mang cho tôi sự ấm áp, mang cho tôi ánh sáng mặt trời.


Tôi chợt nhớ đến một câu nói trong tiểu thuyết Hồng lâu mộng, dùng ở đây không thích hợp nhưng lại rất thích hợp với tâm trạng của tôi và Tô Tiêu.


"Nghĩ lại toàn bộ câu chuyện buồn, đến hồi kết vẫn thấy trong lòng thổn thức".


________


1. Liễu Hạ Huệ (720-621 trước Công nguyên): Người nước Lỗ, tương truyền xưa kia Liễu Hạ Huệ ủ người con gái vào lòng mà không hề động lòng.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận