Biên Hoang Truyền Thuyết


Lưu Dụ và Đồ Phụng Tam ngồi trên đỉnh một ngọn núi, ngây người nhìn tia nắng đầu tiên xuất hiện trên mặt biển. Hai người đều không muốn nói gì vì một mặt đã quá mệt mỏi, nguyên nhân lớn hơn là sau một đêm điều tra nhưng vẫn không thu hoạch được kết quả gì.Qua nhiều lần suy nghĩ và tính toán cẩn thận, họ đã thu hẹp phạm vi cần phải tìm kiếm lại rất nhiều, chỉ xem xét khu vực Ngô Quận và khu duyên hải phía đông của Gia Hưng, nhưng vẫn không tìm thấy một chút hình bóng của căn cứ bí mật của địch.Việc có thể tìm thấy căn cứ địa để phản công của Từ Đạo Phúc hay không có liên quan rất lớn đến thành bại của họ. Việc này cũng không thể trì hoãn vì càng có thời gian chuẩn bị thì họ càng có khả năng thắng cao hơn.Vì thế hai người hành động cả đêm, trong lòng lại có cảm giác nắm chắc đến chín phần mười. Không ngờ sự thật lại trái ngược, cuối cùng không thu được kết quả gì. Làm sao mà họ chẳng chán nản, thất vọng đến cùng cực.Tiếng thuỷ triều vỗ ì oạp, từng đợt thuỷ triều ồ ạt tràn vào bờ cát, khi gặp đám đá ngầm liền tung lên từng tràng hoa nước, đổ sầm từ trên cao xuống, cảnh tượng vô cùng tráng lệ, nhưng hai người đã mất hết tâm tình thưởng thức.Lưu Dụ ngây người nhìn mặt biển bao la đang dâng thuỷ triều lên, nguyện vọng lớn nhất trong lòng gã là bỗng nhiên phát hiện thấy chiến thuyền của Thiên Sư quân đang tiến về căn cứ bí mật của chúng. Gã và Đồ Phụng Tam có thể âm thầm bám theo, tìm ra sào huyệt của Từ Đạo Phúc. Chỉ tiếc là mặt biển không hề có bóng dáng đến nửa con thuyền.Phải chăng việc đó có ý nghĩa là họ đã thất bại triệt để rồi?Lưu Dụ còn có một suy nghĩ khác là cho Giang Văn Thanh một phen kinh ngạc. Từ Âm Kỳ, gã biết Giang Văn Thanh thân chinh dẫn quân về nam. Gã hy vọng được gặp nàng, nhưng cũng có chút sợ phải gặp nàng. Tâm tình phức tạp mâu thuẫn đến mức ngay cả gã cũng không hiểu rõ những tâm tình đó.Sau khi Giang Hải Lưu bại vong trong tay Nhiếp Thiên Hoàn, Giang Văn Thanh chừng như biến thành một người khác. Gã hiểu rõ đả kích trầm trọng đó đối với nàng. Vì thế gã càng khát vọng sẽ làm ra chút thành tích để làm nàng cởi bỏ tâm tình sầu muộn. Nhưng lần này sau khi tìm kiếm không đạt kết quả, gã lại rơi vào tâm trạng mất mát.Đồ Phụng Tam thở dài.Lưu Dụ cười khổ "Phải chăng căn bản không hề có một căn cứ địa như thế? Bộ đội thuỷ, lục của Từ Đạo Phúc có lẽ ẩn nấp ở một hải đảo nào đó"Đồ Phụng Tam quả quyết lắc đầu "Về mặt binh pháp thì đó là một biện pháp ngu xuẩn nhất, mà Từ Đạo Phúc tuyệt không phải là người ngu xuẩn không hiểu binh pháp. Vì thế khẳng định là có một căn cứ bí mật. Chỉ là nhất thời chúng ta chưa tìm ra thôi! thử nghĩ, dưới sự đề phòng nghiêm ngặt của quân viễn chinh mà thuyền đội của Từ Đạo Phúc với thanh thế nghênh ngang từ ngoài biển tiến vào Gia Hưng và Ngô Quận thì làm sao là một đội kỳ binh đột tập, phát huy hiệu quả đánh địch lúc không phòng bị được? Chỉ sợ lúc đó Thiên Sư quân sẽ phải thua trận"Lưu Dụ tìm không ra lý lẽ để phản bác hắn, cũng thở dài theo, chán nản "Chúng ta phải chăng vẫn tiếp tục đi tìm?"Đồ Phụng Tam ngửa mặt nhìn bầu trời đầy mây đen vần vũ, kiên định nói "Đương nhiên là phải tiếp tục tìm kiếm. Chúng ta còn có đường lùi sao? Ta nguyện chiến tử trên sa trường, chứ không muốn về Biên Hoang tập sống cho qua ngày, chờ Hoàn Huyền đến thu thập ta"Lưu Dụ trong lòng đồng ý. Đồ Phụng Tam không hề có ý thoái lui. Gã càng không có đường khác để đi. Bất chợt gã lại nhìn quanh xa gần một lượt, bỗng nhiên toàn thân kịch chấn, hai mắt kỳ quang loé lên.Đồ Phụng Tam ngạc nhiên nhìn theo ánh mắt gã, lấy làm kỳ hỏi "Ngươi có phát hiện gì? Ta chẳng nhìn ra được chỗ nào đặc biệt cả"Lưu Dụ hít sâu một hơi, bật thốt "Ngươi nhìn lại cho rõ sự khác nhau khi nước triều xuống và lên"Đồ Phụng Tam giật mình thốt "Mẹ ơi! Tên tiểu tử Từ Đạo Phúc suy nghĩ thật tuyệt"Ở bờ biển phía đông bắc, cách chừng ba dặm rưỡi, thuỷ triều đã dâng trùm hoàn toàn bãi cát, lại còn tràn vào đất liền, lập tức làm một con sông nhỏ chảy ra biển bỗng mở rộng rất nhiều, từ chỗ vốn là một khúc sông hẹp, chỉ cho phép một con thuyền nhỏ đi qua, trở thành mặt nước rộng có thể cho một chiếc chiến hạm lớn đi lọt. Biến hoá thần diệu phi thường. Đồ Phụng Tam tinh thần đại chấn nói "Đó gọi là trời giúp ta rồi. Nếu chúng ta không từ trên cao nhìn xuống, khẳng định sẽ bỏ qua cảnh tượng này. Con sông nhỏ đó thông với một hồ nhỏ. Căn cứ bí mật của Thiên Sư quân khẳng định là một chỗ kín đáo nào đó gần với con sông, không lạ sao chúng ta không tìm thấy"Lưu Dụ búng người vọt lên nói "Đi thôi!"Yến Phi trở về làm làm tình cảm hưng phấn sau thắng lợi của Hoang nhân lên cao đến cực điểm. Tuy sau cả một đêm vui say, nhưng giờ ngọ đã cử hành Chung Lâu hội nghị để quyết định hành động trong tương lai của Biên Hoang tập.Thành viên chính thức của hội nghị toàn thể có mặt. Những thành viên không có quyền biểu quyết có Lưu Mục Chi, Vương Trấn Ác, Đinh Tuyên, Cao Ngạn, Bàng Nghĩa, Phương Hồng Sinh và Tiểu Kiệt.Tiểu Kiệt lần đầu tiên có tư cách được dự thính vì hắn đã có đại công, bảo vệ được Cao Ngạn trong trận chiến vừa qua.Trác Cuồng Sinh dùng thân phận chủ tịch hội nghị, trước tiên báo cáo tóm tắt cả quá trình đoạt lại bắc Dĩnh Khẩu cho Yến Phi. Cuối cùng lão nói "lần này một trận thành công đã như vén mây đen thấy lại trời xanh. Những vấn đề hội nghị lần này phải thảo luận là làm sao bắc thượng để giúp đỡ Thác Bạt Khuê ứng phó với cuộc phản kích vào mùa xuân sang năm của Mộ Dung Thuỳ. Chỉ cần đánh bại Mộ Dung Thuỳ, chúng ta có thể đón Thiên Thiên tiểu thư và Tiểu Thi cô nương về Biên Hoang tập. Con bà nó! tồn tại được đến ngày hôm nay quả là không dễ dàng."Mọi người tuyệt không hoan hô hay hò hét vì đều hiểu cuộc chiến đó tuyệt không dễ dàng. Kể cả khi có thể đánh bại người chưa từng bại trận, được xưng vô địch bắc phương Mộ Dung Thuỳ thì việc có thể cứu chủ tì Thiên Thiên về được hay không vẫn còn chưa biết.Mộ Dung Chiến nói "Lần này sở dĩ có thể thu được toàn thắng, mấu chốt là Cao tiểu tử nắm rõ được toàn bộ tình hình địch, khiến chúng ta có thể tốc chiến tốc quyết, biến trận địch thành bình địa. Nhưng Cao tiểu tử có thể sống mà trở về báo cáo tình hình lại do tên gia hoả Hướng Vũ Điền khẳng khái kiếm hạ lưu tình. Ài! Con mẹ nó. Hướng tiểu tử quả là làm người ta vừa yêu vừa hận, không biết nên coi y là bằng hữu hay là cừu nhân? Nhưng dù y là tử địch thì cũng là một địch nhân đầy hứng thú và đáng yêu"Cơ Biệt nói "Chúng ta bị bức phải đáp ứng cho y được đi lại tự do trong tập, lại có thể khiêu chiến với tiểu Phi, thời gian và địa điểm do y lựa chọn. Ài! Chúng ta đều không muốn ngươi làm thịt tên gia hoả đó, nhưng biết với công phu của y thì ngươi không thể kiếm hạ lưu tình. Thật làm người ta phiền não"Trác Cuồng Sinh đề tỉnh "Tên gia hoả đó thông minh tuyệt đỉnh. Tiểu Phi ngàn vạn lần đừng có coi thường, phải toàn lực ứng phó. Nếu ngươi vẫn giữ lòng nương tay thì nói không chừng lão ca ngươi cũng nếm mùi thất bại đó"Yến Phi chưa có cơ hội báo cáo tao ngộ vừa qua vì khi chàng về tập thì người nào cũng đang say tít chưa tỉnh. Chàng cười nhẹ "Ta và y đã giao thủ rồi!"Trác Cuồng Sinh kêu lên thất thanh. Những người khác trợn mắt nhìn chàng.Cao Ngạn biến sắc hỏi "Phải chăng ngươi đã làm thịt y rồi?"Yến Phi ung dung "Các ngươi yên tâm. Y vẫn còn sống, còn hẹn tối mai đầu giờ tý bọn ta sẽ quyết một trận sinh tử trên Quan Viễn Đài"Thác Bạt Nghi hỏi "Ngươi gặp y ở đâu, tình hình giao thủ thế nào?"Điều hắn hỏi cũng là vấn đề mà mọi người quan tâm, vì thế đều tập trung tinh thần lắng nghe.Yến Phi nói "Y chặn đường ta ở thiên huyệt, cùng ta giao thủ ba chiêu. Nói một cách chính xác thì là hai chiêu rưỡi. Hai bên bình thủ dừng lại. trước khi đi, y ra thời hạn cuộc chiến. Chuyện là như thế" Bạn đang xem truyện được sao chép tại: TruyenFull.vn chấm c.o.mMọi người nghe xong như lạc vào sương mù.Yến Phi trong lòng cười khổ. Nếu chàng phải nói ra chi tiết quá trình giao thủ thì chỉ sợ dù Trác Cuồng Sinh có là tay bút diệu thủ cũng không thể miêu tả thuật lại được những chỗ vi diệu trong đó. Hơn nữa, nếu chàng nói sự thực ra thì sẽ tiết lộ bí mật tiên môn. Vì thế chàng chỉ còn cách hàm hồ cho qua chuyện.Vương Trấn Ác hỏi "Yến huynh có nắm chắc sẽ đánh bại được y không?"Yến Phi cười nhẹ "Nói thật ra, tuy đã giao thủ với y nhưng cho đến lúc đó thì ta vẫn chưa hiểu nguồn cội y. Lòng tin đương nhiên là có, lại là tự tin mười phần. Chỗ khó khăn là không cần giết y, mà cần làm y cam tâm nhận thua. Ta hiểu tâm ý mọi người, hy vọng ta sẽ không làm các ngươi thất vọng"Mọi người đều thở ra khoan khoái. Yến Phi luôn khiêm nhường. Vì thế chàng đã nói như vậy thì khẳng định không phải là giả.Hô Lôi Phương không hiểu hỏi "Đến bọn ta cũng không biết tiểu Phi trở về lúc nào, làm sao tên gia hoả đó lại biết mà chặn đường ngươi ở thiên huyệt? làm sao y biết ngươi trước khi về tập sẽ vòng qua thăm thiên huyệt?"Lão đã nói ra sự nghi hoặc trong lòng mọi người.Yến Phi cười khổ "Các vị huynh đệ. Ta đương nhiên không nói lời giả dối với các vị, nhưng có những việc thật sự rất khó giải thích. Quan hệ giữa ta và Bí nhân tuyệt không đơn giản như mọi người nghĩ. Thật ra, ta đã sớm biết Hướng Vũ Điền ở Trường An. Mà Hướng Vũ Điền người này có lai lịch rất lớn, không phải là một Bí nhân bình thường. Nói một cách đơn giản thì y là một y bát truyền nhân (Truyền nhân kế thừa) của một phái hệ thần bí. Sư phụ của y mấy chục năm trước từng có một thời gian hô gió gọi mây, thiên hạ không ai chế ngự được, cuối cùng vì để tránh kẻ địch mà ẩn cư ở sa mạc, được Bí nhân rất sùng kính"Vương Trấn Ác giật mình "Thì ra Hướng Vũ Điền lại là truyền nhân của Ma môn!"Yến Phi gật đầu "Vương huynh đã biết sự tồn tại của Ma môn thì có thể giảm bớt cho ta rất nhiều lời rồi".Ngoại trừ Vương Trấn Ác, ai nấy đều như lạc vào trong sương mù. Sau khi giải thích ngọn nguồn giữa Ma môn và Mặc Di Minh, chàng tiếp "Tâm pháp võ công của Ma môn hoàn toàn khác với các lưu phái hiện nay. Võ công mà Hướng Vũ Điền tu luyện lại là tâm pháp tối cao của Ma môn, hiểu được thiên đạo, làm y có thiên giác linh cơ siêu phàm, có thể làm những việc mà người thường không thể. Vì thế mới có thể chặn đường ta ở thiên huyệt"Mộ Dung Chiến nhíu mày "Thật không tưởng nổi lại có những môn phái giang hồ quỷ dị như thế. Vậy phải chăng cho thấy Ma môn sẽ coi Hoang nhân bọn ta là địch?"Yến Phi đáp "Quả thực Ma môn đã bắt đầu hoạt động. Mục đích vì tranh thiên hạ. Nhưng chúng ta không thể coi Hướng Vũ Điền cùng một giuộc với Ma môn được. Hướng Vũ Điền một mình một lối, không kết bè đảng, tuyệt không nhận đồng quan niệm của Ma môn. Chỉ cần tối mai ta có thể đánh bại y thì có thể giải quyết triệt để vấn đề liên quan đến y"Trác Cuồng Sinh nói: "Được rồi! thảo luận về Hướng Vũ Điền chỉ dừng ở đây. Giờ nói đến vấn đề quan trọng nhất là làm sao cứu được chủ tì Thiên Thiên".Mọi người đồng thời hò hét, nắm tay giơ cao, không khí vô cùng náo nhiệt.Trình Thương Cổ hỏi: "Tiểu Phi có chủ ý gì hay không?"Thác Bạt Nghi đáp thay: "Trước tiên chúng ta phải giải quyết được vấn đề Bí tộc. Nếu không thì tất cả đều không thảo luận làm gì"Hồng Tử Xuân gật đầu đồng ý "Đúng! Thu thập xong Hướng Vũ Điền thì tuyệt không có nghĩa là thu thập xong Bí tộc. Giao thủ với Hướng Vũ Điền thì có thể minh đao minh thương, gọn gàng sạch sẽ, nhưng đối phó với một đội quân Bí nhân thì lại là một việc hoàn toàn khác"Mộ Dung Chiến nhìn Yến Phi hỏi "Tình hình phương nam thế nào? Ngươi có gặp Lưu gia và lão Đồ không?"Yến Phi đem tình hình phương nam báo cáo tường tận. Ngoại trừ việc liên quan đến An Ngọc Tình và mối quan hệ giữa Lưu Dụ và Tạ Chung Tú, chàng không hề dấu giếm điều gì. Khi kể tới đoạn chém chết ba đại cao thủ Ma môn, mọi người hò reo hoan hô. Cuối cùng chàng kể lại cuộc chiến Phiêu Miểu Phong với Tôn Ân. Mọi người nín thở chăm chú lắng nghe.Trác Cuồng Sinh cười rộ, vỗ tay nói "Tinh tế tinh tế! tiểu Yến Phi tam chiến Tôn Ân lại lưỡng bại câu thương bình thủ kết thúc (có thể là: "Tuyệt diệu tuyệt diệu! tiểu Yến Phi ba lần đấu với Tôn Ân đều lưỡng bại câu thương, có kết thúc thủ hòa"). Bản quán chủ lại có thêm một đề tài hay cho thuyết thư rồi"Tiếp đó, ngạc nhiên hỏi "Nhưng nhìn thần thái bộ dạng tiểu Phi thì tuyệt không như đang mang thương thế?"Yến Phi bình thản "Cho tới lúc giao thủ với Hướng Vũ Điền thì ta vẫn bị nội thương. May là trước khi tiếp chiêu thứ ba là chiêu cuối cùng của lần giao thủ đó của y thì bỗng nhiên khỏi hẳn"Phí Nhị Phiết bật cười hỏi "Yến gia nói đùa à? Làm gì có ai lại vì động thủ quá chiêu mà trị được thương thế?"Diêu Mãnh nói "Ngươi thì biết gì? Đó là thần công của Yến Phi, có thể làm những việc mà người khác không thể. Chỉ một kiếm đã doạ khiếp Hướng Vũ Điền, làm hắn sợ đến vãi đái ra quần bỏ chạy. Cái gì mà ước hẹn giờ tái chiến chỉ là lên mặt mà nói thôi. Ta đảm bảo đến giờ đó thì dù là rắm thối y cũng sẽ không dám phóng ra đến nửa cái"Mọi người cười ầm lên.Yến Phi trong lòng cười khổ. Thật ra, thiếu chút nữa thì chàng đã bại rồi. Đương nhiên chàng hiểu lòng tin của mọi người đối với chàng. Cũng không có ai lo lắng về trận quyết chiến của chàng với Hướng Vũ Điền. Chỉ có chàng biết Hướng Vũ Điền là đối thủ rất lớn của chàng trên bất kỳ phương diện nào.Chàng nói "Hiện giờ, bất kể là Lưu gia hay Bắc Phủ Binh đều hãm thân vào trường kịch chiến với Thiên Sư quân. Tư Mã Đạo Tử có thể giữ được Kiến Khang thì đã là may mắn trời cho rồi. Trong tình hình như thế, Hoàn Huyền khẳng định sẽ ngồi xem, thừa cơ mở rộng thế lực. Nếu chúng ta lơ là hắn thì không cần đến ngày mai, chúng ta đã xong rồi"Mọi người trở nên trầm mặc.Đối với Hoang nhân mà nói, điều họ sợ nhất là phải đánh trên cả hai chiến tuyến nam bắc vì binh lực không đủ, sức không thể làm được.Trình Thương Cổ than "Chỉ cần Hoàn Huyền đánh phá Thọ Dương thì cũng giống như bắc Dĩnh Khẩu bị đoạt, bọn ta khẳng định là xong đời"Trác Cuồng Sinh hỏi "Lưu tiên sinh chưa hề nói gì, phải chăng đã có chủ ý gì tốt?"Ánh mắt mọi người tập trung hết vào Lưu Mục Chi xem vị trí giả này có kỳ mưu diệu kế nào không.Lưu Mục Chi ung dung hỏi "Chúng ta rốt cuộc là có bao nhiêu binh lính có thể sử dụng?"Mộ Dung Chiến đáp "Ta không biết có nên dùng chữ "binh" để hình dung chiến sỹ của chúng ta không. Nói thật ra, chúng ta không hề có quân đoàn nào chính thức, nhưng kinh nghiệm tác chiến lại phong phú hơn cả những quân đoàn chính thức, người nào cũng là tự nguyện tham gia. Trong các cuộc chiến tranh bảo vệ và phản công Biên Hoang tập trước đây, Biên Hoang tập của chúng ta toàn dân đều là binh lính, người già, phụ nữ cũng đều phụ giúp cho công tác hậu cần, viện trợ"Thác Bạt Nghi nói thêm "Nếu như có mục tiêu rõ ràng, ví dụ như là chiến đấu vì Thiên Thiên tiểu thư thì dưới sự hiệu triệu của hội nghị, khẳng định là người nào của Dạ Oa Tử cũng phấn đấu quên mình, tự nguyện ra chiến trường. Nếu mà tính toán cụ thể thì chúng ta có thể động viên vào khoảng một vạn đến một vạn hai ngàn người"Vương Trấn Ác động dung "Đó là một lực lượng rất lớn. Đặc biệt là người nào cũng tự nguyện tham chiến nên đấu chí và sỹ khí đều hơn hẳn địch nhân"Lưu Mục Chi cười nhẹ "Vậy chúng ta có khoảng một vạn chiến sỹ có thể ra chiến trường. Chỉ cần huấn luyện thêm, tăng cường trang thiết bị thì có thể chân chính trở thành một đội hùng binh có tổ chức. Việc đó giao cho Vương Trấn Ác phụ trách được không? Chỉ cần mỗi ngày thao luyện một thời thần thì đến đầu xuân tới, họ sẽ biến thành một quân đoàn có thể tung hoành thiên hạ, lại không ảnh hưởng tới công việc làm ăn của Biên Hoang tập"Trác Cuồng Sinh vuốt râu cười "Trước trận chiến bắc Dĩnh Khẩu, chỉ sợ vẫn còn có người hoài nghi năng lực của Trấn Ác. Nhưng giờ thì không ai có dị nghị gì nữa rồi đúng không? Có ai phản đối không?"Mộ Dung Chiến hô lớn "Toàn thể thông qua. Cứ quyết định như thế đi"Vương Trấn Ác hoang mang đứng lên, tâm tình kích động đến mức hai mắt cũng ửng đỏ, khom người để bày tỏ sự cảm ơn tới hội nghị.Mọi người đều hiểu rõ tâm tình hắn. Vương Trấn Ác vốn là người có cõi lòng đã chết đối với tiền đồ của mình. Cuối cùng, tại Biên Hoang tập lại có được cơ hội và hy vọng, thổi bùng lên tráng chí hùng tâm của hắn. Sau khi Vương Trấn Ác ngồi xuống, Phí Nhị Phiết cười khổ "Lưu tiên sinh đã hiểu rõ tình hình hiện nay của Biên Hoang tập. Tuy nói việc bán chiến mã và chương trình du ngoạn Biên Hoang làm kinh tế có khởi sắc, nhưng nếu cho rằng đã hoàn toàn khôi phục thì e rằng vẫn còn hơi sớm. Hiện giờ chỉ nên tính là miễn cưỡng chống chọi mà thôi. Nếu muốn trang bị cho đội quân một vạn người thì chỉ hận là riêng việc chế tạo Song đầu hạm đã tiêu hao hết tài lực của chúng ta. Hiện giờ, chúng ta thực không có lực để duy trì một hành động quân sự lớn".Lưu Mục Chi ung dung "Nếu như chúng ta có thêm năm xe hoàng kim đó thì sao?"Phí Nhị Phiết ngẩn người một lát rồi vỗ trán nói "Ta chút nữa thì quên. Đúng! Năm xe hoàng kim! Hà hà! tất cả mọi vấn đề đương nhiên là sẽ được giải quyết dễ dàng"Mọi người đồng thanh hoan hô vang dội, tưởng như hoàng kim đã được mang vào trong kho rồi vậy.Lưu Mục Chi nói "Nhiệm vụ quan trọng hàng đầu của chúng ta hiện nay là cần giữ vững được tuyến vận chuyển nam - bắc. Tuyến lên phía bắc đã tạm thời được giải quyết, nhưng tuyến về phía nam thì chỉ cần chúng ta bảo vệ Thọ Dương không bị đoạt mất thì kế hoạch của chúng ta có thể thuận lợi tiến hành"Hô Lôi Phương nói "Hồ Bân của Thọ Dương là người của chúng ta, cũng là người rất hiểu biết, rất dễ thương lượng"Mộ Dung Chiến nói "Ta sẽ thân chinh đi Thọ Dương gặp Hồ Bân để thảo luận đối sách, để ông ta hiểu rõ chúng ta sẽ toàn lực ủng hộ ông ta"Yến Phi nói "Hồ Bân dù sao vẫn là tướng lĩnh của Bắc Phủ Binh, là quan viên của Đại Tấn. Ý hướng của ông ta sẽ chịu ảnh hưởng của biểu hiện của Lưu gia của chúng ta"Mộ Dung Chiến gật đầu "Ta biết phải làm sao cho thoả đáng"Cao Ngạn cười "Có Chiến gia xuất mã thì chúng ta còn phải lo lắng gì nữa?"Cơ Biệt nói "Chúng ta còn phải gặp Khổng lão đại nói chuyện. Nhưng Khổng lão đại có khẳng khái toàn lực ủng hộ chúng ta hay không còn phải xem biểu hiện của Lưu gia thế nào đã. Ài! Hy vọng Lưu gia đúng là chân mệnh thiên tử chứ không phải chỉ là một hình tượng do lão Trác dựng lên"Trác Cuồng Sinh không vui "Ta làm sao lại tạo dựng ra hắn được? Các ngươi cần phải có lòng tin vào ta và Lưu gia. Các ngươi nên nhìn rộng hơn, xa hơn một chút"Yến Phi trong lòng cười khổ. Chàng là người duy nhất ở đây biết được căn bản là chẳng có chân mệnh thiên tử gì cả. Nhưng đương nhiên chàng sẽ không tiết lộ.Chàng nói "Sau khi kết thúc xong chuyện Hướng Vũ Điền, ta sẽ lập tức đến Bình Thành để áp tải hoàng kim về Biên Hoang tập, đồng thời tìm cách giải quyết chuyện Bí tộc. Biên Hoang tập sẽ giao cho các vị"Mọi người đồng thanh đáp ứng.Trong đầu Yến Phi bỗng nổi lên ngọc dung quỷ bí động nhân của Mặc Sỹ Minh Dao, trong lòng thầm than. Việc không thể tránh khỏi cuối cùng cũng phải đối mặt rồi. Ngày trước, khi chàng còn nồng nhiệt yêu nàng thì làm sao tưởng nổi có một ngày tình nhân lại biến thành địch nhân như thế này?Trác Cuồng Sinh hét lớn "Hội nghị kết thúc. Xin tiểu Phi lưu lại. Ta còn có rất nhiều chuyện muốn hỏi ngươi, ngươi không chạy được đâu"Yến Phi lại thầm than dài. Xử lý địch nhân đương nhiên là khó khăn rồi, nhưng có lúc bằng hữu huynh đệ cũng không dễ đối phó. Tình hình của chàng lúc này chính là một minh chứng tốt nhất!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận