Biên Hoang Truyền Thuyết


Cùng Địch Giao DuKhoái Ân đã đến Mã Hành. Thanh Khê Tiểu Trúc chỉ còn lại hai người Lưu Dụ và Đồ Phụng Tam. Nói chơi vài câu, bất chợt hai người lại nói về chuyện gặp phục kích tối qua.Đồ Phụng Tam băn khoăn: "Lúc đó, Lư Tuần hành động một mình hay là còn có đồng bọn nhỉ?"Lưu Dụ trầm ngâm: "Ta từng nghĩ về chuyện phát sinh tối qua. Rất nhiều khả năng là không chỉ một mình Lư Tuần vì để thao túng con thuyền chứa đầy hoả khí, lại để tập kích bọn ta thì nếu chỉ bằng vào một mình hắn không thể làm được."Đồ Phụng Tam gật đầu đáp: "Lư Tuần lúc đó chắc mai phục ở chỗ nào đó trên bờ, chờ lúc bọn ta hoảng loạn hoặc bị thương sẽ đánh một đòn chí mạng vào ngươi. Người trợ giúp hắn là người châm lửa cho hoả khí bộc phát, lại ở trong nước phát kình làm con thuyền hoả khí đó tăng tốc. Theo như tốc độ của thuyền hoả khí lúc đó thì người này rất nhiều khả năng là bản thân Trần công công. Chỉ có loại cao thủ như lão mới làm được thế."Lưu Dụ nói: "Chỉ cần bọn ta điều tra được trong thời gian đó Trần công công có ở trong Vương phủ hay không là có thể chứng thực được Trần công công là người của Lư Tuần."Đồ Phụng Tam cười khổ: "Vấn đề là bọn ta làm sao mà điều tra đây? Chẳng lẽ trực tiếp hỏi Tư Mã Nguyên Hiển?"Lưu Dụ chán nàn gật đầu, đồng ý với nhận xét của Đồ Phụng Tam.Đồ Phụng Tam tiếp lời: "Hơn nữa, với sự giảo hoạt của Trần công công thì tất lão sẽ có phương pháp ẩn giấu hành tung, có hỏi cũng không được kết quả gì. Ngoài ra, còn một vấn đề nữa là trong việc này Lý Thục Trang liệu có tham gia không? Nếu không, Lư Tuần làm sao có thể nắm được chính xác hành tung của bọn ta?"Lưu Dụ nhíu mày "Khả năng này không nhiều! Lý Thục Trang đã có quan hệ với Can Quy, làm sao lại câu kết với Lư Tuần được?"Đồ Phụng Tam cười đáp: "Thế sự khúc chiết ly kỳ, thường nằm ngoài dự liệu của người ta. Đến tận bây giờ, bọn ta vẫn chưa nắm được chi tiết về Lý Thục Trang, lại không biết lập trường và suy nghĩ của thị, càng không hiểu quan hệ chân chính của thị với Can Quy. Đối với thị, bọn ta tuyệt không thể lơ là."Lưu Dụ nhíu mày hỏi: "Thị vì cái gì mà nhiệt tình đối với ta như vậy?"Đồ Phụng Tam đáp: "Thị giúp Can Quy đối phó ngươi khả năng đúng như thị nói là đáp lại đạo nghĩa giang hồ với hắn. Nhưng nếu thị quả thực có phần tham gia vào việc tối qua thì đó là hành động sát nhân diệt khẩu, tránh khỏi bộc lộ bí mật về thân phận của thị vốn vẫn được che giấu vô cùng kín đáo. Nữ nhân này khẳng định là địch chứ không phải bạn."Lưu Dụ hỏi: "Đó là kết luận về thị! Hắc! Ngươi vẫn phải đi gặp Dương Toàn Kỳ à?"Đồ Phụng Tam cười khổ: "Tiểu Ân nói đúng lắm, không cần phải mạo hiểm làm thế. Mục tiêu chủ yếu trước mắt của chúng ta là đánh bại Thiên Sư quân, ngoài ra tất cả các việc khác không cần chúng ta phải nhúng tay vào. Lực lượng của chúng ta cũng không cho phép làm thế."Lưu Dụ trầm ngâm một lát, hỏi "Ngươi có cảm thấy tiểu Phi tâm sự trùng trùng, miễn cưỡng cười nói không?"Đồ Phụng Tam gật đầu tán đồng: "Yến Phi đúng là có chút bất thường. Có thể hắn lo lắng về sự uy hiếp của Bí tộc đối với Biên Hoang tập đó!"Lưu Dụ than: "Đúng là con sóng này chưa yên con sóng khác đã tới. Cuộc đấu tranh với Mộ Dung Thuỳ vốn đã lộ ra ánh sáng ban mai khi tám vạn đại quân Mộ Dung Bảo toàn quân tiêu diệt. Ai tính được Mộ Dung Thuỳ còn có đòn này."Đồ Phụng Tam nói: "Mộ Dung Thuỳ có thể uy chấn phương Bắc, tung hoành bất bại thì đương nhiên là hắn có bản lĩnh. Lần này đối với Biên Hoang tập, hắn quyết ý phải lấy bằng được. Nếu như bị hắn huỷ diệt Biên Hoang tập thì bọn ta cũng xong đời. Thật làm người ta phiền não."Lưu Dụ nói: "Huynh đệ Hoang nhân của bọn ta tuyệt không dễ đối phó như vậy. Hơn nữa, cứ như tiểu Phi nói thì Biên Hoang tập lại có thêm mấy nhân tài kiệt xuất. Trong đó có một người là cháu của Vương Mãnh."Đồ Phụng Tam cười: "Bọn ta không cần phí công suy nghĩ nữa. Chỉ cần làm cho tốt những việc của mình. Đừng quên ngươi là chân mệnh thiên tử, sẽ không đi trên con đường cùng đâu."Lưu Dụ cười khổ để đáp lại.Lúc này Tư Mã Nguyên Hiển đến. Chưa ngồi yên chỗ hắn đã hưng phấn nói: "Tạ Diễm đánh Ngô Quận rồi! Cứ theo tin báo về thì Thiên Sư quân ở Gia Hưng, hạ du Ngô Quận nghe tin đã hoảng hốt triệt thoái về Ngô Nghĩa. Hiện giờ con đường thông tới Cối Kê đã mở rộng thênh thang. Chỉ cần theo Vận Hà mà tiến thì trong mười ngày có thể trực tiếp tấn công Cối Kê."Lưu Dụ ngạc nhiên: "Làm sao nhanh thế được? Chủ lực đại quân của Tạ Diễm vẫn còn chưa tổ chức xong bộ máy tấn công mà."Tư Mã Nguyên Hiển vui vẻ đáp: "Nhưng bộ đội tiên phong của Chu Tự đã vượt qua Thái Hồ, lên bờ ở mặt tây Ngô Quận. Bộ đội của Tạ Diễm lại tiến lui không có dấu vết, hình thành thế chia binh hai đường giáp kích Ngô Quận."Đồ Phụng Tam dửng dưng nói: "Từ Đạo Phúc đang dụng kế dụ địch vào sâu đó!"Tâm tình Tư Mã Nguyên Hiển vẫn như trên mây, cười nói: "Lần này khẳng định Từ Đạo Phúc muốn làm tinh vi mà lại thành vụng về rồi. Cha ta đã phái người đi thông báo cho Tạ Diễm, cảnh cáo lão về gian kế của Từ Đạo Phúc dụ địch vào sâu rồi cắt đứt đường vận lương. Tạ Diễm lại chia binh đánh phá Ngô Nghĩa làm quân giặc không dám nhúc nhích. Đồng thời Ngô Quận và Gia Hưng do trọng binh ở lại để giữ để đảm bảo chắc chắn không để mất hai nơi này, làm đường vận lương thông suốt. Ba toà thành Vô Thích, Ngô Na và Gia Hưng hỗ ứng lẫn nhau. Quân viễn chinh của ta được sự chi viện hùng mạnh có thể một đòn là trực tiếp đâm kiếm vào thẳng trái tim Thiên Sư quân, thắng lợi đã có thể thấy."Lưu Dụ và Đồ Phụng Tam đã sớm biết Tư Mã Đạo Tử sẽ không ngồi nhìn Tạ Diễm thê thảm trúng kế địch nhân nên tất nhiên sẽ cảnh cáo Tạ Diễm.Tư Mã Nguyên Hiển lại hỏi: "Đây có phải là tin tốt không?"Đồ Phụng Tam cười đáp: "Từ Đạo Phúc tuyệt không phải là ngọn đèn hết dầu. Chỉ cần y có thể thủ vững hai thành Nghĩa Hưng và Ngô Nghĩa, lại bí mật giấu chiến thuyền ở Thái Hồ tuỳ lúc có thể thực hiện phản kích. Đến lúc đó thì quân viễn chinh binh lực phân tán, chiến tuyến lại quá dài, tình thế tuyệt không lạc quan như bề ngoài đâu."Tư Mã Nguyên Hiển nói: "Cha ta và ta đã nghiên cứu qua tình huống đó. May là đội chiến thuyền của Lưu Lao Chi đã đi trước một bước theo đường biển đến Cối Kê kiềm chế Từ Đạo Phúc. Khi đại quân của Tạ Diễm đến nơi, có thể hai quân hội sư đánh phá Cối Kê. Sau đó dùng Cối Kê làm căn cứ địa tiền tuyến, thu lại các thành trì xung quanh. Chỉ cần cắt đứt sự liên công Nam - Bắc của quân giặc thì Nghĩa Hưng và Ngô Quận sẽ sớm rơi vào tay chúng ta. Khi đó thì đại thế quân giặc sẽ mất hết."Lưu Dụ đang định nói thì Đồ Phụng Tam phát xuất một đạo chỉ phong khẽ chích vào đầu gối gã, tỏ ý gã không nên nói. Đồ Phụng Tam lại thay đổi đề tài: "Yến Phi đến rồi!"Tư Mã Nguyên Hiển vô cùng vui mừng hỏi: "Yến Phi? Hắn ở đâu?"Trong lòng Lưu Dụ ngầm than. Thật ra tâm tình gã cực mâu thuẫn. Vừa hy vọng quân viễn chinh xuất sư bất lợi, làm bản thân có cơ hội ra chiến trường, nhưng gã cũng không nỡ thấy em trai của Huyền soái là Tạ Diễm thảm bại thu quân.Gã đương nhiên hiểu rõ ý tứ Đồ Phụng Tam, chính là không cho mình đề tỉnh Tư Mã Nguyên Hiển, làm cha con chúng lại đề tỉnh Tạ Diễm. Nói như thế là vì một ngày quân viễn chinh chưa thất bại thì bọn họ không có cơ hội kiến công lập uy.Đồ Phụng Tam đáp: "Yến Phi theo Tống đại ca đến Tạ gia trị bệnh cho Tạ Đạo Uẩn."Tư Mã Nguyên Hiển rõ ràng vô cùng sùng bái Yến Phi, vui mừng nói: "Tối nay ta phải thiết yến tẩy trần cho Yến Phi mới được. Đến chỗ nào thì được đây? Hà! Đương nhiên là tầng năm Hoài Nguyệt lâu rồi! Việc này sẽ do ta an bài, ước định giờ Dậu tối nay gặp nhau ở đó được không?"Nói xong, Tư Mã Nguyên Hiển vội vã bỏ đi.Hai người đưa mắt nhìn nhau.Đồ Phụng Tam cười nhẹ "Lưu gia thấy thế nào?"Lưu Dụ than thở: "Bất cứ người nào tinh thông binh pháp cũng đều có thể nắm được sách lược trước mắt của quân viễn chinh. Việc này sớm đã nằm trong mưu kế của Từ Đạo Phúc. Vì thế, nói cho cùng thì quân viễn chinh đang từng bước tiến vào cạm bẫy của Từ Đạo Phúc."Đồ Phụng Tam nói: "Cứ theo bề ngoài mà xét thì quân viễn chinh đúng là có khả năng chiến thắng rất cao. Nhưng vấn đề ở chỗ ở Ngô Quận và Gia Hưng, người sinh sống ở đó và người khác tới rất khó phân biệt, nội bộ bất ổn. Chỉ cần Từ Đạo Phúc giấu kỳ binh ở gần đó, tuỳ lúc có thể tiến hành đại phản công thì quân viễn chinh không thể tiến hành kế hoạch như ý mình được, ưu thế sẽ mất hết."Lưu Dụ hỏi: "Bây giờ chúng ta có thể làm gì?"Đồ Phụng Tam ung dung đáp: "Đã đến lúc chúng ta hành động rồi. Quân tình đệ nhất, giờ chúng ta đến Mã Hành, an bài nhân thủ đến thám thính địch tình ở một dải Ngô Quận, Gia Hưng, đặc biệt là khu vực duyên hải rộng lớn ở mặt đông Ngô Quận, kể cả những thành trấn hương thôn trong Hải Diêm. Nếu ta đoán không nhầm thì Từ Đạo Phúc tất giấu kỳ binh thuỷ sư ở đó để cắt đứt thuỷ lục giao thông của quân viễn chinh."Lưu Dụ gật đầu đồng ý.Đồ Phụng Tam vui vẻ nói: "Cơ hội của chúng ta cuối cùng cũng đến rồi. Đợi khi Hoang nhân huynh đệ tới đây thì mục tiêu tấn công đầu tiên là Hải Diêm. Chỉ cần chúng ta có thể dùng kỳ binh đánh úp thành công thì có thể xây dựng nó trở thành căn cứ địa ở tiền tuyến. Khi Ngô Quận và Nghĩa Hưng rơi vào tay địch, quân viễn chinh thảm bại tại Cối Kê thì chúng ta có thể tiếp thu bại quân của Tạ Diễm, tính mưu phản công Thiên Sư quân. Không một ai ở phương Nam có thể cản trở chúng ta vươn lên được nữa."Trong nháy mắt, Trác Cuồng Sinh đã nắm được mấu chốt của thành bại. Do Trình Thương Cổ chưa biết Hướng Vũ Điền là người thế nào. Một người khác cũng biết là Cao tiểu tử thì lại đang điên đảo thần hồn vì Tiểu Bạch Nhạn. Vì thế trên thuyền chỉ có mình lão biết phải ứng phó thế nào với cục diện trước mắt.Hướng Vũ Điền cố ý khiêu chiến ở đầu thuyền là có hai khả năng.Một là y muốn khơi lên sự khủng hoảng trong đoàn khách, như thế thì y có thể thừa cơ nước đục thả câu, phát huy ưu thế của chiến thuật một mình địch lại số đông.Hai là lúc này trời vẫn chưa sáng, chưa đến lúc dùng điểm tâm nên cả đoàn vẫn ngủ say trong phòng. Càng xảo diệu là đại bộ phận huynh đệ đều vì đến xem nhiệu náo giữa Cao Ngạn và Tiểu Bạch Nhạn nên tập trung vào trong thuyền, làm cả chiếc lâu thuyền chừng như không có phòng vệ làm tên điên khùng thông minh kia trong lòng nghi ngờ, sợ trúng kế của Hoang nhân nên mới làm thế để thăm dò thực hư.Hướng Vũ Điền nói phóng hoả đốt thuyền chỉ là hư ngôn doạ người mà thôi. Nhưng với công phu của y thì quả có sức phá hoại rất lớn. Nếu như bị y nhân lúc hỗn loạn trong một trận thu thập Trình Thương Cổ và các huynh đệ, đuổi tất cả đoàn khách lên bờ, lại huỷ lâu thuyền đi thì không những chương trình Biên Hoang du lập tức kết thúc mà Hoang nhân càng mất hết thanh danh. Biên Hoang tập sẽ bị y đưa trở lại nguyên hình, là một địa phương nguy hiểm nhất thiên hạ. Người phương Nam còn ai dám đến làm ăn nữa?Những suy nghĩ này thoáng qua trong bộ não siêu việt của Trác Cuồng Sinh như điện quang hoả thạch. Lão nhanh chóng phát xuất mệnh lệnh, đầu tiên là ổn định những thành viên trong đoàn bị đánh thức, không để bất kỳ ai rời phòng. Lão lại sai người đóng cửa khoang thuyền lại rồi cùng Trình Thương Cổ và Cao Ngạn lên vọng đài cao nhất đối mặt với địch nhân.Đinh! Đinh! Đang! Đang!Tiếng binh khí giao kích liên miên bất tuyệt. Chỉ thấy hình dáng đặc dị của Hướng Vũ Điền hiện rõ chân diện mục, tay cầm chiếc côn gỗ lựu mới làm, đánh cho bảy tám huynh đệ Hoang nhân binh khí văng khỏi tay, nghiêng đông vẹo tây không còn ra đội ngũ gì nữa.Trác Cuồng Sinh thét lớn: "Các huynh đệ, lùi về phòng thủ cửa khoang thuyền."Mọi người sớm đã bị mộc côn của y đánh cho kêu khổ không ngớt, nghe thấy thế liền lập tức lùi lại, hội hợp với những huynh đệ từ trong khoang thuyền tiến ra lập thành trận thế.Hoang nhân không còn là một đám ô hợp nữa. Những chiến sỹ Hoang nhân đã trang bị đầy đủ từ trong khoang tiến ra, tay phải cầm đao, tay trái cầm thuẫn, bày ra trận thức ngạch chiến. Lại có mấy người cầm cung nỏ làm cho Hướng Vũ Điền dù võ công cao hơn họ rất nhiều cũng không dám lỗ mãng truy kích.Trình Thương Cổ chắp hai tay sau lưng. Bề ngoài ra vẻ phong phạm của một cao thủ nhất phái, thần thái ung dung. Thật ra, trong lòng lão lại ớn lạnh từng cơn. Những người bảo vệ thuyền này đều là những cao thủ được tuyển chọn trong những chiến sỹ Hoang nhân, người nào cũng có thể một địch mười. Vậy mà Hướng Vũ Điền đối phó với bảy, tám cao thủ này rất ung dung, chừng như không phí tổn một chút sức lực nào. Chỉ riêng việc này cũng đã đủ thấy sự đáng sợ của Hướng Vũ Điền.Hướng Vũ Điền đưa mắt nhìn về phía Trác Cuồng Sinh và Cao Ngạn, lộ vẻ nhận ra hai người này là ai, song mục thoáng qua thần sắc kinh nghi.Trác Cuồng Sinh trong lòng chợt động, biết y đang cảm thấy mù mờ tại sao lão và Cao Ngạn lại xuất hiện ở đây, lập tức trong lòng nảy ra diệu kế. Lão cười dài: "Hướng huynh cuối cùng cũng đến rồi! Trác mỗ chờ đợi đã lâu. Chắc Hướng huynh đang cảm thấy kỳ quái tại sao bọn ta lại biết rõ hành tung của Hướng huynh như trong lòng bàn tay, nhưng chờ đến khi bọn ta bắt sống Hướng huynh rồi sẽ thành thực cho biết. Đảm bảo Hướng huynh nghe xong sẽ tự than là không may mắn."Cao Ngạn trong lòng kêu tuyệt, lại nghĩ chắc Tiểu Bạch Nhạn đang lắng nghe động tĩnh ở đây, cảm thấy không thể không lộ ra chút hào khí anh hùng. Gã cười rộ: "Hướng huynh tuy là đệ nhất cao thủ của Bí tộc, nhưng để giết Cao Ngạn ta thì đạo hạnh vẫn còn kém lắm. Lần trước ở Trấn Hoang cương đã bị lão tử đánh cho phải tháo chạy, đến Biên Hoang tập lại bị bọn ta chặn đánh phải cong đuôi bỏ trốn. Lần này mau nhảy xuống sông mượn nước trốn đi, nếu không, người Bí tộc mất hết mặt mũi vì ngươi mất!"Lâu thuyền vẫn ngược dòng phá sóng tiến lên. Gió sông thổi tới làm y phục mọi người bay phần phật, càng tăng thêm sát khí hai bên đối trận. Text được lấy tại TruyệnFULL.vnHướng Vũ Điền lộ vẻ hứng thú quái dị, như thể "ta chính là ông trời", bật cười nói: "Cao Ngạn ngươi thích ăn to nói lớn, ta đương nhiên không có cách nào bịt cái mồm ngươi lại không cho ngươi nói nữa. Nhưng việc chọc giận ta đối với ngươi tuyệt không có gì tốt cả. Nếu như ta một lòng muốn giết một người nào đó thì dù thiên quân vạn mã cũng không ngăn cản Hướng Vũ Điền ta được. Được rồi! Các ngươi còn có cao thủ nào thì cứ ra hết cho ta, để ta xem xem liệu có đủ tư cách đối phó Hướng Vũ Điền ta không."Trình Thương Cổ ung dung nói: "Ngươi muốn biết bọn ta có bao nhiêu người ở đây để hầu hạ ngươi chẳng phải dễ lắm sao? Cứ lên đây đọ sức là biết."Lão là tay lão luyện giang hồ, nhanh chóng nắm bắt tình hình, cố tình nói ra những lời phối hợp với "kế không thành" của Trác Cuồng Sinh, hư là thực, thực là hư, nhằm gia tăng áp lực tâm lý đối với Hướng Vũ Điền.Hướng Vũ Điền lắc đầu cười: "Được lắm! Để ta trước hết giết chết Cao tiểu tử, xem xem các ngươi còn có thủ đoạn gì."Nói xong, y đứng thẳng người lên, mộc côn điểm vào đầu thuyền đánh "cốp" một cái, thân hình tà tà vọt lên vọng đài. Người chưa đến mà kình khí đã áp thẳng tới ba người.Yến Phi buông tay Tạ Đạo Uẩn ra. Tạ Đạo Uẩn vẫn im lìm ngủ mê một lúc, rồi sắc mặt có chuyển biến tốt lên, cho thấy chân khí của Yến Phi đã phát sinh hiệu dụng, giảm mạnh thương thế của bà ta.Nhìn bà làm Yến Phi nghĩ về mẹ ruột của mình. Cũng giống như Tạ Đạo Uẩn, hôn nhân của bà không được như ý, cả đời u sầu rầu rĩ không vui.Chàng lại nhớ tới những lời của Kỷ Thiên Thiên, Phong Nương không những biết mẹ chàng mà còn đã gặp chàng khi còn nhỏ. Nhưng chàng không hề có một ấn tượng gì. Tại sao trong tộc lại không hề đề cập tới một người tỷ muội hiển hách như thế của mẹ chàng? Mẹ làm sao lại biến thành bằng hữu với Phong Nương?Yến Phi cũng nghĩ tới một vấn đề mẹ làm sao lại học hiểu được ngôn ngữ Bí tộc? Bí tộc luôn bài xích người ngoài. Trừ khi trở thành một phần tử của Bí tộc, nếu không, làm sao hiểu được ngôn ngữ của họ?Chẳng lẽ mẹ lại có quan hệ gì đó với Bí tộc?Ngày Mặc Sĩ Minh Dao đến Trường An để cứu cha, làm sao nàng ta tạo được quan hệ với Mộ Dung Thuỳ?Yến Phi ngấm ngầm nghĩ tới việc này có thể có liên quan với Phong Nương mới có thể giải thích tại sao Phong Nương vốn luôn không rời chủ tì Thiên Thiên lại rời khỏi bọn họ một thời gian. Rất nhiều khả năng là vì bà ta có quan hệ gì đó với Bí tộc nên Mộ Dung Thuỳ nhờ bà ta đi du thuyết Bí tộc xuất mã trợ trận.Nếu như đúng là như thế thì giao tình giữa mẹ chàng và Phong Nương đương nhiên có liên quan với Bí tộc, hơn nữa….. Ài! Hơn nữa có thể là có liên quan đến cha ruột của mình.Đối với người nào đó là cha mình, Yến Phi không những không có cảm tình, mà còn oán hận sâu sắc. Chàng oán ông ta đã bỏ rơi người mẹ đáng thương của chàng, hận ông ta vô tình vô nghĩa, không hề có trách nhiệm đối với mẹ con chàng.Những chuyện đã qua trong quá khứ, chàng thật không muốn nghĩ tới nữa.Tống Bi Phong đặt tay lên vai chàng, tỏ ý giục chàng rời đi. Tạ Phinh Đình thay Tạ Đạo Uẩn nhìn Yến Phi lộ vẻ cảm kích. Bọn con cháu Tạ gia như Tạ Hỗn, Tạ Chung Tú đều lộ thần sắc nhẹ nhõm.Ai cũng thấy rõ Tạ Đạo Uẩn đã có biến chuyển lớn.Yến Phi chầm chậm đứng lên, theo Tống Bi Phong dẫn đường đi ra phòng ngoài.Tạ Hỗn không chờ được, vội vàng hỏi: "Tình hình cô mẫu thế nào?"Hắn tỏ vẻ rất lễ độ đối với Yến Phi.Yến Phi đứng lại, bình tĩnh đáp: "Kinh mạch của Vương phu nhân bị Tôn Ân dùng nhiệt khí đánh bị thương. Nhưng Tôn Ân đã hạ thủ lưu tình, nếu không Vương phu nhân tất không thể may mắn như thế."Tạ Phính Đình nhíu mày hỏi: "Tôn Ân vì sao lại làm thế?"Yến Phi cười khổ: "Lão mượn Vương phu nhân để hạ chiến thư với ta, bức bách ta phải ứng chiến. Việc này do ta gây ra, ta sẽ ra mặt thay cho mọi người."Tạ Hỗn ngạc nhiên: "Không ngờ lại có liên quan đến Yến huynh, thật làm người ta không tưởng nổi."Tống Bi Phong nghe Tạ Hỗn nói vậy cảm thấy tức giận, trầm giọng: "Nếu như Tôn Ân không có ý với tiểu Phi thì đại tiểu thư khẳng định không cách gì sống lại được. Đến cái mạng già của Tống Bi Phong ta cũng phải đi theo."Tạ Hỗn lập tức tắc họng.Tạ Chung Tú hỏi: "Uẩn cô mẫu có hy vọng khỏi không?"Yến Phi cười nhẹ: "Cái đó ta có thể nắm chắc. Vừa rồi ta đã khu trừ hết nhiệt độc trong thể nội phu nhân rồi. Sau hai ngày nữa, Vương phu nhân có thể phục nguyên. Sau đó điều dưỡng một thời gian là được."Mọi người Tạ gia ai cũng lộ vẻ vui mừng, không nghĩ Tạ Đạo Uẩn có thể khoẻ mạnh lại sau một thời gian ngắn như thế.Trong lòng Yến Phi lại thầm than. Nghĩ lại ngày Tạ An, Tạ Huyền còn tại thế thì Tạ gia phong quang như thế. Bây giờ thì tình hình đó khó tái hiện lại. Chỉ còn một mình Tạ Đạo Uẩn chống giữ đại cục, nếu muốn bằng bọn con cháu thế gia không biết nỗi khổ cực của nhân gian như Tạ Hỗn để chấn hưng gia nghiệp thì chỉ là nằm mơ giữa ban ngày mà thôi.Chàng có thể làm gì?Tôn Ân và chàng đã kết mối cừu oán không thể cởi bỏ được. Giữa bọn họ, chỉ một người có thể sống còn.Kể cả Tôn Ân không đến tìm chàng thì chàng cũng sẽ đến gõ cửa nhà lão, cùng Tôn Ân thanh toán cho sạch sẽ thù cũ hận mới.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận