Bị Nhốt Vong Quốc Công Chúa


Không bao lâu, quả nhiên có bạch y thị vệ mang theo một người gương

mặt sáng ngời, vóc dáng mười phần là con nhà phú quý đi tới gặp Vân

Diễm. Lúc này hắn đã hết sức xác định Nhan Dung chính là thư sinh ngày

đó ở biên cảnh có mùi thơm nức mũi, trừ lần này không có chuẩn bị một

thân mùi thơm khiến ai cũng phải chạy, thì bộ dáng hiện tại của Nhan

Dung so với lúc đó không có gì khác biệt.


Ngồi ở ghế thái sư, cũng không nhận ly trà bạch y thị vệ dâng lên,

chân cứ như bị rút gân, rung đùi đắc ý, ánh mắt gian tà nhìn trái nhìn

phải, nhất là bàn đọc sách của Vân Diễm, lại càng tỉ mỉ không buông tha. Này lại một lần nữa chứng minh, Vân Diễm mới vừa bảo đem sách giấu đi

hoàn toàn là một quyết định cực kỳ chính xác.


“Nhị điện hạ là tới báo cho Vân mỗ, muốn nói thực hiện hứa hẹn sao?” Vừa lên tiếng trước đã đem món nợ của Nhan Dung ở đầu lưỡi, đây chính

là dùng mười bình lê qua tửu đổi lại, Vân Diễm không có nửa điểm ý không tốt. Đối với Nhan Dung, ấn tượng chỉ dừng lại ở hình ảnh da mặt dày

cùng vô sỉ, Vân Diễm cảm thấy, đi thẳng vào vấn đề là phương pháp tốt

cùng vô sỉ, Vân Diễm cảm thấy, đi thẳng vào vấn đề là phương pháp tốt

nhất.


Để cho hắn muốn tránh cũng không được, kiên trì cũng phải hoàn thành hứa hẹn.


Nhan Dung cười khan, mắt như chột dạ rũ xuống, “Chuyện này còn phải

chờ đệ muội ra khỏi tháng, nếu không sẽ bị bệnh dài lâu, ta sẽ rất đau

lòng.”


“Ngài nói rất đúng.” Vân Diễm không có phản bác, hắn cũng chờ nhiều

ngày như vậy, cũng chờ không nổi những ngày cuối cùng sao.”Vậy ngài hôm

nay đến là có chuyện gì?”


Nhan Dung sờ sờ cái bụng, “Không có đại sự gì, chính là mấy ngày

Nhan Dung sờ sờ cái bụng, “Không có đại sự gì, chính là mấy ngày

không gặp rất nhớ tới ngươi, nghĩ tới Vân Diễm giáo chủ sau khi đi tới

kinh thành, Bổn vương không có hết sức làm bổn phận chủ nhà, trong bụng

bất an, đúng lúc hôm nay không có việc, đã vội vàng tới, nhìn xem một

chút ngươi có thời gian không, dẫn người đi dạo, sẵn tiện mua chút đặc

sản chẳng hạn, làm quà cho Tô muội muội, nếu không nàng ấy sẽ trách cứ

ngươi làm ca ca mà không nhớ muội muội.”


Vân Diễm nân lên mí mắt, cười lạnh, “Nhị điện hạ nói lời này, bổn tôn ghe không hiểu, Chiêu Dương công chúa sau khi đến Yến quốc, ta đây làm

ca ca muốn gặp cũng phải xếp hàng chờ, xin được gặp cũng hơn hai mươi

ngày mà còn không có tin tức. Chưa nói đến đặc sản Yến quốc, quý phi

nương nương làm sao lại cần, nàng ở trong cung phải là dùng rất nhiều

mới đúng, không phải sao.”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận