Bị Nhốt Vong Quốc Công Chúa


Một đường chạy từ tú lâu đi qua cửa nối với nội viện, vòng quanh hoa viên chạy đến cửa chính, Thiên Đồng tay đặt trên thắt lưng thở dốc.


Quản gia ở đâu? Lúc này, hắn lại ở nơi nào? Thiên a, lẽ nào muốn nàng một người - một vùng đi tìm sao.

(ý là một người đi một vòng cả tòa vương phủ tìm)


Một đôi giày hắc sắc không tiếng động tiêu sái tiến đến trước mặt nàng rồi dừng lại.


Ánh mắt như mũi tên nhọn làm Thiên Đồng lạnh sống lưng.


Ngẩng đầu, nhìn lại ánh mắt lạnh của Nhan Hi, Thiên Đồng lập tức cụp mắt xuống, nàng trấn tĩnh lại không được tiếng thở hồng hộc, tận lực dùng âm thanh bình tĩnh thỉnh an.


"Hoang mang rối loạn muốn đi đâu?" Đi theo Nhan Hi là Cửu Đĩnh quát lớn nói.


"Bẩm báo điện hạ, nô tỳ đang

muốn đi gặp quản gia, tiểu thư nàng. . ." Căng thẳng, lời nói thật lập

tức tuôn ra như quán tính, chờ bình tĩnh nàng phát giác đã nói lỡ, Thiên Đồng cả người run lên, cắn môi, chân mềm nhũn tưởng chừng có thể ngã

quỵ trên mặt đất.

quỵ trên mặt đất.


Nhan Hi đánh vỡ trầm mặc, hắn cau mày hừ lạnh, "Nói rõ!"


Thiên Đồng vừa run run, "Bẩm. .

bẩm. . điện hạ, tiểu thư muốn ra ngoài tham gia hội hoa đăng, nô tỳ ngăn không được, đang muốn gặp quản gia. . ." nàng đem trách nhiệm trốn

tránh.


Hô ~~~~~~~~~~


Một cơn gió lạnh từ bên tai xẹt qua.


"Mau đi theo điện hạ." Cửu Đĩnh đi tới bên cạnh nàng nhẹ nhàng nói, khẩu khí không giống mới vừa rồi nghiêm khắc.


"Cửu Đĩnh đại ca, điện hạ ngài

sẽ không xử phạt chúng ta chứ? Ta cùng Thiên Sương thật sự là không lay

chuyển được tiểu thư, dù sao trong vương phủ, tiểu thư cũng là chủ tử."

Thiên Đồng kinh sợ đến mức không bước đi được, chân tuy rằng trên người

Thiên Đồng kinh sợ đến mức không bước đi được, chân tuy rằng trên người

nàng nhưng hoàn toàn không nghe lời.


"Đừng lo lắng, ngươi lần này làm tốt." Nàng không có nhất nhất đưa tiểu thư ra ngoài, mà tìm người thương lượng.


Thiên Đồng lúc này mới hơi chút yên tâm, lại bắt đầu chạy trở về.


... .


Đối phó xong tỷ muội Thiên Đồng, Đào Tiểu Vi đắc ý dào dạt, như một tướng quân thắng lợi bước đi thong thả khoan khoái.


Qua nhiều khắc, Thiên Sương đang cầm một bộ quần áo thư sinh màu xanh đen trở lại giúp Đào Tiểu Vi mặc,

lại dùng dãy lụa màu xanh đen buộc lên một kiểu tóc nam tử.


Cầm cái gương dạo qua một vòng, Đào Tiểu Vi mở ra chiết phiến (quạt), phẩy vài cái, "Thiên Sương, ngươi xem, ta có giống một phú gia công tử không?"


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận