Bình Thiên Hạ


Edit: tiểu Viên


Tiêu Thanh trợn tròn mắt, không kịp buông thanh kiếm gác trên cổ Trắc phi xuống, nghẹn họng nhìn trân trối người đang ngồi dậy. Mãi đến khi ánh mắt Kiêu Vương nhìn hắn ta như kim độc, mới cuống quít thu hồi bảo kiếm, quỳ rạp xuống đất thỉnh tội với Phi Yến: "Tiêu Thanh đáng chết, dĩ hạ phạm thượng, xin Trắc phi xử phạt!"


Phi Yến hít sâu một hơi, chậm rãi mang hơi thở bực tức nhả ra, nói với người đang quỳ trên đất: "Trung thành tận tâm, lấy Điện hạ làm trọng như vậy, có tội gì?"


Sau đó khom người thi lễ với Kiêu Vương: "Điện hạ đã không có việc gì, nô tì yên tâm, hôm nay tham dự lễ hội rất mệt mỏi, nô tì không chống đỡ được nữa, xin lên xe ngựa trước." nói xong không đợi Kiêu Vương đáp ứng đã trực tiếp đi ra doanh trước đi lên xe ngựa.


Tiêu Thanh thấy Vương Gia không còn lo ngại, đến khi Phi Yến đã đi ra định đứng lên. Kiêu Vương đãđứng dậy nghiêm mặt lạnh lùng nói: "Quỳ cho ta! Lát nữa không được cưỡi ngựa, chạy bộ về doanh trại Kiêu Kỵ!"


Nghe thế Tiêu Thanh lập tức thấy choáng váng, Kiêu Vương nổi giận rồi, đường xa như vậy muốn hắnchạy chết luôn sao?


không nói đến quãng đường khó khăn trăm bề, từ bờ sông Kim Thủy chạy về của Tiêu Thanh, Phi Yến đi vào trong phòng, vừa thay y phục vừa nói với Bảo Châu: "Chút nữa đi nói với Điện hạ một tiếng, quý thủy của ta tới, xin Điện hạ tránh xa ô uế, tối nay đừng tới đây."


Bảo Châu cẩn thận liếc nhìn Phi Yến một cái, khom người thi lễ, rồi xoay người đi ra.


Dưới sự hầu hạ của tì nữ, Phi Yến gỡ trâm cài trên đầu, mặc cho tóc dài xõa phía sau, khoác thêm lớp trường bào nhẹ, rồi kéo lê đôi giày lông thỏ trắng mềm, nằm lên giường, bảo tất cả tì nữ lui ra.


Giờ đã là mùa thu, nắng chiều rất ít khiến trong phòng lạnh lẽo u ám, may mà bên giường có một noãn lô tiên hạc ẩm thủy, bên trong chứa than trúc hảo hạng, ở cần cổ mảnh khảnh của tiên hạ có khói thoát ra, rồi tiếp tục chui vào lớp nước rồi được được lọc. Lư hương bên cạnh chứa trầm hương định thần thượng hạng, lúc này nhan đã tàn, trong không khí vẫn thoang thoảng mùi hương, nhưng mùi đắng chát của Truy Mộng Thảo đã ngửi trước đó vẫn xua mãi không đi, cũng không lấn át được...


Nàng cảm thấy rất mệt, trước đây khi còn ở Bạch Lộ Sơn, dù nghiên cứu quân tình một ngày một đêm trong doanh trướng cũng chưa từng mệt mỏi như thế này. Luôn muốn tranh đua cao thấp với bọn nam tử, không bao giờ chấp nhận khí thế yếu kém, nhưng sau khi trải qua cuộc sống bình thản vặt vãnh ở kinh thành thì đã không còn.


Trải qua buổi giương cung bạt kiếm đấu trí đấu miệng lúc sáng, giờ đây nàng thật nhớ ngày tháng bữa no bữa đói, bán cháo ở góc đường, mỗi ngày gõ bàn tính, tính toán tiền lời... Cuối cùng đã không thể quay về...


Nằm trong không khí ấm áp chốc lát liền buồn ngủ, trong lúc mơ màn, cảm thấy có người đắp chăn cho mình, khẽ mở mí mắt lên nhìn thì sườn mặt anh tuấn của Kiêu Vương liền đập vào mắt, chẳng biết từ khi nào hắn đã lên giường nằm bên cạnh mình.


Vì quá mệt, nhắm mắt mặc kệ hắn, nhưng Kiêu Vương lại nắm lầy cằm nàng nhẹ nhàng kéo qua, hỏi: "Ái phi còn giận?"


Phi Yến ngoan ngoãn xoay mặt qua, khẽ rủ mắt xuống rồi nói: "Có gì đáng giận đâu, Kiêu Vương làm vậy đều do tình thế ép buộc, Phi Yến có thể góp chút sức mọn, chỉ là bổn phận, may mà không tạo thêm phiền phức cho Kiêu Vương, giúp được chút ít..."


Chắc Kiêu Vương vừa mới tắm xong, tóc mai còn ướt chưa khô hẳn, dính sát vào má, gương mặt hắnvốn có chút thâm trầm nay càng thêm dã tính hơn.


Nghe Phi Yến nói xong, ngón tay thon dài khẽ vuốt má hồng mềm mại của Phi Yến, trầm mặc một lúc rồi nói: "Lúc còn nhỏ, trong thôn của a nương có một nữ tử, thím ấy vốn là thê tử thợ rèn sống gần cổng thôn, phu thê ân ái, đáng tiếc gia cảnh bần hàn vì duy trì ấm no, phải dựng một quầy nhỏ may vá ở cổng thôn, may vá y phục cho người già, hán tử trong thôn, kiếm chút tiền phụ giúp. Tay nghề của nàng đẹp cực kỳ. Nhớ có lần bởi vì ham chơi làm quần rách một lỗ, Bản Vương không muốn để a nương biết, nên lén lấy ba văn tiền trong hủ, đến quầy may vá ở cổng thôn. Cũng không biết vì sao, đến giờ nhớ lại hình cây đao cong cong mà thím ấy vá lại trên quần vẫn cảm thấy rất oai phong, thế là Bản Vương ba lần bảy lượt cố ý làm rách y phục, về sau bị a Đại đánh cho một trận, mới cẩn thận, khôngtiếp tục cố ý để bị té ngã nữa... Lúc đó quầy nhỏ của thím ấy làm ăn tốt lắm."


Phi Yến nghe Kiêu Vương kể chuyện lúc nhỏ, thầm nghĩ: lúc nhỏ đã biết tính kế rồi, đúng là con hồ ly, Đoan Mộc tiên sinh dạy cho bài học là đáng! Nhưng không biết đột nhiên hắn lại nói những chuyện lúc nhỏ cho mình nghe để mình nghe làm gì?


"Thế nhưng sau này, một lần thợ rèn đi thôn lân cận nhận việc, trời mưa đường trơn rơi xuống vách núi mất mạng. Thím ấy vì sinh kế ép buộc, đã tái giá, gả cho con ma men trong thôn, từ đó trở đi, y phục thím ấy may vá không còn đẹp nữa, làm ăn cũng càng lúc càng vắng khách... Khi đó Bản Vương khônghiểu, chạy đi hỏi a nương, vì sao tay nghề thím ấy lại thụt lùi nhiều như thế? A nương thở dài nói bây giờ thím ấy chẳng qua đang sống tạm bợ cho qua ngày tháng, sớm đã mất hết hứng thú với đời, làm sao còn có thể may ra những thứ tinh tế nữa?"


Nghe xong Phi Yến nhíu mày, giương mắt nhìn Kiêu Vương, gương mặt anh tuấn ấy không có ý cười, chỉ nhìn nàng chằm chằm nói: "Yến Nhi,bây giờ nàng có phải cũng đang sống tạm bợ cho qua ngày?"

Nghe xong Phi Yến nhíu mày, giương mắt nhìn Kiêu Vương, gương mặt anh tuấn ấy không có ý cười, chỉ nhìn nàng chằm chằm nói: "Yến Nhi,bây giờ nàng có phải cũng đang sống tạm bợ cho qua ngày?"


Kể chuyện xưa để ám chỉ, sao nàng không nghe ra chứ, cắn môi, bỗng chốc bật người ngồi dậy.


Tuy Kiêu Vương đang cười, nhưng ý cười không đến đáy mắt: "Cũng chỉ có lúc trợn mắt nhìn Bản Vương là có sức sống, tới Hoài Nam mấy ngày nay, Ngụy tổng quản đã xin bao nhiêu lần xin chỉ thị từ nàng? Nhưng đa số đều không vượt quá một câu "Ngươi nhìn rồi làm", cứ như nơi này không phải phủ trạch của nàng vậy, phủ Hoài Nam này không sang trọng như Vương phủ kinh thành, khiến Trắc phi nàng phải uất ức? Quản lý trạch viện còn không chú tâm bằng buôn bán một quán cháo nhỏ nhoi! Hay là Bản Vương không bằng Phàn Cảnh? Làm cho nàng uất ức như gả cho một ma men?"


Phi Yến tức đến hai tay nắm chặt, từ nhỏ đến lớn, chưa một ai lại trách mắng nàng như thế. Lúc nhỏkhông cần phải nói, nàng là ngọc quý trên tay, bảo vật trong miệng của phụ thân, từ nhỏ nàng đã mạnh mẽ khôn khéo, số lần phụ thân nặng lời thật sự rất rất ít. Sau này đi Bạch Lộ Sơn càng không cần nói, tất cả nhân mã trên núi không ai là không nghe lệnh của nàng, tuy rằng về sau Phàn Cảnh dần có ý kiến riêng của mình, nhưng cũng nói rất uyển chuyển, chưa bao giờ khiển trách nàng.


không ngờ đến khi gả làm thiếp cho nam tử vô lương tâm này, đã cố hết sức ăn nói khép nép, ngoan ngoãn vâng lời, lại bị chỉ cây dâu mà mắng cây hòe, hung hăng chỉ trích mình không làm gì hết, lại còn đem mình so sánh với góa phụ nông thôn, rốt cuộc chỗ nào khiến hắn không hài lòng! Có điều, nàng thật hâm mộ người ở góa đó, không biết Nhị Điện hạ có chịu đi chết ngay bây giờ hay không?


Nghĩ đến đây, lý trí không thể áp chế nổi tính cách cứng cỏi, thanh cao được nữa: "không phải Điện hạ đã nói, nạp thiếp thất là để làm ấm giường sao? Sao hôm nay lại có nhiều việc thế này? thì ra là muốn quản mọi chuyện lớn nhỏ trong phủ, không thì ngày mai thiếp luyện châm tuyến nữ hồng, cũng may một cây kiếm thật lớn lên quần Điện hạ nhé?"


Kiêu Vương hừ mũi một tiếng, lại nằm ngửa lên giường, bắt chéo chân, rung đùi nói: "nói sao nàng cũng không phục? Làm ấm giường mà cứ ba lần bốn lượt khước từ, nếu sinh ở thôn, vừa lười, vừa không biết thương tướng công như nàng, thì đã bị củi khô đuổi theo đánh chạy khắp sân rồi, nào còn có thời gian trợn to mắt?"


Đột nhiên hôm nay nổi ý trêu đùa nàng, nên tương kế tựu kế, muốn nhìn nàng sẽ đối đáp thế nào, nghĩ rằng chắc ái thiếp nũng nịu sẽ chăm sóc, lo lắng, sợ sẽ mất đi mình suốt dọc đường.


Nhưng đến cuối cùng, nàng lại không chút luyến tiếc đẩy mình ngã xuống đất, thấy mình tỉnh lại, trong mắt cũng không có chút mừng rỡ, nhớ đến vẻ mặt nàng nhìn mình, hắn liền ngột ngạt cả người.


Khi nghe Bảo Châu báo nguyệt tín Trắc phi đến, mặt Kiêu Vương càng lạnh lẽo hơn, chậm rãi hỏi: "Trắc phi thật sự đang khó chịu trong người sao?"

Khi nghe Bảo Châu báo nguyệt tín Trắc phi đến, mặt Kiêu Vương càng lạnh lẽo hơn, chậm rãi hỏi: "Trắc phi thật sự đang khó chịu trong người sao?"


Bảo Châu nào dám giấu diếm Nhị Điện hạ, trái phải đều khó, khẽ lắc đầu.


Kiêu Vương nghe Bảo Châu nói xong thì vô cùng tức giận, nhấc chân chuẩn bị đến viện của Phi Yến, nhưng ngẫm lại, cũng không muốn trong lúc giận dữ nói lời tổn thương nhau, nên miễn cường mộtbụng hỏa khí đi tắm, mới chậm rãi đi vào viện của Phi Yến.


Khi vào trong nội thất, thì phát hiện nàng đã ngủ, chăn cũng không đắp, nằm cuộn người, mày nhíu lại, khuôn mặt nhỏ nhắn ngủ say vẫn hiện nét u sầu... Lẳng lặng nhìn một hồi, lại không nỡ làm nàng tỉnh, đành đắp chăn cho nàng, rồi nằm xuống bên cạnh. không ngờ nàng lại tỉnh, thế là định nhắc nhở nàng "chậm rãi".


Nhưng nữ tử này như ăn phải thuốc nổ vậy, không những không biết mình sai ở đâu, còn trợn to mắt phượng. Mà tâm tình hôm nay Kiêu Vương cũng không thoải mái, xem ra tật xấu đầy người như nàng nếu hôm nay không trị, thì sẽ có một ngày lật trời, không kiềm lửa giận nữa, nên mới nói chuyện ngang ngược.


Phi Yến hút một hơi khí lạnh, nếu Kiêu Vương dùng phương thức Hoàng tử khiển trách thị thiếp, nàng không sợ, dù sao thân phận mình cũng là thế. Nếu muốn một người tươi cười ngọt ngào cả ngày, ngoan ngoãn, chiều chuộng, lấy lòng, mặc cho lừa gạt lợi dụng, e rằng phải cưới một vị khác.


Nhưng không ngờ Kiêu Vương lại dùng những từ ngữ khiếm nhã thế này, hoàn toàn không giống bề ngoài tao nhã ngày thường, cứ như một nông phu vậy? Quả nhiên do một nhà Hoắc thị sinh ra bụng dạ đen tối!


Nắm chặt ống tay áo mở miệng nói: "Ngươi... Điện hạ nếu nghĩ thiếp đã sai, thì cầm củi khô đánh đi! Thiếp nhất định sẽ khắc ghi tuân thủ dạy bảo của Điện hạ!"


Kiêu Vương nhíu mày, đến khi chọc cho Phi Yến tức giận hoàn toàn, không còn dáng vẻ như cái xác không hồn khách sáo với mình nữa, lửa giận hoàn toàn biến mất, chợt thấy dáng vẻ tiểu nữ tử chủ động xin bị đánh thật là đáng yêu, liền mở rộng hai chân, chỉ vào thân dưới của mình nói: "Hình cụ ở đây, tự lấy đi..."


Dù thông minh như Phi Yến, chợt nghe lời hạ lưu thế này liền sững sốt, lúc lâu cũng không hiểu gì cả, đến khi hiểu rõ ý hắn, mặt liền đỏ bừng, nghẹn họng trân trối nhìn Nhị Hoàng tử Đại Tề không biết xấu hổ không biết ngượng kia, chỉ thấy thiện hạ đệ nhất vô lại cũng không bằng Hoắc Tôn Đình này!


Kiêu Vương thấy Phi Yến nghẹn họng, cười xảo quyệt nói: "Nếu đã chủ động xin phạt, vậy Bản Vương không khách sáo nữa..."


Lập tức ôm lấy tiểu thiếp mang tội trong người, trực tiếp càn quấy trên giường...


Ngoài cửa Bảo Châu vốn đang thấp thỏm. Tuy nàng biết mình chỉ là hạ nhân trong Vương phủ, tất nhiên sẽ vì Điện hạ sai đâu đánh đó. Nhưng mà lúc nãy phá hư chuyện Phi Yến giả vờ có quý thủy, trong lòng vẫn luôn căng thẳng không yên, bây giờ trong phòng ngủ không ngừng phát ra tiếng thở gấp cố đè nén của Trắc phi, tảng đá trong lòng liền rơi xuống.


Tính tình Điện hạ u ám lạnh lẽo, bình thường đối với bách quan đều ngoài cười trong không cười, đối với nữ nhân càng không có chút nhiệt tình. Ngày thường bận rộn trong quân ngũ không gần nữ sắc không nói, nhớ mấy năm trước trong một lần trong cung mở yến tiệc, có vị tiểu thư Hầu phủ thứ xuất ỷ vào dung mạo xinh đẹp, lợi dụng quan viên có thể mang theo gia quyến ra vườn ngắm hoa, đi đến trước mặt Nhị Điện hạ, cố ý làm rơi khăn tay dưới chân ngài.


Lúc đó nàng đi theo hầu hạ, rõ ràng thấy Nhị Điện hạ nhìn thấy, nhưng lại làm như không thấy, bước qua, khăn tay bị giẫm lên dính bùn đất bên đường, chỉ tiếc cho vị tiểu thư xinh đẹp, bị người không hiểu phong tình này rét lạnh đến mặt mũi trắng bệch, nàng nhìn cũng dâng lên chút đồng tình.


Mặc dù Kiêu Vương thiện chiến, nhưng lại không hiểu lời hoa.


Cuối cùng thì như bây giờ phụng thánh lệnh cưới một Trắc phi, vốn nghĩ vị này bước vào cửa rồi cũng phòng đơn gối chiếc, không ngờ, Nhị Điện hạ lại như đả thông thất khiếu, biết được chỗ tốt đẹp của nữ tử, mỗi ngày đều quấn lấy Trắc phi.


Nếu là tiểu thiếp các phủ khác, được sủng ái như thế chắc chắn sẽ dốc hết thủ đoạn trên người, leo lên vị trí chính thất.


Nhưng vị thiên kim nghèo của tiền triều này lúc nào cũng lạnh như băng với Nhị Điện hạ, thật sự khó hiểu khiến người khác nghĩ mãi không ra!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận