Biên Hoang Truyền Thuyết


Giúp Đỡ Đúng LúcHướng Vũ Điền về đến lữ quán Tiểu Kiến Khang, Vương Trấn Ác đang đợi y ngoài đại môn, thần tình nghiêm túc.Hướng Vũ Điền cười hỏi: "Thảo nào vừa rồi không thấy Vương huynh dự tiệc tẩy trần của Yến Phi, hóa ra đã đến đây. Xin lỗi để Vương huynh phải đợi lâu, không biết có gì chỉ giáo?"Vương Trấn Ác bước theo y đi về phòng trọ, nói: "Ta đợi chưa đến một canh giờ. Ôi chao! Thần thái Hướng huynh hình như thoải mái vô cùng."Hướng Vũ Điền dẫn hắn đi dọc theo hành lang, cười: "Bất luận là đối trận sa trường, hay hai người đối đầu với nhau, trước đó bản thân cần phải càng thư giãn càng tốt, mới có thể dùng trạng thái tốt nhất để xuất chiến. Nếu nói không tin, ngươi có thể quan sát Yến Phi, y căn bản không để trận chiến tối mai ở trong đầu."Vương Trấn Ác rất ngạc nhiên, hỏi: "Ngươi thật đã đi gặp Yến Phi rồi?"Hướng Vũ Điền đến trước phòng trọ, đẩy cửa đi vào, nói: "Vương huynh mời vào."Sau khi hai người ngồi xong, Hướng Vũ Điền gật đầu nói: "Vương huynh nói đúng, Yến Phi xác thực là người khó hiểu nhất, đến bây giờ ta vẫn chưa hiểu rõ được căn cơ của y."Vương Trấn Ác kiên trì hỏi tiếp: "Mới đây Hướng huynh tìm Yến Phi vì chuyện gì?"Hướng Vũ Điền rốt cuộc cũng tự mình thể nghiệm chỗ khó xử của Yến Phi khi phải tìm lời giải thích với huynh đệ Hoang nhân của chàng, tuy không coi Vương Trấn Ác là huynh đệ, nhưng ít ra cũng là một nửa bằng hữu, không thể có chuyện bảo hắn câm miệng. Y cười khổ nói: "Thật ra ta và Yến Phi quen biết từ trước, khi ấy y còn có một cái tên khác, điều đó chẳng đáng coi là bí mật gì. Lúc này Vương huynh đến tìm ta, có chuyện gì không?"Vương Trấn Ác hỏi: "Trận quyết chiến tối mai của ngươi và Yến Phi có thể hủy bỏ không?"Hướng Vũ Điền cười: "Quen biết là chuyện quen biết, nhưng ta và Yến Phi một người đại diện cho Bí tộc, một người đại biểu cho Hoang nhân, đây tuyệt không phải là ân oán cá nhân, quyết chiến là thế bắt buộc. Vương huynh có thể khỏi phải nói những lời này."Vương Trấn Ác: "Trước tiên ta phải nói rõ với Hướng huynh. Lần này ta đến gặp Hướng huynh chỉ có thiện ý, mà không mang ý đồ bất lương trong lòng. Sự thật Hoang nhân bọn ta đối với Hướng huynh cũng chỉ có hảo cảm mà không có ác cảm, còn vô cùng bội phục thủ đoạn, tài trí và võ công của Hướng huynh. Nhưng Yến Phi cũng là người Hoang nhân tôn kính nhất, bọn ta thật không nguyện nhìn thấy một người nào trong bọn ngươi có gì tổn thất."Hướng Vũ Điền cười khanh khách nói: "Mặc dù Vương huynh nói thật khách khí, nhưng chỗ cốt tử là chứng minh sức mạnh và ý nghĩa để ta phải biết khó mà lui. Hãy nói cho ta biết, trong lòng Vương huynh và Hoang nhân huynh đệ của huynh, có phải không ai nghĩ qua Yến Phi sẽ thua không?"Vương Trấn Ác rõ ràng đối với Hướng Vũ Điền cảm thấy rất khó thuyết phục, chỉ đành nói: "Lòng tin của Hoang nhân đối với Yến Phi, tịnh không phải được thiết lập trong một sớm một chiều, mà là y luôn luôn có thể trong tình huống ác liệt nhất, làm ra những kỳ tích ngoài sự tưởng tượng của người ta, đến mức khiến cả cục diện xoay chuyển ngược lại. Trong lòng Hoang nhân, Yến Phi không phải người thường, mà tựa như thần thánh có một lực lượng siêu phàm ủng hộ. Thử hỏi một người như vậy, làm sao có khả năng thua chứ?"Hướng Vũ Điền cảm thấy rất hứng thú hỏi: "Bản thân Vương huynh lại có cách nhìn thế nào? Có phải cũng nhận thấy Hướng Vũ Điền ta cơ hội thắng rất thấp, hoặc tất bại chẳng sai?"Vương Trấn Ác cười khổ: "Ta xác thực có bị cảm nhiễm lòng tin của Hoang nhân đối với Yến Phi, nhưng vẫn có thể bảo trì lý trí, lấy việc luận việc. Với tính cách và tác phong của Hướng huynh, nếu như nói có thể, tối qua đã không phải để Yến Phi còn sống trở về, rồi ước hẹn tối mai tái chiến. Có thể quả quyết trong hành động của Hướng huynh đối với Yến Phi gặp khó khăn."Hướng Vũ Điền nhún vai nói: "Nhưng cũng có thể là ta đã nắm rõ cân lượng của Yến Phi, bởi vì nếu có thể trước sự chứng kiến của Hoang nhân, giết chết Yến Phi mới có thể đạt được hiệu ứng tốt nhất. Dù cho ta không giết được Yến Phi, mà Yến Phi cũng không giết được ta, thì tạm thời đình chiến."Vương Trấn Ác ngạc nhiên: "Lời nói này của Hướng huynh tuyệt không phải lời trung thực, vì muốn đạt được hiệu ứng tốt nhất, thì đem thủ cấp của Yến Phi treo cao bất kể một chỗ nào trong Tập là thành công, sao phải lại nhất quyết sinh tử trong Tập nữa. Sau khi thành công còn phải chạy trốn sự truy kích của Hoang nhân, đâu phải chọn lựa của trí giả?"Hướng Vũ Điền giơ tay thở dài: "Để ngươi nhìn ra rồi, ta thật rất khó giải thích rõ ràng với ngươi."Vương Trấn Ác vui vẻ nói: "Lần đầu tiên ta cảm nhận được Hướng huynh coi ta là bằng hữu, bởi vậy cảm thấy lúng túng. Ta có một đề nghị, chỉ cần Hướng huynh sẵn sàng gật đầu, ta có thể sắp đặt để Hướng huynh vinh vinh quang quang hạ đài, không cần phải một lần mạo hiểm, Hướng huynh không phải rất trân quý sinh mạng sao? Người chết rồi tất cả đều trở thành không. Chẳng phải ta nhận định Hướng huynh tất bại không sai, phương diện này đương nhiên chỉ có Hướng huynh biết rõ cơ hội thắng của mình."Hướng Vũ Điền gật đầu: "Ngươi rất xứng đáng là bằng hữu, bất quá tình huống trong đó phức tạp dị thường. Ta lại không thể không đánh, Yến Phi cũng không có chọn lựa khác. Được rồi! Phương diện này Vương huynh không phải lãng phí lời nữa. Ý tốt của Vương huynh ta xin ghi tâm."Vương Trấn Ác vẫn chẳng cam lòng, hỏi: "Thật không có chọn lựa khác?"Hướng Vũ Điền ngắt lời: "Tuyệt đối không có."Vương Trấn Ác thất vọng: "Sao phải khổ thế chứ?"Hướng Vũ Điền chịu không nổi thở dài một hơi.Vương Trấn Ác ngạc nhiên hỏi: "Hướng huynh vì sao thở dài? Bộ dạng giống như mang đầy tâm sự."Hướng Vũ Điền như mang nhiều cảm xúc mà nói ra: "Biên Hoang tập là một địa phương kỳ diệu, rất hợp với sở thích của ta. Khắp nơi đều là trò ly kỳ, trong tập một phần hờ hững nản chí, trong vẻ bề ngoài túy sinh mộng tử*, ngược lại tràn đầy sức sống truy cầu tự do, mỗi người đều có thể phóng tay làm những việc mình thích, chỉ cần tuân theo quy củ, chẳng ai can thiệp. Ta tới nay cũng vì không có bất kể người hay sự việc nào có thể cải biến được ta, nhưng đợt vừa rồi ta lại cảm thấy đối với ngươi có chút mềm lòng, do đó ta mới biết bản thân mình đã bị thay đổi một chút rồi. Sức cảm nhiễm của Biên Hoang tập thật lợi hại."Vương Trấn Ác nói: "Ngươi vẫn cho rằng ta ở tại đây là chờ chết sao?"Hướng Vũ Điền mỉm cười nói: "Điều này phải xem kết quả cuộc chiến tối mai, chỉ cần Yến Phí thật sự bất tử, thì thua sẽ là Bí tộc bọn ta và Mộ Dung Thùy. Biên Hoang tập là một địa phương làm cho người ta kinh dị, phảng phất lực lượng hữu dụng vô tận. Những gì ta có thể nói là bấy nhiêu đó, Vương huynh không cần phí thời gian cho ta nữa."Vương Trấn Ác biết y ra lệnh trục khách, lịch thiệp cáo từ bỏ đi.Lưu Dụ, Đồ Phụng Tam và Lão Thủ ba người đứng trên đài chỉ huy, quan sát mặt biển tối đen như mực, với những con sóng lớn hùng dũng.Trên trời không ánh trăng sao, mưa lất phất rơi xuống, Lão Thủ dựa vào kỹ năng đi biển ban đêm của lão, ở trên thuyền không có một ánh đèn, "Kỳ Binh Hào" ngang nhiên trên mặt biển men theo bờ căng buồm lao đi.Bọn họ rời xa bờ vừa đủ hai mươi dặm, xa xa thấp thoáng lúc ẩn lúc hiện vô số điểm sáng, lại nhìn không được hình dạng thuộc loại thuyền gì. Lão Thủ trầm giọng nói: "Khẳng định không phải là thuyền đánh cá. Dân chài cũng cùng nhau kết đội để đi đánh cá, nhưng tuyệt sẽ chẳng bao giờ hàng chục chiếc thuyền rời bến cùng một lúc, chỉ khiến cá thu hoạch bị ít đi. Càng không chỉ treo ở đuôi thuyền một cái phong đăng nhỏ, mà phải là đăng hỏa thông minh và sẽ không lén lút như thế."Lưu Dụ nói: "Cũng chẳng phải là đội chiến thuyền của Bắc Phủ binh, vì không cần thiết ẩn giấu hành tung. Khả năng duy nhất, đây là đội chiến thuyền của Thiên Sư quân."Đồ Phụng Tam trầm giọng: "Bọn họ nếu đi đến quần đảo Trường Xà, tức là muốn âm thầm tập kích bọn ta."Lưu Dụ lạnh lùng: "Theo thời gian mà xét, chắc là đội thuyền của Văn Thanh đã làm Từ Đạo Phúc sinh lòng cảnh giác, nhân thế mà phát hiện căn cứ trên biển của bọn ta."Tiếp theo hỏi Lão Thủ: "Bọn ta có thể nhanh hơn bọn họ, đến đảo Trường Xà trước một bước không?"Lão Thủ ngạc nhiên: "Điều đó hoàn toàn không thành vấn đề, theo tốc độ khác nhau giữa thuyền bọn ta và bọn họ, ta có thể đảm bảo đến được đảo Trường Xà trước nửa canh giờ so với địch nhân. Nhưng vấn đề là địch nhân có khả năng không chỉ một đội thuyền, mà số lượng còn nhiều hơn nữa."Lưu Dụ nói: "Điều này hiện thời đã không ở trong phạm vi suy nghĩ của bọn ta, tất cả phải nhờ nơi ngươi!"Lão Thủ lên tiếng lĩnh mệnh đi khỏi.Đồ Phụng Tam nói: "Bọn ta đã có chút coi thường Từ Đạo Phúc. Nếu không phải Lưu gia ngươi đột nhiên suy nghĩ lại, đang đêm nhanh chóng trở lại đảo Trường Xà, nếu không hậu quả sẽ không thể tưởng tượng được."Lưu Dụ bảo: "Hoặc có lẽ ta xác thực là chân mệnh thiên tử, hay chỉ là mệnh của bọn ta chưa tuyệt. Nhưng bất luận thế nào, chỉ cần bọn ta còn có một phần khí lực cũng sẽ tiếp tục liều mạng, cho đến thu được thắng lợi cuối cùng."Ài!Kỷ Thiên Thiên chuyển mình tỉnh giấc, cảm giác đầu tiên là toàn thân thư thái, kinh mạch thông suốt dễ chịu, trong nhất thời không biết mình đang ở đâu, còn có chút quên mất bản thân mình là ai. Bạn đang đọc chuyện tại TruyệnFULL.vnTiểu thư tỉnh rồi!Kỷ Thiên Thiên thầm nghĩ âm thanh này rất quen, chợt nhớ đây là tiếng Phong Nương, thì có người lao lên người nàng, khóc oà lên. Kỷ Thiên Thiên mở mắt ra, đập vào mắt là Tiểu Thi đang khóc mặt phủ đầy nước mắt. Mình vẫn nằm trên giường, Phong Nương đứng ở bên cạnh, vẻ mặt đầy lo lắng, cũng mang chút nghi hoặc.Trong phòng đèn dầu đã được thắp sáng, bên ngoài cửa sổ tối đen thăm thẳm.Kỷ Thiên Thiên vỗ về Tiểu Thi đang phục trên người nấc không thành tiếng, ngồi lên, ngạc nhiên hỏi: "Bây giờ là giờ gì, vẫn chưa sáng à?"Tiểu Thi muốn trả lời nàng, nhưng lại nói không ra lời, chỉ không ngừng khóc lóc đau khổ, nhưng phần vui vẻ trội hơn bi thương. Coi lại thấy nàng khóc đến mí mắt sưng đỏ lên thì biết nàng đã khóc nhiều lần.Phong Nương ngồi xuống mép giường, xoa nhẹ lên lưng Tiểu Thi, dịu dàng nói: "Đừng khóc nữa! Tiểu thư không sao rồi, Tiểu Thi thư phải cười mới đúng."Lại trả lời Kỷ Thiên Thiên: "Đây là đêm thứ hai, tiểu thư đã ngủ một ngày một đêm rồi, sốt cao liên tục, lại không triệu chứng có bệnh, hô hấp đều đều, dài và nhẹ, tựa như trạng thái luyện công, bởi vậy ta luôn khuyên Tiểu Thi thư không phải lo lắng, cũng không đi tìm đại phu lại khám cho tiểu thư. Tiểu thư hiện tại cảm giác như thế nào?"Hồi ức của Kỷ Thiên Thiên quay trở lại tâm trí, nhớ đến thời khắc mỹ diệu trước khi bị hôn mê. Khi đó trong tâm linh nàng kêu gọi Yến Phi, đang lúc miễn cưỡng không nổi, thì lại nghe được tiếng ngân của thanh kiếm Yến Phi yêu quí. Tựa như lần đó tại "Bính Kiều nguy lập" một trong bốn phong cảnh của Biên Hoang tập nghe được, khác nhau chỉ là lần này âm thanh đến từ sâu thẳm trong tâm linh, phảng phất như trống chiều chuông sớm, chấn động mỗi một đạo kinh mạch của nàng, đều đều hỗn loạn, kích động liên tục trong không gian tâm linh liên kết giữa nàng và Yến Phi, dư âm không dứt.Tại một sát na thanh kiếm kêu lên, tâm linh của nàng và Yến Phi cùng nhau hợp nhất, không dùng ngôn ngữ gì cũng hoàn toàn triệt để nắm rõ được tình trạng và hoàn cảnh của Yến Phi, biết được Yến Phi chẳng những vẫn tại nhân thế, còn hiểu được cuộc sống của chàng tóm lại tốt hơn bất kể người nào khác.Sau đó nàng mới mất đi tri giác, cho đến tận lúc này.Kỷ Thiên Thiên nói: "Ta không việc gì!"Tiểu Thi từ trong lòng nàng ngẩng đầu lên, khóc như lê hoa đái vũ: "Tiểu thư thật không việc gì chứ? Dọa chết Tiểu Thi rồi."Kỷ Thiên Thiên trong lòng kêu không hay, nếu như Mộ Dung Thùy từng lại thăm nàng, dựa vào sự tinh minh của Mộ Dung Thùy, nói không chừng sẽ nhìn ra một chút sự thực, sẽ không giống như trước đây đối với mình hoàn toàn không có phòng bị nữa. Mỉm cười nói: "Ta thật không sao mà!"Quay sang Phong Nương nói: "Cảm giác của ta bây giờ rất tốt, còn có chút đói bụng đây."Phong Nương vỗ vỗ lên đầu vai Tiểu Thi, nói: "Tiểu Thi thư không nghe được sao? Tiểu thư đang đói bụng kìa!"Tiểu Thi vội vàng đứng dậy, lại quan sát Kỷ Thiên Thiên kỹ lưỡng hai lần, rồi đi ra khỏi phòng.Còn lại hai người Kỷ Thiên Thiên và Phong Nương, không khí lập tức trở thành gượng gạo.Phong Nương nhè nhẹ nói: "Hoàng thượng hôm trước rời khỏi Huỳnh Dương, đến bây giờ vẫn chưa trở lại."Kỷ Thiên Thiên lại sinh ra cảm giác lo lắng, hiểu được Phong Nương nhìn ra tâm sự của nàng. Bất quá trong lòng nàng đã an định trở lại, bởi vì dù Phong Nương thông minh thế nào, thông hiểu nhân tình thế thái, cũng nghìn lần không nghĩ được mình sở hữu năng lực kỳ dị cùng Yến Phi tâm linh tương thông, sẽ chỉ đoán mình đang bí mật luyện một loại kỳ công, nhất định là muốn đào tẩu. Hai câu nói này của Phong Nương, càng khiến nàng sinh ra hy vọng. Phong Nương tựa như đứng về phía nàng và Tiểu Thi, ít ra cũng đồng tình với bọn nàng. Kỷ Thiên Thiên nói: "Phong Nương …… ta ……."Phong Nương mỉm cười nói: "Tiểu thư không việc gì thì tốt rồi! Không muốn nói ra thì không phải nói! Tốt nhất là coi như không có việc gì xảy ra. Không có người nào biết được việc này, lão thân cũng sẽ không nói cho Hoàng thượng biết."Kỷ Thiên Thiên cảm kích nói: "Phong Nương ….."Phong Nương đưa ngón tay ngăn nàng nói tiếp, nói: "Có những việc tốt nhất là không nên nói ra, ánh mắt tiểu thư hồi phục thần thái rồi, so với trước đây càng trong sáng hơn. Tiểu thư mà gặp lại Hoàng thượng, thì phải lưu ý cẩn thận. Ta đi coi xem Tiểu Thi thư, nàng tới nay chưa từng chợp mắt qua, ta sợ nàng sẽ ngã bệnh."Nói xong đi ra khỏi phòng.Kỷ Thiên Thiên nhắm mắt, giữa lúc đấy đột nhiên trong lòng nàng ngọn lửa hy vọng bùng cháy lên dữ dội. Từ sau khi bị bắt về phương Bắc đến nay, nàng chưa từng có một thời khắc nào cảm nhận được con đường phía trước rõ ràng như thế này, chẳng những Yến Phi còn tại nhân thế, làm cho niềm vui của nàng đã mất lại có được, còn vì thái độ chuyển biến của Phong Nương. Giống như tuyết trung tống thán**, khiến cho nàng dù thân ở băng thiên tuyết địa vẫn cảm nhận được sự ấm áp.Yến Phi suy nghĩ cũng cảm thấy hoang đường.Thoạt tiên chàng tốn phí bao nhiêu lời lẽ, không quản bí mật tiết lộ tiên môn, cố gắng khuyên Hướng Vũ Điền bỏ đi ý định quyết chiến. Vừa rồi lại làm trăm phương ngàn kế kích thích ý chí tranh thắng của Hướng Vũ Điền, trong đó chỉ cách nhau có một ngày. Trong một đoạn thời gian rất ngắn, tâm tình chàng cũng trải qua bao biến hóa nghiêng trời lệch đất, giải khai không ít vấn đề hoài nghi từ lâu quẫy nhiễu trong đầu đến nay.Chàng hiểu rõ Hướng Vũ Điền, có thể coi y là chân chính tri kỷ. Tuy nhiên Hướng Vũ Điền xác thực là truyền nhân của chính tông Ma môn, vả lại còn là cao thủ nổi bật nhất của Ma môn, nhưng lại không giống như bọn người Tiều Phụng Tiên, Lý Thục Trang trong Ma môn, y hoàn toàn không chịu thừa kế sự hạn chế của Ma môn. Bản thân chẳng những sở hữu tư tưởng, ý niệm và mục tiêu truy cầu độc lập, mà còn là một người yêu thích tự do.Ưu điểm lớn nhất của Hướng Vũ Điền là sẵn sàng thẳng thắn đối diện với bản thân, nhận thức bản thân. Bởi vậy y bỏ qua cho Cao Ngạn, vì hiểu rõ hậu quả giết chết Cao Ngạn sẽ làm cho y mang theo nuối tiếc cả đời.Chính vì y là một người như vậy, cho nên đến tận hôm nay, y vẫn cảm thấy không công bằng đối với Mặc Sĩ Minh Dao.Yến Phi ép y toàn lực xuất thủ quyết đấu, chính là muốn y hướng về Mặc sĩ Minh Dao trả hết nợ nần, chỉ cần Hướng Vũ Điền tự mình hiểu được đã vì Mặc Sĩ Minh Dao tận hết phần sức cuối cùng, mà mọi việc vẫn như cũ, tâm kết của y mới có thể giải khai, yên tâm vui vẻ cùng Yến Phi hợp tác, tìm cách thu hồi quyển hạ Đạo Tâm Ma Chủng đại pháp.Yến Phi làm thế này cũng là vì Mặc Sĩ Minh Dao, khi nàng biết rõ Hướng Vũ Điền xác thực đã vì nàng tận hết sức mình, mà không phải cố tình chống đối lại nàng, lòng nàng sẽ hồi phục thoải mái hơn nhiều. Hướng Vũ Điền thông minh tuyệt đỉnh, người thông minh lại thường thường thông minh một đời, nhưng đối với những sự việc liên quan đến bản thân thì lại hồ đồ nhất thời. Cho nên tịnh không minh bạch tâm ý chân chính của Yến Phi.Hướng Vũ Điền cũng giống như Mặc Sĩ Minh Dao cao ngạo tự phụ, chịu không nổi phương pháp khích tướng, đặc biệt càng chịu không nổi sự khinh miệt đến từ những người có đủ tư cách là đối thủ của y.Chàng có nắm chắc đánh bại Hướng Vũ Điền, nhưng lại không khiến y bị thương nặng, kết quả cuộc chiến đạt đúng yêu cầu của chàng không?Chàng không biết được.Điều duy nhất chàng biết rõ là Hướng Vũ Điền còn chưa luyện thành "Ma Chủng vô cực", không giống Tôn Ân hiện nay chàng hoàn toàn không nắm được phương pháp đánh bại y.Nếu như chàng có thể khiến cho Hướng Vũ Điền biết khó mà lui, lui mà hợp tác, chàng còn phải cảm tạ Hướng Vũ Điền. Bởi vì không có trận chiến tối qua với y, chàng không có khả năng ngộ thông hoàn toàn một bộ kiếm pháp mới. Mà trận quyết chiến ngày mai, sẽ là cơ hội tốt nhất để chàng thử kiếm.Chàng đồng ý cách nhìn của Hướng Vũ Điền đối với Mặc Sĩ Minh Dao.Mặc Sĩ Minh Dao tâm cao khí ngạo, sự bỏ đi của Hướng Vũ Điền làm nàng thương tổn sâu sắc, cũng vô cùng không phục. Nàng cố tình không ngừng tìm kiếm một tình nhân khác tại các phương diện đều không dưới Hướng Vũ Điền, nhưng mỗi lần nàng đều thất bại. Từ đó nàng không ngừng bỏ rơi tình nhân, chặt đứt tơ tình, cho đến tận lúc tình cờ gặp được Yến Phi ở Trường An.Đến hôm nay Yến Phi mới rõ ràng vì sao Hướng Vũ Điền đối với chàng thân thiện thế, vì Yến Phi từng là hy vọng của y. Hướng Vũ Điền so với bất kỳ người nào càng mong mỏi Mặc Sĩ Minh Dao có được một chỗ dừng chân tốt hơn.Nhưng thời gian đó Yến Phi lại có một khuyết điểm, là võ công còn kém Mặc Sĩ Minh Dao hai bậc, đương nhiên càng so không được với Hướng Vũ Điền.Vận mệnh là như thế, giả như năm đó Yến Phi có bản lĩnh của hiện tại, vận mệnh sẽ đi theo một hướng khác, Yến Phi cũng sẽ không có kỳ ngộ sau này, mà phải theo Mặc Sĩ Minh Dao quay trở về sa mạc, cuộc sống của bọn họ chỉ "tiện uyên ương bất tiện tiên"***.Nhưng tạo hóa trêu người, sự thật tịnh không phải như thế, Mặc Sĩ Minh Dao thuỷ chung không cách nào hoàn toàn tiếp thụ Yến Phi. Bây giờ tình yêu cuồng nhiệt của bọn họ biến thành một loại khổ nạn, đồng thời cả ba người Yến Phi, Mặc Sĩ Minh Dao và Hướng Vũ Điền đều là nạn nhân của sự dày vò.Lần này Yến Phi không chịu hồi đầu, chỉ muốn một ngày rốt cuộc sẽ quên được. Mặc Sĩ Minh Dao nhất thời phẫn hận hạ nhục, mắng chàng liên lụy làm hại Hướng Vũ Điền, càng biểu lộ người nàng yêu là Hướng Vũ Điền.Hoặc chỉ là lời nói tức giận nhất thời, nhưng đã làm cho Yến Phi thương tổn nghiêm trọng.Trong cái buổi tối thương tâm đau lòng ấy, Yến Phi chẳng có một câu chia tay lặng lẽ bỏ đi, kết thúc mối tình đau khổ quấn quít vài tháng giữa chàng và Mặc Sĩ Minh Dao. Nhớ lại quá khứ, không thể hồi đầu.Yến Phi đứng lên, chuẩn bị rời khỏi bến tàu, trong khoảnh khắc ấy, trong lòng chàng sinh ra cảm ứng bị người âm thầm theo dõi.Chú thích* Tuý sinh mộng tử: Sống say chết mộng. Kinh Lăng nghiêm cuốn 9 nói: "Các thú: địa ngục, ngạ quỉ, súc sanh, nhơn loại, thần tiên, thiên loại và tu la, xét ra các thú ấy đều bị khổ tối tăm trầm nịch! Về với các cái thân tướng hữu vi, chúng vọng tưởng để thụ sanh, chúng vọng tưởng để theo nghiệp". Bảy thú ấy đều ở trong ba giới, đều chịu cái công lệ luân hồi sanh tử mà không tự biết được cái kiếp đời sống thác của mình, gọi là "túy sinh mộng tử".** Tuyết trung tống thán: Như trong băng tuyết giá lạnh có người đưa lò than cho sưởi ấm. Ý nói sự giúp đỡ đúng lúc.*** Tiện uyên ương bất tiện tiên: Nguyện làm uyên ương chứ không chịu làm tiên. Ý nói cuộc sống bình dị không tham vọng.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận