Bố Y Quan Đạo


Nếu tình hình đã như vậy, nếu Hoàng Tử Ca vẫn còn chưa đến mức quá đáng thì Trương Thanh Vân cũng sẽ không chọc rối. Nếu nói theo lời của Triệu Giai Ngọc thì hoàn toàn không đáng, trong mắt nàng thì thanh danh và danh tiếng của Trương Thanh Vân quan trong hơn so với chuyện của Hoàng Tử Ca, vì vậy nàng tình nguyện nhường nhịn, như vậy sẽ không bị kẻ khác mượn cớ.Sau khi thăm hỏi Hoàng Tân Quyền và quay về nhà thì Trương Thanh Vân lập tức nhận được điện thoại của Mã Ngọc Kiều. Người phụ nữ này nói chuyện trong điện thoại quá hàm hồ, vâng dạ nữa ngày thì Trương Thanh Vân mới biết nàng muốn mình đến khu thường trú, nhưng chuyện gì thì lại không hé răng.- Chủ nhiệm Mã, có chuyện gì thì nói thẳng, đừng dông dài!Trương Thanh Vân cau mày nói.- Điều này...Mã Ngọc Kiều trầm ngâm một lúc, sau đó nàng hạ thấp giọng nói:- Là thế này, bí thư Trương, không biết phó chủ tịch Quách có chuyện gì mà nhất định phải bắt tôi gọi điện cho anh, nói là muốn gặp anh, lại không cho tôi biết nguyên nhân, vì vậy tôi...- Tôi biết rồi, tôi sẽ qua ngay!Trương Thanh Vân nói, hắn cúp điện thoại mà cảm thấy buồn bực, cảm thấy Quách Chu Quần gặp phải phiền phức gì sao? Trương Thanh Vân nghĩ đến đây thì cảm thấy có chút không thể ngồi yên, hắn cũng không goi điện cho Triệu Giai Ngọc mà xuống lầu phóng thẳng về phía khu thường trú. Khi hắn tiến đến khu thường trú thì thấy Mã Ngọc Kiều đang đi một mình trước cổng, nàng giống như kiến gặp lửa, Trương Thanh Vân xuống xe mà nàng cũng không thấy, giống như gặp phải chuyện gì đó rất gấp gáp. Bạn đang xem truyện được sao chép tại: TruyenFull.vn chấm c.o.m- Có chuyện gì vậy? Chủ nhiệm Mã, sao cứ đi đi lại lại một mình ở đây?Trương Thanh Vân nói.- Á!Mã Ngọc Kiều bị dọa nhảy dựng lên, nàng quay đầu nhìn thấy Trương Thanh Vân, sau đó vội vàng che miệng mình lại, trên mặt cũng lộ ra nụ cười, nàng nói:- Trương...Bí thư Trương, anh...Anh đã đến, chủ tịch Quách đang dùng cơm với khách ở phòng số hai.- Có chuyện gì xảy ra?Trương Thanh Vân nói với vẻ mặt không chút biểu cảm, thầm nghĩ quả nhiên là có việc, chỉ cần nhìn người phụ nữ này nôn nóng như vậy là biết có chuyện khó giải quyết, nếu không nàng sẽ chẳng gọi điện cho mình mà không nắm chắc, không biết trước mình tức giận.- Điều này...Điều này...Hình như hạng mục của chúng ta xảy ra vấn đề ở bộ tài nguyên môi trường, nói rằng quy cách phát triển của chúng ta không phù hợp, những giấy tờ liên quan đến khu công nghệ là không hợp quy cách. Hôm nay chủ tịch Quách hẹn gặp lãnh đạo bộ tài nguyên môi trường.Mã Ngọc Kiều nói.- À!Trương Thanh Vân gật đầu, vẻ mặt hắn vẫn yên tĩnh như nước giếng sâu. Thực tế thì bản vẽ của khu công nghệ không phù hợp, vì hoàn cảnh trước khi xác lập bản vẽ hoàn toàn không giống, bây giờ phải khai phá dựa vào bản vẽ trước đó, đồng thời vài năm qua Thanh Giang và Thành Đô cũng đã khai phá rất nhiều để làm quy hoạch, khả năng cũng sẽ bỏ đi vài phần, vì vậy khi đến thời điểm quy hoạch khu công nghệ cũng gặp nhiều vấn đề, đây là sự thật.Nhưng những vấn đề này cũng đã được bộ tài nguyên phê duyệt, vì sao bây giờ bộ tài nguyên lại còn tiếp tục ngáng chân?Mã Ngọc Kiều ở bên cạnh thấy vẻ mặt bình tĩnh của Trương Thanh Vân, đối phương không có bất kỳ biểu cảm gì bất thường cũng làm nàng yên ổn hơn rất nhiều, sau đó lại vội vàng lấy gương nhỏ ra xem lại dung nhan. Trương Thanh Vân đúng lúc nhìn thấy nàng, khi đang định mở miệng mắng nàng vài câu không biết giữ tư thế trầm ổn thì đột nhiên trong đầu lóe lên vài ý nghĩ, vì vậy mà hai hàng chân mày không khỏi vo thành một khối.Không đúng, nếu bộ tài nguyên có chỉ trích mà Quách Chu Quần lúc này lại hẹn gặp người tương quan trách nhiệm, như vậy đối phương hoàn toàn có thể theo chân mà đàm luận, nếu có kết quả thì rõ ràng là thành công lớn, như vậy cần gì phải nóng lòng gọi mình đến?Trương Thanh Vân nghĩ đến đây thì trong lòng có chút vướng mắc, cảm thấy mọi chuyện không đơn giản như những gì mình nghĩ, rất có thể là Quách Chu Quần không dám làm chủ, vì vậy mới gọi mình đến để đánh nhịp, nhưng có chuyện gì? Lãnh đạo bộ tài nguyên muốn đưa ra điều kiện gì?- Chủ nhiệm Mã, cô công tác ở khu thường trú của thị ủy Thanh Giang trong thủ đô cũng nhiều năm rồi phải khống?Trương Thanh Vân híp mắt nhìn Mã Ngọc Kiều, hắn nói, giọng điệu có chút bay bổng, người nghe được cảm thấy lạnh buốt sống lưng.- Tôi...Điều này...Bốn năm!Mã Ngọc Kiều nói, nàng nhịn không được phải lau mồ hôi trán, khi lau xong thì cũng tạo thành một đường trên lớp phấn.Trương Thanh Vân cảm thấy trong lòng có cảm giác không thoải mái, hắn nói:- Cô đã là chủ nhiệm ban thường trú được bốn năm mà còn không biết rõ cách thức báo cáo tình huống sao? Tôi thấy cô hình như có chút thói quen tướng quân bên ngoài không nghe lệnh vua, có phải không?- Không, không!Vẻ mặt Mã Ngọc Kiều lập tức trở nên đỏ bừng, gương mặt rất xấu hổ, bộ dạng có chút buồn cười. Một lúc lâu sau nàng mới nói:- Là thế này, bí thư Trương, vụ việc lần này có liên quan đến một vài vấn đề, vì quá mẫn cảm nên không dám báo cáo trước cho anh, điều này...Đây...Đây là ý của chủ tịch Quách.Mã Ngọc Kiều nói xong cũng không đợi Trương Thanh Vân phải mở lời, nàng vội vàng dùng giọng thẳng thắn nói rõ mọi chuyện. Trương Thanh Vân vốn đã trầm xuống lại càng trở nên thâm trầm, thì ra nguyên nhân chính là có người biết được vùng giáp ranh giữa Thanh Giang và Thành Đô có vài trăm héc ta đất, vùng đất kia lại có cảnh tượng khá đẹp và rất nổi tiếng về du lịch, vì vậy mà có tiềm lực rất lớn.Nhưng mảnh đất này trước đó đã được quy hoạch cho khu công nghệ cao Thanh Giang, cũng vì điều đó mà sinh ra vấn đề. Việc này Trương Thanh Vân biết khá rõ, trước đó có người bắt chuyện và bị Trương Thanh Vân ép xuống, không ngờ bây giờ lại đưa đến tận trung ương, xem ra đây là chiêu thức cá chết lưới rách.Nhưng chiêu thức cá chết lưới rách này lại hoàn toàn có thể hại chết người, nhìn qua thì có vẻ là như thế nhưng thực tế lại chừa ra một con đường. Hôm nay Quách Chu Quần hẹn người đến dùng cơm cũng là vì vấn đề này, hình như có cơ hội xoay chuyển, tất nhiên điều kiện cần chính là Thanh Giang phải dùng sức trên vài trăm héc ta đất kia.- Bí thư Trương, nguyên nhân hậu quả của chuyện lần này là như vậy, anh xem...Mã Ngọc Kiều nói, giọng điệu rất nhỏ nhẹ, rõ ràng đang rất lo lắng.Trương Thanh Vân dùng lưỡi liếm liếm môi, hắn gật đầu từ chối cho ý kiến, sau đó lại nói:- Xem ky càng rồi nói sau, việc này phải giữ bí mật.Mã Ngọc Kiều cuống quýt gật đầu, Trương Thanh Vân xoay người trực tiếp đi vào trong. Tuy phương thức biểu đạt của Mã Ngọc Kiều không được trật tự nhưng Trương Thanh Vân lại biết rõ tình huống bên trong, cũng vì vậy mà trong lòng cảm thấy hoang đường. Trên thế giới này đều có qua có lại mới sinh ra kết quả, hôm nay chính mình xuất hiện cũng bởi vì liên quan đến lợi ích.Khu công nghệ ở Thanh Giang vốn không có vấn đề gì, nhưng chỉ vì không thỏa mãn yêu cầu của người khác mà sinh ra vấn đề, Trương Thanh Vân cảm thấy không biết nên nói gì với những thứ vớ vẩn thế này.Nếu như là mấy năm trước thì Trương Thanh Vân chắc chắn sẽ vỗ bàn chửi chó má, nhưng bây giờ hắn đã thấy bên trong có các mối quan hệ quá phức tạp. Thanh Giang dù sao cũng là một thành phố trực thuộc tỉnh, nếu lãnh đạo cấp trên thực sự có người nắm chặt vấn đề ở bộ tài nguyên mà không buông, thì tất nhiên giai đoạn hai của khu công nghệ sẽ bị ảnh hưởng trầm trọng. Vì vậy căn cứ vào vấn đề này, Trương Thanh Vân phán đoán nếu báo cáo về cho Hà Mậu Sâm, sợ rằng bí thư sẽ ngầm đồng ý thỏa hiệp, cuối cùng thành phố Thanh Giang sẽ phải bỏ ra một lô đất để đổi lấy sự bình yên cho hạng mục khu công nghệ.Bước chân của Trương Thanh Vân rất vững vàng nhưng trong lòng đang cố gắng đấu tranh tư tưởng, nếu như lớn gan và không xuất phát từ vấn đề gánh vác trách nhiệm thì hắn sẽ đưa chuyện này lên báo, để xem ý nghĩ của hai vị lãnh đạo là Hà Mậu Sâm và Đỗ Thận Khoa la thế nào.Nhưng dù là như thế thì Trương Thanh Vân cũng phán đoán khả năng bọn họ thỏa hiệp là rất lớn, khu công nghệ là hạng mục mà Trương Thanh Vân một tay khống chế, loại thỏa hiệp này hắn khó thể chấp nhận được. Trong quan trường lăn lộn nhiều năm, hắn đã gặp rất nhiều người trâu bò, nhưng kiêu ngạo đến mức độ thế này thì đúng là năng lượng quá lớn và lần đầu tiên được thấy. Đúng là có thể nhịn mà khó thể nhẫn, nếu dễ dàng thỏa hiệp thì Trương Thanh Vân khó thể tha thứ cho mình.- Bí thư Trương, đã đến rồi!Mã Ngọc Kiều nói, nàng vẫn đi theo bên cạnh Trương Thanh Vân để dẫn đường.- Ờ!Trương Thanh Vân giật mình thanh tỉnh trở lại, hắn kéo suy nghĩ về hiện thực, sau đó gật đầu với Mã Ngọc Kiều ý nói có thể mở cửa.Mã Ngọc Kiều mở cửa, trên mặt lộ ra một nụ cười như hoa, tay cũng vươn ta tạo thành tư thế mời vào.Khi Trương Thanh Vân xuất hiện trước cửa ra vào thì nhìn thấy Quách Chu Quần, đối phương đang nửa đứng nửa ngồi, khi nhìn thấy Trương Thanh Vân thì vẻ mặt có chút mất tự nhiên, sau đó lại nhanh chóng chuyển sang trạng thái cung kính.Khi di chuyển ánh mắt khỏi người Quách Chu Quần thì Trương Thanh Vân thấy được một người đàn ông hơn bốn mươi tuổi, lưng rộng, cốt cách cao, mũi thẳng, toàn thân bùng ra một loại khí tức nho nhã


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận