Bình Thiên Hạ


Edit: tiểu Viên


Sao Kiêu Vương không nghe ra hàm ý sâu xa bên trong của vị Nam Lộc Công này chứ, mỉm cười nhìn chén rượu nói: "Nghe nói máu thổ long có thể tráng dương bổ huyết, Nam Lộc Công lấy thân mạo hiểm, đích thân lấy tim long, tấm lòng như vậy, sao Bản Vương có thể khước từ?" nói xong nhận chén rượu rồi lại nói, "Có điều thổ long tuy có được xưng long, nhưng chỉ là thủy thú hung hăng ở sông suối mà thôi, nào xứng với chữ "Long", thế thật quá đề cao con súc sinh này rồi. Phải biết rằng một khi lên bờ thìđộng tác nó sẽ chậm chạp, nếu lần sau Nam Lộc Công muốn lấy máu tim của con vật xấu xí này, thì chỉ cần kéo "nó" ra khỏi sào huyệt, dùng sức quăng nó lên bờ, tự nhiên sẽ phát hiện con súc sinh nhìn thì vô cùng tàn bạo, thực tế chỉ là hổ giấy mà thôi, chút ít uy phong cũng chẳng có."


Mọi người trên đài cao sao không nghe ra tiếng lóng của Kiêu Vương, đấy là chế nhạo Nam Lộc Công như con "Thổ long" chẳng được tích sự.


Ngay lúc này, Kiêu Vương ngửa cổ uống cạn chén rượu huyết kia, có vẻ chưa đủ, chép miệng nói: "Mùi vị không tệ, Nam Lộc Công vất vả rồi."


Đặng Hoài Nhu thoáng âm trầm một chút, sau đó khẽ cong khóe miệng lên, lấy khăn mặt tì nữ bên cạnh đưa tới, lau vết máu trên mặt, xin cáo lui đi thay y phục.


Sau khi tắm rửa sạch sẽ xong, hắn ta thay một trường bào màu đen, Phi Yến mới phát hiện vị Đặng Hoài Nhu này nhìn trẻ hơn phu nhân của hắn nhiều, không giống đã hơn ba mươi tuổi. Khi hắn ta ngồi bên cạnh Vệ Tuyên thị, điều này càng nổi bật rõ rệt, càng giống một cặp tỷ đệ, chứ không phải phu thê. Nhất là diện mạo Đặng Hoài Nhu không tệ, nhưng là khuôn mặt tà khí, mà Vệ Tuyên thị thì cẩn thận khiêm tốn nhã nhặn càng không giống tướng phu thê.


Mà vị Đặng Hoài Nhu này cũng không phải xuất thân từ vương hầu, cũng không phải quan viên tiền Lương, tin đồn về cuộc đời hắn rất nhiều, nhưng không biết thật giả, chỉ nghe nói Vệ Tuyên thị hắn ta cưới là một quả phụ, còn chồng trước của Vệ Tuyên thị là do Đặng Hoài Nhu đích thân giết chết...


Thưởng thức xong biểu diễn, mọi người liền nhộn nhịp xuống đài cao đi vào doanh trướng bên cạnh chuẩn bị khai tiệc.


Kiêu Vương thấy Phi Yến lúc đi xuống cứ nhìn chằm chằm cái ao mới vừa "đồ long" kia, dường như đang suy nghĩ gì đấy. Liền khẽ nắm tay nàng hỏi: "Sao vậy? Bị thổ long lúc nãy dọa sợ sao?"


Phi Yến lắc đầu, đợi đến khi ngồi xuống vị trí đã được phân mới thấp giọng khẽ nói: "Nước trong ao kia có... mùi thuốc."


Kiêu Vương đưa tay nhéo nhéo bàn tay ngọc ngà đang đặt trên đầu gối của nàng, hỏi: "Là loại ta cho nàng uống?"


Phi Yến khẽ xoay mặt đi, cố gắng kiềm chế bản thân không trợn mắt trừng hắn. Nhớ lại đêm động phòng hoa chúc, Kiêu Vương xấu xa, hạ dược với nàng, khi đó mùi thuốc đã được rượu mơ lấn át, nhưng hôm sau tỉnh dậy, vị thuốc đắng chát tràn ngập trong miệng, rất lâu vẫn chưa mất.


Nhưng lúc nãy đi ngang qua cái ao kia, mùi vị đắng chát quen thuộc ấy ngay cả máu tanh cũng khônglấn át được lại xông vào trong mũi, không biết có phải do nàng mẫm cảm quá không.


Kiêu Vương biết trong lòng Tiểu Yến Nhi lại rối ren, vừa cười vừa nói: "Đó là mùi của Truy Mộng Thảo, với một lượng nhỏ, có thể khiến gân cốt người ta rã rời không chút sức lực..."


Phi Yến nghe Kiêu Vương giải thích như vậy, liền hiểu ngay. Đặng Hoài Nhu này quả thật là cao thủ biết kiểm soát lòng người, là tên con hát trời sinh. Vốn tưởng rằng hắn ta chỉ là kẻ lưu vong trở thân thoát hiểm, giờ mới biết, những con "thổ long" kia đều đã bị hạ dược, nhìn thì nhe răng vẫy đuôi, sự thật thìđã thế suy sức yếu, toàn thân mềm nhũn.


Nhưng Đặng Hoài Nhu thật sự có chút bản lĩnh, nếu không cũng không có cảnh đưa tay vào trong xé con thổ long.


Nhưng những người chứng kiến nào biết chỗ kì lạ trong đó, đều thật sự cho rằng Nam Lộc Công này là Bá Vương đầu thai, sức mạnh dời núi cái thế hơn người [1]! Vả lại bình thường hắn luôn tàn nhẫn gieo rắc kinh hãi trong lòng người, khó tránh cả Hoài Nam đều như bọc lồng thép trở thành tường đồng vách sắt, ngay cả một cây kim của Đại Tề cũng đâm không lọt.


[1] Bá Vương, chỉ Tây Sở Bá Vương, ông vừa tài giỏi vừa có sức mạnh hơn người nhưng rất hung tàn và hiếu chiến.


Chợt giật mình, nàng nghĩ đến, nếu thổ long đã trúng mê dược, vậy chén rượu huyết kia...


Đột nhiên phát hiện thân thể Kiêu Vương càng lúc càng nặng đè lên người nàng, dán sát vào tai nàng nói: "Nay Bản Vương cũng trúng Truy Mộng Thảo, Tiểu Yến Nhi phải nhanh nhạy một chút, phải giúp phu quân nàng thoát hiểm đấy, nàng phải biết rằng tên Nam Lộc Công này có sở thích sưu tầm góa phụ, thích nhất là đích thân giết phu chiếm thê người khác, Yến Nhi của ta xinh đẹp như thế, vừa rồi bọn hương dã biên cương nhìn không chớp mắt, không chừng đang muốn hại Bản Vương xong rồi bắt Yến Nhi đi..."


Sắc mặt Phi Yến thản nhiên, cố gắng gắng gượng cơ thể mảnh mai giúp người bên cạnh, mắt thấy vật nặng sắp ngã, cắn rằng nói: "Nếu Điện hạ đã biết không ổn, vì sao còn muốn uống?"


Dường như lưỡi của Kiêu Vương đã cưng đơ, nhưng vẫn cố cậy mạnh nói: "Nếu Bản Vương không uống, không phải sẽ bị người khác cười nhạo? So gan dạ sao có thể thua chứ?"


Từ lâu Uất Trì Phi Yến đã thấy nam tử vì muốn thể diện làm đủ chuyện ngu ngốc, dù thiên quân vạn mã gào thét ngăn cản, cũng không thể ngăn cản được. Hôm nay gan dạ không thua, thế nhưng cả đứng cũng không đứng được, vậy không ảnh hưởng cái thể diện to lớn của Hoàng tử sao?


Đặng Hoài Nhu sớm đã đoán ra tình hình của Kiêu Vương, thấy hắn dựa vào Trắc phi của hắn, liền nâng rượu đi đến cười nói: "Đặng mỗ ngưỡng mộ uy danh Nhị Điện hạ đã lâu, lại kính thêm một chén."


Nhưng lúc này Kiêu Vương đã tê cứng lưỡi, không thể nói chuyện.


Phi Yến cúi đầu nói: "Trước giờ tửu lượng Nhị Điện hạ không cao, chắc hẳn chén long rượu huyết vừa rồi quá mạnh, nay đã say rượu, thiếp thay mặt Điện hạ cảm tạ Nam Lộc Công chiêu đãi, xin được miễn, ngày khác sẽ đáp lễ Nam Lộc Công để bày tỏ cảm kích.


Đặng Hoài Nhu ngay cả ánh mắt cũng không liếc nhìn Phi Yến, dù sao cũng chỉ là một thiếp thất, khôngcần phải quá khách sáo, trực thiếp cao giọng nói to: "Nếu Điện hạ đã say thì đừng vội về, người đâu, hãy đưa Điện hạ đến quý phủ Nam Lộc Công, chờ khi tỉnh rượu mới đi."


Sao Phi Yến không biết, nếu Kiêu Vương bị giữ lại thì sẽ có hậu quả thế nào, không chừng tên Đặng Hoài Nhu sẽ thực hiện gian kế nào đó, giống như đưa đầu vào miệng con thổ long vậy, một tiếng răng rắc, đầu mình một nơi.


Nghĩ thế, nàng giả vờ ngập ngừng, lắp ba lắp bắp nói: "Nếu ở lại chờ tỉnh rượu, cũng tốt, nhưng hình như thiếp thất nghe Điện hạ và Tiết tướng quân bàn bạc, buổi trưa khi Điện hạ rời khỏi sông Kim Thủy, hắn sẽ lập tức mở đập nước sông Kim Thủy, xả nước bên trong... Có cần phái người báo tin cho Tiết tướng quân không, tránh làm chậm trễ chính sự..."


Đặng Hoài Nhu híp mắt dài hẹp, mặt bỗng nhiên tà khí, cuối cùng mắt cũng nhìn ả thị thiếp hắn vẫn luôn xem nhẹ — — Uất Trì Phi Yến, chỉ thấy một nữ tử mỏng manh yếu đuối, đôi vai mảnh mai cố gắng đỡ lấy Điện hạ bên cạnh, nhưng vì quá nặng không chống đỡ nổi, đôi vai run run. Bộ dáng thật sự khiến người ta vừa nhìn đã thương...


Nghe nói Trắc phi này của Kiêu Vương là thiên kim của Hầu phủ nghèo túng tiền Lương, lúc bán cháo bên đường được Kiêu Vương nhìn trúng, mới cưới vào phủ, dáng vẻ đẹp mắt... Đáng tiếc lại vô cùng ngu xuẩn đần độn! Ngay lúc Kiêu Vương mất đi ý thức, đã nhanh miệng nói ra mưu đồ của hắn với thuộc hạ.


Loại nữ tử này nếu là thị thiếp của hắn, cả gan nhiều chuyện thế này, sớm đã bị hắn ném vào hồng trướng trong quân doanh, làm quân kỹ thấp hèn vạn người cưỡi!


Tùy nàng ta chỉ mới nói hai ba câu, nhưng thoáng chốc Đặng Hoài Nhu đã hiểu rõ kế hoạch của Kiêu Vương. Hoắc Tôn Đình thật lợi hại, có thể phái người tìm ra đập nước ở thượng nguồn nơi đây... Phải biết rằng nơi đó hắn đã cho canh gác nghiêm ngặt hùng hậu, người ngoài không thể dễ dàng đến gần được, chẳng lẽ... Liếc nhìn, thấy Phi Yến cố gắng đỡ Điện hạ, vẻ mặt đáng thương, không giống cố ý nóicho hắn biết.


Nhân mã Kiêu Vương phái đi thật sự đã tập kích thành công?


Nghĩ vậy, sắc mặt hắn âm trầm, đưa tay gọi thân tín bên cạnh đến, thấp giọng dặn dò vài câu, bảo họ dùng khoái mã nhanh chóng chạy đến xem tình hình đập nước ở thượng nguồn.


Sau khi thân tín vội vã ra khỏi phòng khách, trong lòng Đặng Hoài Nhu cười lạnh nghĩ: Kiêu Vương thậtto gan, một khi có sự cố sẽ cho thủy mạn Kim Sơn [2]. Bản thân toàn thân trở về, lập tức biến nơi này thành đại dương mênh mông, dìm chết Đặng Hoài Nhu hắn!


[2] thủy mạn Kim Sơn là cảnh Bạch Tố Trinh (bạch xà) vì muốn cứu Hứa Tiên đã nhấn chìm Kim Sơn tự.


Đấy vốn là một kế hoạch tuyệt vời, đáng tiếc hắn ta đã trúng thuốc mê, khó có thể mở miệng mặc cả với mình, đòn sát thủ còn chưa ra, đã bị một nữ nhân ngu ngốc chỉ có gương mặt xinh đẹp bán đứng hoàn toàn. Cho dù hắn ta đã sắp đặt nhân thủ thì đã sao, chỉ cần nhân mã mình vừa đến, liền có thể cướp lại đập nước, kịp thời đóng lại dòng nước, đến lúc đó... Nhưng mà có ba đập nước trên thượng nguồn, không biết tên Tiết Phong ấy sẽ cướp cái nào...


Nghĩ vậy, hắn khẽ cười nói: "Chẳng hay Trắc phi có biết, tướng quân Tiết Phong đang ở đâu? Đặng mỗ sẽ phái người báo một tiếng, tránh để tướng quân hiểu lầm mệnh lệnh Kiêu Vương, nếu hắn thật sự mở đập nước, nơi hạ nguồn này sẽ thành đại dương mênh mông..."


Nghe vậy Phi Yến hoảng sợ, sắc mặt trắng nhợt nói: "A, thế.. thật sự là thế sao? Thiếp không biết bơi, từ nhỏ đã sợ nước, không thể để Tiết tướng quân xả nước, phải để hắn biết Điện hạ và thiếp vẫn đangở nơi đây mới được... A... Nhớ rồi, có cách rồi!"


Vừa nói, nàng vừa lấy một ống trúc trong ngực Kiêu Vương ra, ống trúc này Kiêu Vương vẫn luôn mang theo bên mình, để tiện cho việc liên lạc với thuộc hạ.


Đặng Hoài Nhu lùi một bước, chỉ thấy bàn tay trắng noãn của nàng ta giơ lên, sau đó một luồn khói đỏ cuồn cuồn bay lên. Vì phía trên doanh trứng này hở để thoáng khí, khói đỏ không gặp vật cản, trực tiếp bay cao lên trời.


Phi Yến vừa cầm ống trúc, vừa vui vẻ nhìn theo khói đỏ nói: " Vương Gia đã từng nói, nếu thấy khói đỏ, tất là có nghĩa hắn không trở về được, đến lúc đó Tiết tướng quân tự liệu mà làm, thế này Tiết tướng quân sẽ không tự ý xả nước đâu nhỉ?"


Đặng Hoài Nhu trợn to mắt nhìn nữ nhân đang cầm ống trúc, thật không thể ngờ, nữ tử này nhìn có vẻ lanh lợi như thế mà lại ngu đến thế này!


Khói... Khói đỏ này rõ ràng là để báo cho Tiết Phóng xả nước sớm hơn!


Nhân mã hắn mới phái đi, hoàn toàn không thể chạy đến kịp, dựa theo tốc độ dòng nước, chỉ một nén nhang (30 phút), nơi này sẽ bị ngập hoàn toàn, thôn trang hai bên bờ cũng trốn không thoát, mà hết thảy, đều do hành động ngu xuẩn của nữ nhân đang vuốt ngực, thở phào này.


Nghĩ thế, hắn ta biến sắc, đang muốn đánh một chưởng, thì Tiêu Thanh đã mang một đội kỵ binh xông vào trong doanh trướng, họ vốn đang canh giữ ben ngoài, vừa thấy khói đỏ, lập tức xông vào, rút bảo kiếm, trợn mắt nhìn Nam Lộc Công.


Đặng Hoài Nhu biết mỗi một thuộc hạ của Kiêu Vương đều dũng mạnh, mà nơi này đang nguy hiểm, tuy nhân mã bên mình đông, nếu giao đấu, bắt được Kiêu Vương sau này đàm phán với Tề Đế sẽ thuận lợi hơn, nhưng nếu cứ thế, sẽ làm chậm trễ rất nhiều thời gian, rất có thể phải chôn mình trong biển nước.


Mà lúc này tiếng rầm rầm nước chảy bên ngoài danh trướng vang vọng lọt vào tai, càng lúc càng cảm thấy, dường như một giây sau nước sẽ ào ào đổ tới, không thể chống đỡ...


Nghĩ thế, hắn ta quyết định cười nói: "Điện hạ đã say, xin chư vị hộ tống Kiêu Vương, tại hạ khôngtiễn..."


nói xong hắn ta dẫn theo thê tử và vài ái thiếp của mình lên xe trước, còn nhân mã theo sau, một mạch lên đường nhanh như tên bắn, gấp rút rời khỏi vùng nguy hiểm này.


Quan viên còn lại mỗi người hai mắt ngơ ngác nhìn nhau, nhất thời không hiểu vì sao, nhưng mơ hồ cũng cảm thấy không ổn, có người nhanh trí, cũng dắt tay nữ quyến mình mượn cớ đi khỏi nơi này.


Chỉ chốc lát người đi vội vã, bữa tiệc chưa khai chỉ còn bàn ghế ngổn ngang.


Mắt thấy Đặng Hoài Nhu đã rời đi, Phi Yến mới chậm rãi thở một hơi, may mà mấy ngày nay nhần rỗi, mới nhìn bản đồ Hoài Nam một chút, biết được vị trí đập nước ở sông Kim Thủy. Đập nước kia nằm trong khu vực của Nam Vương, nào dễ dàng chiếm được?


Nếu để Kiêu Vương nói, Đặng Hoài Nhu chưa chắc mắc lừa, nếu mình giả làm nữ tử vô tri, trong một lúc dù thâm độc xảo quyệt như Đặng Hoài Nhu cũng sẽ không thể một khắc tra ra được, bị mắc lừa.


Phải biết rằng trong thiên hạ, cũng không phải chỉ có mình Đặng Hoài Nhu hắn biết đánh trận tâm lý!


Nghĩ vậy, nàng ghét bỏ đẩy Kiêu Vương đang dựa trên ngườ mình, mặc cho thân thể cao to của hắnngã xuống đệm lót trên đất, đứng lên nói: "Đưa Điện hạ lên xe ngựa, mau rời khỏi đây."


Tiêu Thanh vốn đã chuẩn bị một trận huyết chiến, không ngờ mắt thắt Đặng Hoài Nhu sắp làm khó, lại thành không có chuyện gì xảy ra, còn như bị một con mãnh thúc hay thác lũ đuổi theo sau vậy, vội vàng trực tiếp rời đi trước.


Sau đó thấy Điện hạ mê man bất tỉnh, lập tức nghiêm mặt hỏi: "Điện hạ làm sao vậy?" hắn ta biết thân phận Phi Yến, trong lòng vẫn luôn hoàn toàn dè chừng nàng. Khi nghe Phi Yến nói Kiêu Vương trúng mê dược, lập tức một tiếng xoát, kê bảo kiếm vào cổ Phi Yến, khàn khàn quát to: "Ngươi nói bậy! Điện hạ bách độc bất xâm. Sao có thể trúng độc! Rốt cuộc lúc này đã xảy ra chuyện? Rốt cuộc Điện hạ bị làm sao?"


Bị thanh kiếm nhọn đặt sát ngay cổ, Phi Yến cau mày, ngay lúc muốn mở miệng nói, thì nghe được tiếng Kiêu Vương vốn nên hôn mê bất tỉnh nói: "Tiêu Thanh, to gan!"


Phi Yến quay đầu lại nhìn, Kiêu Vương đang ngồi xếp bằng trên đệm lót, đôi mắt sâu thẫm lóe lên như tinh tú lạnh lẽo, đâu có chút mê man,, không sức lực mà người trúng phải thuốc mê nên có!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận