Biên Hoang Truyền Thuyết


Chết Không Nhắm MắtChiếc Vân Long hào tách khỏi đội thuyền, một mình chạy ngược dòng lên hướng tây.Nhiếp Thiên Hoàn đứng trên đài chỉ huy, bên cạnh là những đại tướng đắc lực Mã Quân và Chu Thiệu. Ngoại trừ Hác Trường Hanh, thì hai người này là người được y tín nhiệm nhất.Mỗi lần y cùng Hoàn Huyền gặp mặt, đều an bài đủ "Bình đẳng" theo quy củ giang hồ. Số thuyền bằng nhau, số người đi theo cũng bằng nhau, và chiến thuyền đều không được trong trạng thái chuẩn bị chiến đấu.Lần này là Hoàn Huyền chủ động hẹn gặp y, đồng thời nói rõ sẽ đến thương sảnh Vân Long hào cùng y gặp mặt, tùy tùng chỉ cho có hai người. Trên tình thế này đương nhiên Nhiếp Thiên Hoàn y chiếm hết thượng phong.Bất luận tùy tùng của Hoàn Huyền thân thủ cao minh đến thế nào, chỉ cần Mã Quân và Chu Thiệu có khả năng đối phó với bọn chúng một trận, y tin tưởng chỉ trong vài chiêu, liều mình bị thương sẽ giết được Hoàn Huyền.Hai mươi huynh đệ lái thuyền của Lưỡng Hồ bang không người nào không phải là tinh nhuệ trong tinh nhuệ nhất ở Lưỡng Hồ bang, đủ thực lực cản trở cứu binh đến giúp của địch nhân.Thế nhưng không biết làm sao y cứ sinh ra có cảm giác không chút nào nắm chắc.Vấn đề là do có khả năng y không biết người biết ta.Nhiếp Thiên Hoàn cả đời quen gặp sóng gió, so với tình huống ác liệt trước mắt, y không biết đã gặp qua bao nhiêu lần, nhưng cho đến nay chưa từng có chút cảm giác thất lạc mù mờ không có chủ định.Dẫu y hiểu rõ Hoàn Huyền, đối với võ công nông sâu của hắn cũng đại khái nhận biết, hiểu hắn là kẻ vô nghĩa lúc nào cũng có thể trở mặt vô tình. Thế nhưng đối với tên Tiều Túng ấy lại không biết một chút gì, mà chỉ biết Tiều Túng là kẻ chủ sự cao môn có thế lực nhất ở Ba Thục thao túng mạch máu kinh tế ở đó. Kẻ hay phóng túng giết người khó thuần như tên Càn Quy cũng cam tâm để hắn sử dụng, có thể thấy người này rất không đơn giản, không phải là cao môn danh sĩ tầm thường.Tiều Túng sẽ là một trong hai tên tùy tùng theo Hoàn Huyền chăng?Điều này rất có khả năng. Một tùy tùng khác nhất định là người đã thay thế Càn Quy trở thành thủ hạ đắc lực của Hoàn Huyền - Tiểu Phụng Tiên.Khi Hoàn Vỹ mang lời nhắn tin của Hoàn Huyền đến nói rằng Hoàn Huyền muốn cùng y gặp mặt thương lượng đại sự, Nhiếp Thiên Hoàn liền biết ngay là nguy hiểm, hiểu Hoàn Huyền muốn giết y. Đây là xúc giác kỳ dị mà y đã bồi dưỡng nhiều năm đối với nguy cơ, chẳng có chút đạo lý nào nhưng chưa từng có một lần mất linh nghiệm. Y tin chắc lần này cũng không ngoại lệ, do đó đã quyết định phải tiên hạ thủ vi cường.Sự sắp đặt cao minh nhất là sai Hác Trường Hanh âm thầm quay lại Lưỡng Hồ. Nếu đến lúc đó y không giết được Hoàn Huyền, mọi người trở mặt khai chiến, y vẫn tiến có thể công thoái vẫn có thể thủ.Bất luận tình huống ác liệt đến thế nào, với thân thủ của y, căn bản không có một người nào có thể chặn giữ được y.Bỗng y nhớ đến Nhậm Thanh Thị. Nếu như không có ả nhắc nhở, y đã không lưu lại một nửa thực lực ở lại Lưỡng Hồ gìn giữ địa bàn.Chu Thiệu ở bên cạnh chấn động kêu lên: "Đến rồi!"Một chiếc chiến hạm lớn xuất hiện đàng trước, thuận dòng tiến tới, phất phới cờ xí của Hoàn gia.Trong lòng Nhiếp Thiên Hoàn hiện lên vẻ mặt vui tươi xinh đẹp của Doãn Thanh Nhã. Cô bé có lẽ đã đến được Biên Hoang tập tìm hạnh phúc và khoái lạc cho mình rồi!Doãn Thanh Nhã ngồi ngơ ngẩn trong phòng tựa người lên chiếc ghế kê sát cửa sổ, thần sắc thẫn thờ.Cao Ngạn đi đến cái ghế dựa kế bên ngồi xuống nói: "Nhã nhi không cần phải lo lắng. Bọn ta đã đến Hoài Thủy, sẽ nhanh chóng đến Đại Giang thôi. Có Yến Phi trợ giúp sư phụ của nàng, trời có sụp xuống cũng không cần sợ hãi."Doãn Thanh Nhã ngỡ ngàng hỏi: "Yến Phi với sư phụ không phải là đối địch với nhau sao?"Cao Ngạn ưỡn ngực ra vẻ đắc ý: "Bởi vì quan hệ của ta và Nhã nhi, thấy có phần của ta trong này mọi người làm sao còn đối địch với nhau chứ? Yên tâm đi! Bọn ta lần này đến Đại Giang là một lòng trợ giúp sư phụ nàng đối phó với Hoàn Huyền."Doãn Thanh Nhã vẻ mặt lộ xuất tình cảm, trợn mắt nhìn gã, kinh ngạc nói: "Ta với ngươi có quan hệ gì?"Cao Ngạn ngạc nhiên đáp: "Ta với nàng hả? Hắc! Điều này ... điều này ...."Doãn Thanh Nhã dường như đột nhiên hồi phục lại sức sống, hồn nhiên nói: "Yến Phi quả thật là đến giúp sư phụ ta sao?"Cao Ngạn đáp: "Điều đó là đương nhiên."Doãn Thanh Nhã mừng khấp khởi nói: "Chỉ cần Yến Phi xuất thủ chặt cái đầu thối của Hoàn Huyền là đã giúp cho sự lo lắng nhất của sư phụ rồi! Ta sẽ khuyên sư phụ quay lại Lưỡng Hồ. Lưỡng Hồ có rất nhiều địa phương phong cảnh đẹp tuyệt vời! Chỉ cần sư phụ không phản đối, ta có thể nhận làm hướng đạo cho ngươi đi dạo chơi khắp các thắng cảnh của Lưỡng Hồ."Cao Ngạn gãi đầu: "Làm sao sư phụ nàng phản đối được? Ông ấy đã để nàng đến Biên Hoang tập, đương nhiên là đồng ý chuyện của bọn ta rồi."Doãn Thanh Nhã điềm nhiên như không: "Ông chỉ muốn ta đến làm con tin, chứ không phải sai ta đến lấy tên tiểu tử ngươi làm chồng. Ngươi đừng có mơ tưởng vớ vẩn nữa."Cao Ngạn tức thì tắc họng nói không ra lời.Trong thương sảnh, Nhiếp Thiên Hoàn và Hoàn Huyền ngồi đối diện nhau, phân ranh giới rõ ràng. Chu Thiệu và Mã Quân đứng phía sau Nhiếp Thiên Hoàn, còn phía sau Hoàn Huyền cũng có hai người đang đứng. Cứ coi hình dáng của kẻ phía sau bên trái hắnlà biết ngay chính là Tiểu Phụng Tiên. Bởi vì Hoàn Huyền không giới thiệu dẫn kiến, do đó Nhiếp Thiên Hoàn còn chưa dám xác định. Bạn đang xem tại TruyệnFULL.vn - www.TruyệnFULL.vnKẻ bên kia thì Nhiếp Thiên Hoàn dám khẳng định là Tiều Túng. Không phải là vì y nhìn thấu sự lợi hại của hắn, mà là vì với nhãn lực của Nhiếp Thiên Hoàn y cũng không có cách nào hiểu rõ sự nông sâu của kẻ này.Người ấy so với Hoàn Huyền còn cao hơn một chút, mặc một bộ áo dài màu xám tro, không thấy mang theo binh khí, tuổi tác vào khoảng năm mươi, tướng mạo quái dị, cái đầu nổi lên trên bờ vai rộng so ra dường như trở nên nhỏ bé, trông tỉ lệ rất trái ngược, khiến hắn giống đầu ngựa hơn là giống người.Ánh mắt của hắn dường như ảm đạm tối tăm, bất kể trông thấy điều gì cũng đều không chút động lòng, lại giống như đang dùng một thứ thần sắc thẳng thắn để nhìn người ta. Nhưng trong cái bộ óc chủ nhân của đôi mắt ấy, rốt cuộc đang chuyển động ý niệm gì cũng không để lộ ra một chút nào.Nhiếp Thiên Hoàn chưa từng gặp qua một kẻ nào như thế này, nên chợt sinh ra lòng cảnh giác đề phòng.Nhưng điều mà làm cho y nghĩ không ra nhất chính là người này đang cầm trên tay phải một cái hộp gấm huy hoàng lộng lẫy cao chừng hai xích, khiến người ta không biết hắn đang giở trò gì. Rốt cuộc là thứ gì chứa đựng trong cái hộp gấm đó? Hay là cái hộp gấm này rất có khả năng chính là độc môn binh khí tùy thân của Tiều Túng?Hoàn Huyền sắc mặt đầy vẻ thỏa mãn, mỉm cười vui vẻ nói: "Ta yêu cầu bang chủ cân nhắc sự việc cho kỹ càng, có kết quả chưa?"Nhiếp Thiên Hoàn cười nhẹ đáp lại rồi ung dung nói: "Nhiếp Thiên Hoàn ta chỉ là kẻ quê mùa, không quen với việc làm quan, có khả năng tiêu diệt Đại Giang bang đã là tâm nguyện lớn nhất của ta rồi. Ý đẹp của nam quận công ta xin tâm lĩnh, ta vẫn chỉ nói một lời đó thôi."Hoàn Huyền nói: "Nhiếp bang chủ quả nhiên là giang hồ hảo hán có phong độ cao quý, ta đương nhiên sẽ không ép bang chủ làm chuyện mà mình không tình nguyện."Kế đó khoan khoái nói: "Mang lễ vật đến!"Người kia nghe nói liền cung kính đặt cái hộp gấm lên bàn trước mặt của Hoàn Huyền.Nhiếp Thiên Hoàn nhíu mày, nhìn chăm chăm vào hộp gấm, trong lòng dâng lên cảm giác bất an.Vẻ mặt Hoàn Huyền phấn khởi dò xét y, mỉm cười nói: "Nhiếp bang chủ đã vì ta đại phá Dương Toàn Kỳ trên sông, lại phong tỏa Đại Giang làm cho Kiến Khang lâm vào cảnh thiếu lương thực. Hoàn Huyền ta cảm kích phi thường. Vốn đã định sau khi đăng lên đế vị rồi mới phong cho bang chủ làm vương ở Lưỡng Hồ, tiếc rằng bang chủ lại từ chối vương hầu tước vị. Ta không có cách nào báo đáp, đành mang tặng cho bang chủ một phần đại lễ, bảo đảm bang chủ sẽ vừa ý."Nhiếp Thiên Hoàn trầm giọng: "Chứa trong hộp gấm là vật gì vậy?"Hoàn Huyền đẩy hộp gấm đến trước mắt Nhiếp Thiên Hoàn, ung dung nói: "Lễ vật có thể xứng với thân phận và địa vị của Nhiếp bang chủ, đương nhiên không phải là món hàng tầm thường rồi. Nhiếp bang chủ mở nắp ra không phải có thể liếc qua là biết ngay hay sao?"Nhiếp Thiên Hoàn thần sắc trở nên nghiêm túc, không vui nói: "Nam quận công không cần phải nói lời thừa nữa . Đựng trong cái hộp này rốt cuộc là vật gì? Xin lấy ra cho rõ, coi Nhiếp Thiên Hoàn ta có hưởng thụ được hay không?"Hoàn Huyền than: "Đó là ta chỉ làm thay thôi nhé!"Rồi vung chưởng vỗ một cái lên mặt bàn, cái nắp lập tức bật lên. Tình cảnh trong hộp tức thì hoàn toàn bộc lộ ngay trước tầm mắt Nhiếp Nhiên Hoàn.Nhiếp Thiên Hoàn nhìn thấy tức giận đến muốn rách khóe mắt.Trong cùng lúc, Hoàn Huyền nhảy lên, Đoạn Ngọc Hàn rời vỏ bay đến hóa thành một đạo ánh sáng thẳng vào hướng mặt Nhiếp Thiên Hoàn đánh tới.Nhiếp Thiên Hoàn tuy rằng bị vật ở trong hộp làm cho phân tâm, tâm thần thất tán, nhưng kinh nghiệm mấy chục năm vào sinh ra tử khiến y có thể tạo ra ứng biến và phản ứng cực kỳ nhanh nhẹn. Y đang định sử dụng Thiên Địa Minh hoàn liều một trận sống chết với Hoàn Huyền, bỗng phát giác Chu Thiệu và Mã Quân ở phía sau đang chia ra nhằm vào cổ và lưng y hạ độc thủ.Nhiếp Thiên Hoàn không còn rảnh để phân tâm nghĩ ngợi gì khác, từ trên ghế bắn thẳng lên, hai tay liên tục ném ra những mũi chủy thủ rút ra từ trên eo lưng về phía địch nhân và những tên phản đồ đáng hận ở trong sảnh đường.Vào lúc này, tên Tiều Túng đáng ngờ đó cũng lăng không đuổi theo, song quyền đánh ra kình khí cường liệt che phủ hoàn toàn Nhiếp Thiên Hoàn.Nhiếp Thiên Hoàn bây giờ chỉ còn nghĩ đến một điều là nếu như y không có cách nào rời khỏi sảnh đường này, Lưỡng Hồ bang sẽ sụp đổ theo y, không có ngày ngóc đầu trở dậy được.Từ cách nhìn này của y mà coi, có thể hiểu rằng y trông thấy trong hộp gấm chính là thủ cấp của Hác Trường Hanh, đôi mắt ngập tràn phẫn hận đó nói lên cái chết không nhắm mắt.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận