Bối Đạo Nhi Trì




Trên đường đi A Lẫm thay đồ cải trang, thay đổi hết bốn bộ đồ xóc nảy cả một đường cuối cùng mới tới được thành phố B. Đeo mặt nạ da người một thời gian dài, da mặt bởi vì bị che kín quá lâu mà nổi một vài nốt dị ứng, những nốt này ở bên dưới lớp mặt nạ lâu lâu lại đau rát lên, nhưng cậu mặc kệ tất cả. Cậu chỉ có thời gian một ngày, trước khi trời sáng cậu phải tới được thành phố B trước đám người Hạng Khôn.


Màn đêm đen thẳm, đây đúng là thời điểm tốt để hành động. A Lẫm di chuyển nhanh nhẹn trong bóng tối, lao nhanh giống như bóng ma, việc này là chuyện cậu am hiểu nhất trong hai mươi năm cuộc đời, ẩn nấp trong bóng đêm, làm những chuyện người không thấy.


Cậu rất quen thuộc căn cứ của Đằng Lăng, dù sao cậu cũng nằm vùng tại nơi này năm năm trời, đến nỗi gần như cậu đã suýt quên mình là ai.


Đằng Lăng là bá chủ ở thành phố B, các nhân vật thượng lưu trong giới đều là anh em tốt của ông chủ của Đằng Lăng – Lăng Diệc Thần. Lăng Diệc Thần là một người tàn độc, ngoài mặt thì hào sảng phóng khoáng, chưa bao giờ keo kiệt tiền bạc khi sắp xếp cho người khác, làm ăn kinh doanh luôn quyết đoán, thủ đoạn cũng vô biên, vì vậy Lăng Diệc Thần là một ông chủ rất được lòng người, trên dưới Đằng Lăng ai ai cũng kính nể hắn.


Đương nhiên, cả A Lẫm cũng vậy.


Lăng Diệc Thần cân nhắc cho cậu, trọng dụng cậu, khích lệ cậu, đó là cảm giác được tin tưởng và ấm áp mà hơn mười năm qua cậu chưa từng cảm nhận được. Nhưng cậu biết đây là giả dối, thế nhưng vẫn ngăn không được mà cảm động.


Huống chi, người đàn ông kia cũng ở Đằng Lăng…


A Lẫm nhắm hai mắt, ép mình bỏ qua cảm giác dao động trong đáy lòng. Mặc dù Đằng Lăng đã tẩy trắng được không ít sản nghiệp, nhưng căn bản vẫn còn kinh doanh trên thị trường chợ đen, cảnh sát đã theo dõi sát sao Lăng Diệc Thần này từ lâu, nhưng con người này làm việc kín kẽ, đến bây giờ chưa ai nắm được điểm yếu của hắn, hơn nữa mạng lưới vô cùng rộng, ngoại trừ bắt được quả tang thật sự, cảnh sát đúng thật không có cách nào để bắt giữ hắn.


Những người đó là tội phạm, không phải người tốt, mình không thể bị bề ngoài của bọn chúng lừa gạt được…


A Lẫm hít vào một hơi, cuối cùng không do dự nữa, lẻn mình nhảy vào cổng của địa phận Đằng Lăng.


Nhà kho thứ năm bên tay trái…


A Lẫm di chuyển khe khẽ tránh đám người canh gác, mò mẫm một chút liền đến được bên cạnh nhà kho. Lấy túi đựng dụng cụ đặc biệt ra, A Lẫm cạy mở cửa nhà kho, lẻn vào bên trong. Quả nhiên, vẫn trống không. Cậu thở phào nhẹ nhõm, yên lòng. Hằng tháng vào khoảng thời gian này, kho hàng thứ năm thường không có hàng, đây là một nhà kho dự bị, vốn không được sử dụng thường xuyên.


Vừa bước vào cậu lập tức ngắt nguồn điện của nhà kho, vô hiệu hóa camera và tia hồng ngoại. Cậu âm thầm đếm, sau đó đi về phía đông dựa vào một bức tường trước sàn nhà, ngồi xuống đè xuống mép sàn.


“Két.”


A Lẫm nạy tấm ván lên, nhìn lướt qua đồ vật bên trong, ánh mắt lóe lên vẻ vui mừng.


Bên dưới lớp sàn nhà, giấu từng túi bạch phiến.


A Lẫm khom người lôi đống túi dưới sàn lên, sau đó chất chồng đống túi đó ven vách tường. Bắt đầu từ trong góc tường, chất cao cho đến đỉnh nhà kho, rồi lại chất chồng thứ hai. A Lẫm làm rất nhẹ, hầu như không phát ra âm thanh, mấy thứ này cũng không nặng, nhưng khi chất đầy nhà kho cũng khiến cho cậu mệt mỏi toát đầy mồ hôi. Cậu ngồi xuống nghỉ ngơi một chút, nhấc chân đậy tấm sàn lại, cầm lấy túi bạch phiến cuối cùng che nó lại. Những thứ này là được cậu đem đến đây trong năm năm qua, mỗi ngày một túi, tích góp từng chút một trong năm năm.


Không ai phát hiện camera của nhà kho thứ năm đã bị sửa đổi từ lâu, chỉ cần hoán đổi nguồn điện hình ảnh sẽ tự động dừng lại, màn hình nhìn sẽ giống như ngày thường. Cũng không ai biết, mỗi ngày mỗi đêm, luôn có một người vận chuyển từng túi thuốc phiện vào trong kho hàng. Trong năm năm qua, A Lẫm đều làm việc này, cậu không biết khi nào những thứ này sẽ có công dụng, cũng như không biết tại sao trong suốt mười năm qua Hạng Khôn đều không có hành động gì. Cậu chỉ nghe theo sắp đặt của Hạng Khôn, đến Đằng Lăng nằm vùng, chờ đến một ngày đâm sau lưng những người “Anh em” đã đối xử chân thành với cậu.


Đã biết loại người như cậu phải xuống địa ngục, một người mới bao nhiêu tuổi đầu đã mặt không đổi sắc mà cầm dao giết người, căn bản không có tư cách nhận những thứ gọi là tình bạn, tình thân hay tình yêu. Phản bội anh em của mình, lừa dối đứa em trai ruột của mình, lợi dụng người đàn ông yêu mình, con người của cậu, thật sự dơ bẩn từ trong ra ngoài.



A Lẫm đứng yên, qua một lúc lâu cuối cùng mới mở cửa nhà kho, một lần nữa lẻn ra rồi ẩn nấp trong đêm đen.


***


Hoắc Kiêu vừa mới hạ cánh xuống thành phố B liền nhận được cú điện thoại của A Mục, như hắn nghi ngờ, quả nhiên Mạc Bắc là gián điệp của Đằng Lăng, hắn không biết Sở Mặc làm cách nào mà có được kết luận này, nhưng hắn không hỏi nhiều, coi như Sở Mặc giết oan Mạc Bắc, hắn cũng tin tưởng quyết định của Sở Mặc. Cầm điện thoại âm trầm một lúc, Hoắc Kiêu suy nghĩ một lát rồi nói một câu, “A Mục, cậu đưa điện thoại cho Sở Mặc.”


A Mục bên kia vội vàng trả lời, “Đội trưởng đang nghiên cứu trong phòng tư liệu, ngài chờ một chút, tôi đi gọi.”


Phòng tư liệu? Hoắc Kiêu nhíu mày, chờ đến khi nghe được tiếng hít thở quen thuộc đầu bên kia, hắn mới hỏi thăm, “Cậu đang nghiên cứu gì vậy?”


Dường như Sở Mặc vội vã chạy đến, hơi thở có hơi dồn dập, “Là một hộp đen, phát hiện ở trong phòng ngủ của Mạc Bắc, nhưng không có dây nối, tôi vẫn chưa tìm ra cách để xem nó.”


Hoắc Kiêu trầm lặng một hồi, “Vậy còn Mạc Bắc? Chết rồi sao?”


“Không hẳn, để nó chạy thoát rồi.” Sở Mặc mím môi, ngập ngừng một lát, “Lão gia, tôi cảm giác chuyện này rất kỳ lạ. Nếu như Mạc Bắc thật sự là gián điệp của Đằng Lăng, vậy lúc trước sao nó lại nhắc đến Đằng Lăng? Còn khai ra một thiếu niên tên A Lẫm, cái này không phải cố ý tiết lộ thân phận cho chúng ta sao?”


Hoắc Kiêu chần chừ không giết chết nó cũng là do nguyên nhân này, tên Mạc Bắc này để lộ quá nhiều sơ hở, thật sự không hợp lý. Hắn từng nghi ngờ không biết Mạc Bắc có phải mất trí thật rồi không, cho nên đã quên chuyện mình từng làm, mới có thể liều mạng bảo vệ chu toàn cho Tiểu Ý cả đoạn đường dài, và vô tình bán đứng tổ chức mà nó từng trung thành trước đây.


Dường như chỉ có thể lý giải như vậy, nhưng nếu nó thật sự quên, độc mà hắn trúng phải giải thích như thế nào…


“Lão gia, chất độc trong người ngài thế nào? Những liều thuốc tôi đưa cho ngài, có tác dụng không?” Giọng Sở Mặc luôn lành lạnh, nhưng bây giờ rõ ràng rất gấp gáp.


Hoắc Kiêu cẩn thận đè lồng ngực lại, chỗ này rất khó chịu, hắn cố chịu đựng đến giờ rất khó khăn, có điều hắn không muốn để Sở Mặc lo lắng, “Không sao, dường như tốt hơn nhiều, tim không còn đau.”


Sở Mặc thở phào một cái, “Vậy là tốt rồi. Ngài yên tâm, tôi có được phương thuốc rồi, tôi sẽ cố gắng điều chế sớm nhất, ngài nên mau chóng trở về.”


Hoắc Kiêu nghe vậy liền cười, “Được, cậu yên tâm, tôi không sao.”


Lại bị Sở Mặc nhắc nhở thêm vài chuyện, sau đó Hoắc Kiêu mới cúp máy.


Lần đến Đằng Lăng này rất bí mật, người mang theo cũng là cao thủ trăm người tuyển một, không chỉ có thân thủ tốt, trí óc cũng rất nhanh nhẹn. Kế hoạch của Hoắc Kiêu rất đơn giản, âm thầm đi đến nơi ở của Đằng Lăng ở thành phố B, cử vài người thăm dò tình hình trước, sau đó tìm ra chính xác vị trí của Lăng Diệc Phong và đàn em của hắn, rồi tập kích tiêu diệt bọn chúng. Từ trước giờ Hoắc Kiêu luôn diệt cỏ tận gốc, nhưng lần này lại là một ngoại lệ. Người ta giết con gái hắn là vì trả thù, Hoắc Kiêu tự biết mình đuối lý, khoản nợ này để cho một mình Lăng Diệc Phong gánh là đủ rồi. Chỉ cần đợt tập kích không bị lộ, không ai biết được Lăng Diệc Phong do bọn hắn giết. Kể cả khi Lăng Diệc Thần có nghi ngờ, cũng không thể có bằng chứng chứng minh là Hoắc Kiêu hắn đã ra tay.


Mang theo sáu người tiếp cận nơi ở của Đằng Lăng, Hoắc Kiêu hít sâu một hơi, thò tay vào trong ngực rút ra một khẩu súng ngắn đã lâu đời. Lâu rồi hắn không dùng đến súng, nhưng lần này, hắn nhất định phải tư tay báo thù.


Ẩn nấp ở một góc bí mật trong nơi ở của Đằng Lăng, Hoắc Kiêu cẩn thận nhìn xung quanh. Hắn đã điều tra qua nơi này, là nơi không có canh gác, kể cả nhà kho đề số 5 sau lưng này cũng là kho hàng trống, xem như là một nơi an toàn trong đây. Hắn thấy bốn phía vắng lặng, liền quay đầu nhìn về đám người sau lưng, ra lệnh, “Trước tiên ẩn nấp ở chỗ này. Hạng Khôn, cậu mang theo A Lý và Tiểu Nam đi tìm Lăng Diệc Phong, hôm nay hắn chịu trách nhiệm chỉ đạo vệ sĩ làm nhiệm vụ, ngay trong này, sau khi tìm được không được để lộ, nhanh chóng quay về đây.”


Trong mắt Hạng Khôn lóe lên một đường sáng, mặt vô cảm xúc, “Được.”


Hoắc Kiêu gật đầu, tuy hắn không thích Hạng Khôn, nhưng người đàn ông này thật sự có tài, việc tìm người này, hắn tương đối tin tưởng gã. Hạng Khôn cẩn thận đứng lên, hai người đằng sau cũng làm theo, Hoắc Kiêu cẩn trọng nhìn bọn họ, cho đến khi không thấy nữa mới chuyển mắt, yên lặng cầm chắc khâu súng trong ngực.



***


“Oa…” A Khâu ngáp một cái, biếng nhác duỗi lưng, hôm nay hắn phải canh gác ca đêm, trong cả căn cứ có hơn ba mươi nhà kho, đủ để cho hắn và đám bạn bủn rủn. Đương lúc tuần tra nhàm chán, bỗng nhiên cách đó không xa có một người đàn ông cao gầy vội vàng chạy đến, người nọ dường như đang hoảng hốt tìm người, A Khâu bất ngờ, gọi lớn một tiếng, “Phan Tử, làm cái gì vậy?”


Người được kêu là Phan Tử sững sờ, thấy có người thì kích động, vội vã chạy nhào tới, “Mau mau!” Nói xong, Phan Tử túm chặt lấy A Khâu, “Mau nói với đại ca, bên cạnh nhà kho số 5 có người mai phục!”


A Khâu kinh hoàng, đè lại bả vai của cậu, “Chắc chắn?!”


Phan Tử gấp gáp đến độ mồ hôi tuông đầy ra, “Nhanh lên đi, đêm nay không phải tôi canh gác, tôi không biết đại ca ở đâu! Chắc chắn có người, năm sáu tên, lén lút rình rập, cậu nhanh đi!”


“Được được!” A Khâu vội vàng trấn an cậu, nhanh chân tháo chạy, vừa chạy vừa quăng lại một câu, “Cậu ở đây đợi tôi, tôi lập tức đi kêu Phong ca đến!”


A Khâu đi quá vội, cũng không quay đầu lại. Phan Tử nhìn chằm chằm vào bóng lưng của hắn, cho đến khi A Khâu khuất mất trong màn đêm, gương mặt hoảng hốt từ từ biến mất, ngược lại là nhếch miệng lộ ra một nụ cười khẩy.


***


Đêm nay Lăng Diệc Phong chợt cảm thấy hoảng, cảm giác này rất quen thuộc, từ nhỏ hắn đã đi theo anh cả lăn lộn đánh chiến, theo đó cũng nuôi được một thứ linh cảm, những khi hoảng hốt bực dọc, chắc chắc sẽ có chuyện không hay xảy ra. Hắn nắm chặt khẩu súng trong tay, quan sát trái phải thật cẩn thận. Đám người phía sau thấy vẻ mặt đại ca đề cao cảnh giác, cũng bắt đầu cẩn trọng hơn.


Bỗng nhiên, cách đó không xa đang có một người chạy đến, Lăng Diệc Phong khẽ rùng mình, lập tức nheo mắt lại. Người kia càng chạy gần tới, là A Khâu, là người chịu trách nhiệm tuần tra nhà kho phía tây hôm nay. A Khâu chạy đến gần, đứng lại thở hồng hộc, vội vàng thẳng người báo cáo, “Phong ca, Phan Tử… Phan Tử nói xung quanh nhà kho thứ năm có người mai phục, không biết là ai!”


Lăng Diệc Phong căng thẳng, lập tức cảnh giác lên. Linh cảm của hắn không sai, đêm nay nhất định có chuyện. Hắn nhanh chóng phân tích một chút, tức khắc quay lại ra lệnh cho cấp dưới, “Tiểu Vũ, cậu đi báo cáo chuyện này với anh cả, A Khẩu cậu dẫn đường, những người còn lại, tổ A đi theo tôi, tổ B ở đây đợi, nếu nghe được tiếng gì bất thường thì lập tức tới hỗ trợ!”


Suy nghĩ một chút, hắn dừng chân bổ sung thêm một câu, “Nếu như thật sự có bất thường, để lại hai người ở đây chờ anh cả chạy đến.”


“Vâng!” Mọi người lập tức căng mình, lưng thẳng tắp đáp lại.


Lăng Diệc Phong gật đầu, không chần chừ thêm. dẫn nửa số người chạy về phía nhà kho số 5.


***


Hoắc Kiêu đứng dựa vào góc tường, đột nhiên, trái tim chợt đập loạn lên, cảm giác loạn nhịp này mang theo một linh cảm bất thường, hắn nhíu chặt lông mày. Không đúng… Dự cảm này…


“Soạt, soạt…”


Vô cùng nhỏ, hầu như là tiếng gió, thế nhưng… Hoắc Kiêu liền căng người, đến ba người phía sau cũng tức khắc bày ra tư thế sẵn sàng chiến đấu. Đám người chạy đến rất nhiều, ít nhất hơn mười tên. Hoắc Kiêu lấy một miếng gương ra liếc nhìn, ngay lập tức trái tim co rút một nhịp. Lăng Diệc Phong! Vậy mà tự mình tìm đến!


Hoắc Kiêu híp mắt cười lạnh, đúng là đắc lai toàn bất phí công phu ( Thành ngữ nghĩa là: không tốn sức mà lại tìm ra). Lăng Diệc Phong, mày giết chết đứa con gái duy nhất của tao, đêm nay mày và anh em mày cùng đền mạng đi!



Hoắc Kiêu hơi hấc cằm, ba người phía sau làm cùng một lúc, âm thầm kéo chốt an toàn, nâng họng súng lên, nhắm ngay đầu của Lăng Diệc Phong.


Lăng Diệc Phong dẫn đầu đi đến cửa nhà kho số năm, căng tai lắng nghe tiếng gió thổi xung quanh, tất cả đều yên ắng đến kỳ dị, hắn cẩn thận đi về phía trước, những người phía sau đi theo sát hắn, từng bước đến gần cửa nhà kho.


Một bước, hai bước…


Càng lúc càng gần.


Hoắc Kiêu cảm thấy trái tim mình đập mạnh đến nỗi như trào lên cổ họng, trong bóng đêm hình dáng người kia càng lúc càng gần, hắn từ từ nheo mắt lại, lặng lẽ đưa ngón tay ôm lấy cò súng.


Đến gần chút nữa, thêm một chút nữa…


Được rồi!


Họng súng đen ngòm chĩa ngay đầu Lăng Diệc Phong, một tiếng “Đoàng” nổ mạnh, một viên đạn bay thẳng về hướng trán của Lăng Diệc Phong!


Lăng Diệc Phong đang căng cứng cơ thể, trong khoảnh khắc tiếng súng vang lên, hắn liền nhảy sang bên cạnh theo bản năng, nhưng đám người phục kích đương nhiên cũng liệu trước tình huống này, đến khi hắn nhìn thấy rõ được đường đạn thì đã muộn, bất kể hắn né như thế nào, viên đạn chắc chắn cũng xuyên thủng qua đầu của hắn! Hắn nhắm chặt mắt theo phản xạ tự nhiên, suýt nữa hắn đã nếm được mùi vị của cái chết, người sau lưng hét lên một tiếng kinh hoàng, hắn mạnh mẽ siết chặt nắm tay.


“A…!”


Bỗng nhiên, trước mặt vang lên tiếng rên khẽ của một người, đau đớn không hề kéo tới như trong dự đoán, Lăng Diệc Phong sững sờ, mở toang mắt ra, ngay tức khắc cả người liền hoảng hốt, cứng ngắc đứng yên tại chỗ.


A Lẫm?!!


Bóng dáng màu đen của một thiếu niên ngã ập xuống mặt đất, chỉ cần một bóng lưng cũng đủ để Lăng Diệc Phong khẳng định, người đó chắc chắc là y, chắc chắc là người thiếu niên đã khiến hắn quên đi tất cả chỉ trong vài năm ngắn ngủi, thiếu niên khiến cho hắn hoàn toàn điên loạn. Lăng Diệc Phong bất chất nguy hiểm xung quanh, thực tế hắn đã quên luôn quanh mình đang có nguy hiểm, hắn chạy đến nơi người kia ngã xuống, thậm chí còn không kịp nhìn nơi phát ra tiếng súng.


“Đại ca, cẩn thận!!”


Tiếng kêu hoảng sợ đột ngột vang lên sau lưng, giây tiếp theo liền cảm nhận được toàn bộ đám người đứng phía sau chạy đến chỗ hắn, tiếng súng bắn kèm theo tiếng gió vang lên cuồng bạo. Nhưng Lăng Diệc Phong hoàn toàn không quan tâm, hắn biết thứ đang chờ hắn trước mặt là nguy hiểm chết người, nhưng hắn căn bản không thể suy nghĩ nhiều, thân thể như phản ứng theo bản năng, bản năng chống lại mưa bom bão đạn mà chạy vội đến bên bóng hình thon gầy màu đen kia. Âm thanh súng nổ liên tục vang lên ở cả hai bên, hắn cố hết sức chạy vọt đến bên người nọ, sau đó nhào lên che chắn cho y.


“Đoàng Đoàng Đoàng Đoàng!!”


Âm thanh điếc tai của kim loại vượt qua họng súng đâm thẳng vào trong cơ thể, vô số viên đạn bắn xuyên qua tay chân và lồng ngực của Lăng Diệc Phong, đau đớn ngưng lại vài giây, đại não giống như bị tê liệt, nhưng cũng chỉ trong nháy mắt, một cơn đau đớn điên cuồng xuyên thủng khắp cơ thể của hắn, máu tươi phun trào ra từ miệng vết thương. Lăng Diệc Phong đau đớn cắn chặt răng, nhưng vẫn vươn tay ôm chặt lấy eo của người nọ. Cơ thể của người bên trong quen thuộc đến như thế, mỗi một tấc hắn đều nhớ kỹ trong tim. Hắn đau đến nỗi không thể mở miệng được, nhưng vẫn nhịn không được nói ra vài chữ từ trong cuống họng, “A Lẫm,” Hắn khẽ thì thầm tên người bên trong, thở hổn hển, “Tại sao… Em quay lại, quay lại…”


Người bên dưới từ lúc bị ôm lấy đã cứng người bất động, người đàn ông này nặng nề đè trên người cậu, cánh tay nặng nề siết chặt đến độ khiến cho cậu cảm thấy đau, rõ ràng đau đớn như vậy, nhưng cậu lại cứng người thất thần không đẩy ra. Cậu vốn không hiểu tại sao mình lại lao xuống, cậu chỉ cần yên lặng ở trên xà nhà, hoàn thành nhiệm vụ của mình là tốt rồi, nhưng cậu không biết vì sao khi trong giây phút nhìn thấy viên đạn kia bay về phía Lăng Diệc Phong, cậu lại vô thức nhảy xuống chắn trước người của hắn. A Lẫm nằm cứng đờ, cho đến khi nghe được tiếng súng liên tục vang lên, tiếng thở gấp nặng nề của Lăng Diệc Phong vang lên bên tai, cậu mới choàng tỉnh lại.


“Anh làm cái gì vậy!” Cậu mạnh bạo đẩy người phía trên ra, “Con mẹ nó anh muốn làm cái sàng sao! Chạy mau đi!!”


*sàng là cái nàysangf


Lăng Diệc Phong siết chặt cánh tay, nghe được câu nói của cậu thì không nhịn được cười, hắn cúi đầu hung hăng hôn lên môi A Lẫm, còn dùng hết phần sức lực không còn nhiều lắm mà lăn một vòng, trốn vào trong góc nhà kho. Trên thân mình có vô số vết thương do súng bắn, nhưng hắn vẫn nhịn không được muốn cười to.


Người bên trong giãy giụa vài cái cuối cùng cũng thoát được, thoáng cái nhảy dựng lên, nhưng cơ thể chợt run lên không ngừng, “Mẹ nó anh… Đồ điên!” Cậu chết trân nhìn chằm chằm vào hàng loạt lỗ đạn trên lưng của Lăng Diệc Phong, trái tim co thắt đau nhói.


Tiếng đấu súng điên cuồng của hai bên vang lên tạo thành một khoảng hỗn loạn, A Lẫm muốn ép mình bình tĩnh, cậu còn có nhiệm vụ, còn có chuyện cần phải làm. Nhưng Lăng Diệc Phong lại nằm bất động trên mặt đất, người của hắn chảy đầy máu khiến cho cậu không thể dời mắt được. Hai chân như cứng đờ, gần như cậu không thể khống chế nổi bản thân mà cúi xuống ôm lấy hắn, thậm chí muốn làm cho hắn hôn mê để hắn không phải đau đớn như vậy.



Lăng Diệc Phong cố gắng mở to hai mắt, chậm rãi giữ chặt ống quần của A Lẫm, “A Lẫm…” Hắn thở hổn hển, máu chảy xuôi xuống theo khóe môi, “Anh muốn… Hỏi em một câu, em… khụ khụ, rốt cuộc em… có yêu anh hay không… Có hay không, một chút…”


Cả người A Lẫm run lên, vô thức lùi về sau một bước, Lăng Diệc Phong nằm té xuống mặt đất, cố sức nghiêng đầu nhìn hình dáng cao gầy của thiếu niên, hắn ngơ ngác nhìn một lát, qua một lúc lâu, chầm chậm mỉm cười, “Mặc kệ chuyện trước đây, thật… hay là giả, anh vẫn… không quên, không quên được… quên không…”


Giọng của hắn dần nhỏ đi, A Lẫm sững sờ đứng tại chỗ, cứng ngắc đứng đơ người, cậu sững sờ nhìn nụ cười nơi khóe miệng của hắn, đầu óc trống rỗng.


‘A Lẫm, súng phải cầm như thế này, đúng rồi, ha ha, thật thông minh…’


‘A Lẫm, em đừng lạnh nhạt như thế, cười nhiều lên đi, cười cái nào, ha ha, để anh giúp em mát xa cơ mặt…”


‘A Lẫm, anh cảm thấy… Hình như anh hơi thích em…’


‘A Lẫm, sau này còn một mình… Cẩn thận một chút.’




Lăng Diệc Phong…


Cậu âm thầm gọi một tiếng.


Lăng Diệc Phong…


Vô thức bước ra một bước, cậu chậm chạp khom người xuống, “Tôi…”


Bỗng nhiên, bên cạnh vang lên một hồi còi cảnh báo điếc tai, A Lẫm mạnh mẽ hoàn hồn lại.


“Không được cử động!!” Một tiếng quát to đột ngột đánh vào trong tai tất cả mọi người, trong nháy mắt ánh đèn xanh đỏ chiếu sáng cả bầu trời, “Cảnh sát đây! Tất cả mọi người không được nhúc nhích! Hoắc Kiêu, Lăng Diệc Phong! Các người đã bị bao vây, không cần phản kháng vô ích, bỏ vũ khí xuống!”


Vừa dứt lời, đã thấy hơn chục đặc vụ tinh nhuệ nhào ra khỏi xe cảnh sát, mỗi người một khẩu súng trường chĩa thẳng về bọn hắn. Toàn bộ người của Hoắc Kiêu và Lăng Diệc Phong đều kinh hoàng đứng tại chỗ, hoàn toàn không hoàn hồn được, âm thanh đấu súng lập tức đình chỉ.


A Lẫm cảm thấy tay phải của mình run rẩy lên, cậu bắt mình phải thẳng người lên, chậm rãi đứng dậy, sau đó cậu nhấc bước chân cứng ngắc lên, lùi về sau một bước, thêm một bước, nhưng ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm vào người đàn ông nằm trong vũng máu.


Xin lỗi…


Phong ca… Xin lỗi…


A Lẫm nhìn Lăng Diệc Phong lần cuối cùng, nhẫn tâm quyết định quay đầu chạy đi. Cậu vừa chạy vừa lấy một chiếc mặt nạ da người từ trong ngực ra, dán lên bừa bãi, bàn tay run lên bần bật. Phan Tử, cậu phải cải trang thành Phan Tử để hoàn thành nhiệm vụ tiếp theo, câu không thể để cho cảnh sát thấy được mình, cậu nhất định phải tỉnh táo lại.


Tỉnh lại đi, A Lẫm, mày tỉnh lại cho tao!


Cảnh sát nhanh chóng xông tới, người dẫn đầu chĩa súng hô lớn, “Các người đã bị bao vây, bỏ vũ khí xuống, thả… A!!”


Một tiếng hét lên vang vào trong loa phá nát bầu trời xanh, mọi người còn chưa lấy lại tinh thần, đã trông thấy bên Đằng Lăng có một người cao gầy chạy đến, một tay người nọ cầm súng, ánh mắt lạnh như băng, hắn khẽ quát, lại mạnh bạo bắn thêm phát nữa, “Mẹ nó các người bắn đi, chờ cảnh sát bắt sao!”


Ngay tức khắc, đám người giật mình tỉnh táo lại, không suy tư gì nữa, hoảng loạn bắn về phía cảnh sát, viên đạn rạch phá không khí xuyên thẳng tới, tiếng la hét thảm thiết vang lên khắp nơi, màn đêm đen thẳm phủ đầy máu đỏ, một chiến trường ác liệt, vô cùng căng thẳng!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận