Bị Nhốt Vong Quốc Công Chúa


Nhan Dung cùng Thừa tướng ở cửa dịch quán vô tình gặp gỡ, hai người

to nhỏ điều gì không biết, cuối cùng ai cũng không đi vào, cùng nhau rời đi, có bạch y thị vệ cùng đi ra ngoài, rất xa theo dõi, xem bọn hắn vào quán trà rồi lập tức chạy về cùng Vân Diễm báo cáo.


Vân Diễm nhẹ nhàng gật đầu, ra lệnh cho thủ hạ thối lui, thân hình

cũng không động, tiếp tục xem sách. Mấy ngày qua, hắn làm cho người ta

mua sách của Yến quốc về, nhất là lịch sử cùng phương diện văn hóa con

người, lớn nhỏ không bỏ sót, mỗi ngày dậy sớm, sau khi luyện công liền ở bên trong dịch quán đọc sách viết chữ, rất nhàn hạ thoải mái.


Nhan Dung cùng Thừa tướng đụng phải nhau, hắn cũng không nóng nảy,

dường như không sợ hai người bọn họ liên hiệp chung một chỗ đối phó hắn.


Ở trong Yến quốc này, đối thủ duy nhất của Vân Diễm cũng chỉ có một

mình hoàng đế Nhan Hi mà thôi, những thứ khác cũng là đám ô hợp, nữa

tiến lên cũng không lay được hắn.


Hai mươi mấy ngày đã qua, Nhan Hi không gặp hắn lần nào nữa, Vân Diễm cũng không nóng lòng, dù sao có ăn có uống còn có sách đọc, cuộc sống

trôi qua rất thích ý, hắn có rất nhiều thời gian cùng hoàng đế giằng co.


Trong Hỏa Thần giáo ba mươi năm, hắn cũng quen cuộc sống tẻ nhạt ít

nói, như vậy chút ít kiên nhẫn này hắn tất nhiên có thể, dù sao Nhan Hi

không chủ động nói ra, hắn cũng sẽ không đưa đi lên cửa, cứ giằng co

nhau, lúc này người nào trước thiếu kiên nhẫn, coi như là thua.


Cùng Nhan Hi lần đầu tiên gặp mặt, đã bị hắn đè ép đánh, toàn lực ứng phó thân chịu trọng thương, Vân Diễm nhớ tới đã giận sôi trào, có mấy

lần thật muốn tìm tới cửa đánh lần nữa, hắn cũng không tin, ngày đêm

chăm chỉ không ngừng say mê võ học như hắn, lại không sánh bằng một

hoàng đế ngâm ở trong vinh hoa phú quý, an nhàn hưởng thụ như Nhan Hi.


Nghĩ được như vậy, Vân Diễm nắm chặt quyền, chờ chuyện kết thúc, nói

gì cũng phải đánh một cuộc, trên người vết thương khắp nơi còn đang mơ

hồ làm đau, không thể không nhắc nhở hắn.


Hơn nửa canh giờ đi qua, Nhan Dung cũng đã tới, sai người đem sách

Yến quốc sách cất vào trong rương, tránh cho để cho Nhan Dung thấy lại

có chuyện gì bới móc, vạn nhất nói hắn tâm hoài bất quỹ, dò hỏi tình

báo, chẳng phải oan uổng sao.


Huynh đệ Nhan gia này , mỗi người mỗi vẻ, mặc dù tới bây giờ Vân Diễm còn chưa phát hiện Nhan Dung chiếm tiện nghi, ngoài mặt chỉ thích rượu

như mạng thì không còn có cái gì ưu điểm, nhưng hắn vẫn như cũ không

ngừng phòng bị.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận