Bị Nhốt Vong Quốc Công Chúa


Nhan Hi cùng Vân Diễm gặp mặt, không có nhiệt liệt chào đón, cũng

không có mùi thuốc súng như trong tưởng tượng, chủ yếu là Nhan Hi cũng

không có cho cung nhân lui ra, Vân Diễm vì chuyện cần nói không muốn bị nhiều lỗ tai nghe được. Hắn cũng chỉ là bảo trì bình thản, trong lòng

gấp gáp nhưng mặt mũi không thay đổi, thảnh thơi thưởng thức trà, bàn về lịch sử, còn nói chút ít phong thổ Lỗ quốc, nói nhăng nói cuội tìm đề

tài.


Rốt cục ở chén trà thứ năm vào bụng, Nhan Hi vẫy tay cho lui hạ nhân, Vân Diễm tinh thần phấn chấn, biết Hoàng đế muốn cùng hắn chính diện

nói chuyện rồi.


“Vân Diễm giáo chủ tới Yến quốc cũng đã có một tháng, ăn ở đã quen chưa?”


Vân Diễm không nhanh không chậm nói, “Bệ hạ chiêu đãi rất chu đáo, Vân mỗ cũng không tệ lắm.”


“Vết thương cũng khá hơn chứ?” Không có ai, Nhan Hi cũng không kiêng

kỵ nữa, cũng không làm bộ cùng hắn lần đầu quen biết, hỏi gọn gàng dứt

kỵ nữa, cũng không làm bộ cùng hắn lần đầu quen biết, hỏi gọn gàng dứt

khoát.


Nhắc tới cái này, Vân Diễm cảm thấy vết thương trên đầu vai cơ hồ

ngứa ngáy, khẩu khí cũng không tốt.”Nhờ hồng phúc của bệ hạ, toàn bộ đã

tốt hơn.”


Gật đầu, Nhan Hi nói, “Tốt lắm? Rất tốt!”


Bốn chữ để cho Vân Diễm sống lưng rét run, âm thầm suy nghĩ Nhan Hi

này là có ý gì. Quan tâm hắn sao? những vết thương này chính là do Nhan

Hi làm ra, lúc ấy xuống tay cũng không hạ thủ lưu tình. Xác định không

phải là quan tâm mà chính là có mưu đồ khác, ánh mắt nhìn thẳng đối diện đồng mâu rạng rỡ băng hàn của Nhan Hi.


Trong đầu linh quang chợt lóe, Vân Diễm bỗng nhiên suy nghĩ cẩn thận

lại, Nhan Hi ngày đó cùng hắn chưa có đánh đủ, đây là lại muốn tìm cơ

lại, Nhan Hi ngày đó cùng hắn chưa có đánh đủ, đây là lại muốn tìm cơ

hội nữa sao. Hỏi vết thương của hắn cũng không phải là quan tâm sơ giao, Nhan Hi là sợ hắn bởi vì vết thương mà không cách nào phát huy ra thực

lực cao nhất, như vậy Nhan Hi sẽ cảm thấy không công bằng nếu đấu một

lần nữa.


Vân Diễm bây giờ không hiểu là có tư vị gì, đụng với nam nhân phúc

hắc như vậy, hắn một chút biện pháp cũng không có. Muốn đánh nhau? Hắn

phụng bồi, bất quá Nhan Hi trước tiên đem chuyện này công bố, đến lúc đó vạn không cẩn thận ‘Ngộ thương’ hoàng đế, hắn cũng không áy náy, người

Yến quốc muốn tìm phiền toái trên người hắn cũng không được.


Nhiệt huyết sôi trào, Vân Diễm nhớ đến trận đấu sảng khoái trước đó,

đã gần vài năm nay hắn không động thủ cùng người nào giao chiến, cũng

chỉ có Nhan Hi mời là đối thủ xứng đáng, có thể làm cho hắn vứt bỏ khinh mạn đối thủ, toàn lực đánh một trận.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận